Mang Theo Siêu Cấp Thương Trường Đi Dạo Cổ Đại

Chương 283: Sắp xếp tất cả về phía tây hành

Chương 283: Sắp xếp tất cả về phía tây hành
Xe đi về hướng tây, sau khoảng ba ngày thì không còn thấy quan đạo đâu nữa.
Sở Thần bất đắc dĩ, đành phải cất xe đi bộ về phía trước.
Sở Thần đeo Uzi và mấy quả lựu đạn bên hông, mặc đồ chống đạn, tay cầm theo một thanh trường đao.
Đeo thêm một cái ba lô để ngụy trang, lúc này mới đi về phía dãy núi lớn phía trước.
Ngọn núi trước mắt không lớn, có một con đường nhỏ dẫn vào.
Vượt qua một đỉnh núi nhỏ, trước mắt liền mở ra một vùng rộng lớn, trông như một thung lũng với gò đất ở giữa.
Trên mặt đất ruộng bậc thang ngang dọc, nhà cửa lúc tụ tập lúc thưa thớt, khói bếp rất ít.
Sở Thần thầm nghĩ, đây là đã đến nông thôn trong núi rồi.
Từ xa, một ông lão đang đổ mồ hôi như mưa, Sở Thần liền đi về phía ông ta.
"Lão nhân gia, xin hỏi nơi này là đâu ạ!"
Sở Thần nói rõ là đi lang bạt giang hồ, nên không chuẩn bị bất cứ chỉ dẫn gì, hai mắt tối thui.
Ông lão ngẩng đầu lên nhìn Sở Thần, bỏ cuốc xuống nhiệt tình nói: "Vị công tử này chắc là từ trong thành đến đây, đến nơi hẻo lánh này làm gì?"
Những người đang làm việc gần đó thấy Sở Thần là người lạ cũng lũ lượt đi về phía này.
Sở Thần cười với ông lão rồi nói: "Ta muốn đến tiểu quốc ở biên giới phía tây Đại Hạ, nên mượn đường đi ngang qua đây, nhất thời lạc mất phương hướng, cho nên muốn hỏi lão nhân gia một chút."
"Cái gì? Công tử, ngươi muốn đi qua bên kia núi?"
Ông lão vừa nghe Sở Thần nói, liền lập tức kinh ngạc nói.
Nói xong, ông ta đánh giá Sở Thần từ trên xuống dưới, thấy hắn mặc đồ nhà giàu, da mỏng thịt non, tuy tay cầm bảo đao nhưng nhìn qua lại yếu đuối.
Một người như vậy mà lại muốn đi qua bên kia núi, có phải là điên rồi không.
Sở Thần nhìn vẻ kinh ngạc của ông lão, vội hỏi: "Chẳng lẽ không ai qua được bên kia núi sao, có gì nguy hiểm sao?"
Lúc này ông lão chưa kịp nói, một người đàn ông trạc ba mươi tuổi từ bên cạnh lên tiếng.
"Vị công tử này, ta khuyên ngươi vẫn là nên quay về đi thôi, cứ ở nhà cho khỏe, hà tất phải vào núi kia làm gì."
Sở Thần nghe tiếng liền quay sang nhìn người đàn ông kia, thấy hắn thân hình cao lớn cường tráng, dáng dấp nông dân.
"À, vị đại ca này, xin chỉ giáo, trong ngọn núi kia có gì?"
Sở Thần xoay người chỉ vào ngọn núi rồi hỏi.
"Công tử, ở đây không phải là chỗ nói chuyện, nếu ngươi không chê thì đến nhà tại hạ dùng bữa cơm đạm bạc, ta sẽ từ từ kể cho ngươi nghe."
Sở Thần vừa nghe vậy thấy rất tốt, đỡ mất công phải mang đồ ra nấu cơm.
Liền gật đầu với người đàn ông kia: "Vậy thì làm phiền đại ca!"
Nói xong, Sở Thần đi theo người đàn ông vào thôn.
Sở Thần vừa đi vừa đánh giá mọi thứ xung quanh.
Trong thôn, nhà cửa phần lớn làm bằng gỗ và mái tranh, tựa lưng vào núi.
So với Mã Sơn Thôn thì nơi đây đúng là một trời một vực.
Trẻ con trong thôn thấy người lạ đến liền lũ lượt đi theo phía sau, đông nghía tây ngó.
Sở Thần theo người đàn ông vào một căn nhà tranh.
Vừa vào nhà, người đàn ông đã mời Sở Thần ngồi xuống rồi gọi vọng vào trong.
"Trong nhà ơi, có khách đến, làm vài món ăn đi, ta cùng huynh đệ này uống vài chén."
Nói xong, anh ta quay người đi rót nước cho Sở Thần.
Nhưng Sở Thần ngẩng mắt lên liền thấy rõ vẻ bất đắc dĩ và khó xử trên mặt người phụ nữ kia.
"Đương gia, trong nhà này..."
Người phụ nữ chỉ nói được vài chữ, nhưng bị người đàn ông trừng mắt liền cắn răng ngậm miệng lại.
Sở Thần nhìn là hiểu ngay chuyện gì xảy ra, cả Đại Hạ đều thế cả, sau tai họa lớn thì chắc chắn trong nhà cũng không còn nhiều lương thực.
Thế là Sở Thần quay người mò vào ba lô.
Tay ở phía sau ba lô lấy ra một tảng thịt dê lớn từ không gian bên trong.
Sau đó lại lấy ra một túi gạo.
Lúc này mới cầm đồ đứng lên: "Chị dâu, hãy dùng những thứ này nấu ăn đi, ta mạo muội đến đây, không có gì mang theo, chỉ có chút thịt và gạo."
"Huynh đệ, ngươi làm gì vậy?"
Người đàn ông vừa nghe liền lao đến, đoạt lấy thịt và gạo mà người phụ nữ vừa nhận.
"Đại ca, ta không thiếu những thứ này, hôm nay, cố gắng uống vài chén cho thỏa thích."
"Huynh đệ, trong núi không có gì ngon đãi khách, nhưng một bữa cơm vẫn không thành vấn đề, ngươi đừng khách khí như vậy."
Sở Thần nhìn người đàn ông cường tráng trước mặt, trong lòng không khỏi cảm thán, từ xưa đến nay, người nông thôn so với người thành thị quả thực nhiệt tình hơn rất nhiều.
Sở Thần đạt đến thực lực thất phẩm, người đàn ông này sao có thể là đối thủ của hắn, giằng co vài vòng, thịt đã bị Sở Thần nhét vào tay người phụ nữ.
Sau đó, hắn liền quay người kéo người đàn ông ra nhà chính.
"Chị dâu, đừng nghe đại ca, cứ làm hết chỗ thịt này đi, ta rất thích ăn thịt."
Người đàn ông bất đắc dĩ, chỉ có thể cùng Sở Thần vào nhà chính rồi kéo chuyện.
"Công tử, ngươi xem ngươi đến đây lâu như vậy rồi mà ta vẫn chưa biết tên họ gì, tại hạ lỗ mãng một chút, ta họ Bàn, ngươi cứ gọi ta là Bàn đại ca là được rồi."
"Bàn đại ca, tại hạ Sở Thần, ta muốn hỏi là, trong ngọn núi kia, rốt cuộc có gì?"
"Sở huynh đệ, vừa nãy ở ngoài kia ta không dám nói lớn tiếng, phía sau núi chúng ta ấy, có yêu quái!"
Có yêu quái? Sở Thần vừa nghe cũng giật mình, cmn thế giới này chẳng lẽ thực sự có những chuyện thần quái ấy.
Sở Thần im lặng không nói, chờ câu sau của anh ta.
"Huynh đệ, thôn ta tuy không lớn, nhưng cũng có hơn hai nghìn người, nhưng ngươi xem khi ngươi vào thôn, đám trẻ con lẽo đẽo đi theo phía sau, chỉ có độ mười đứa, thực ra phần lớn bọn trẻ đều bị yêu quái trong núi bắt đi rồi."
"Ngoài việc bắt trẻ con thì còn có các cô nương trẻ tuổi, cho nên ta mới khuyên ngươi đừng lên núi."
Bắt trẻ con, bắt cô nương, loại yêu quái gì mà biến thái vậy?
Liền vội vàng hỏi: "Bàn đại ca, có ai từng thấy hình dạng yêu quái kia chưa?"
"Có, ta từng thấy rồi, ngay vào đêm mùng tám tháng trước, ta đi tiểu đêm, đã nhìn thấy một bóng đen to lớn, trông như khỉ lại giống như dơi khổng lồ, nó bắt lấy đứa con nhà Ngô lão nhị rồi đi về phía ngọn núi, đợi ta gọi mọi người ra thì nó đã chạy mất dạng."
Như khỉ, như dơi, ý nghĩ đầu tiên của Sở Thần là, vậy thì chắc chắn là người.
Đối với tư tưởng hiện đại, anh ta vốn không tin chuyện quỷ thần.
Liền lại hỏi: "Chuyện này, các ngươi không báo quan sao?"
"Báo rồi chứ, nhưng huynh đệ ngươi cũng biết, chúng ta là dân thường nghèo khó, trong túi không có tiền bạc, quan phủ đến rồi, cũng chỉ đi qua loa cho có, còn chẳng thèm vào núi."
Sở Thần vừa nghe cũng hiểu được, tuy Chu Thế Huân quản lý không tệ, nhưng ở địa phương, làm loạn, ức hiếp dân lành không phải là ít.
Nhưng Chu Thế Huân mấy năm nay vẫn bận bịu đối phó với thiên tai và ngoại địch, nên việc quản lý bên trong cũng lỏng lẻo một chút.
Đang khi nói chuyện, người phụ nữ đã bưng một chậu thịt lợn lên bàn.
Tiện thể, còn có một nồi cơm, nhưng cơm này nấu nhừ quá, có lẽ là do không có mấy khi ăn nên mới không dám nấu quá khô cứng.
Chậu thịt vừa được bưng lên, từ phía sau phòng đã lao ra mấy đứa trẻ choai choai.
Chúng nó mắt trừng trừng nhìn chậu thịt, nuốt nước miếng ừng ực.
Bạn cần đăng nhập để bình luận