Mang Theo Siêu Cấp Thương Trường Đi Dạo Cổ Đại

Chương 148: Người Oa hung hăng ngang ngược ra biển khó

Chương 148: Người Oa hung hăng ngang ngược ra biển khó
Trên bàn, Mộ Dung Hoài từng ngụm từng ngụm húp mì ăn liền. Trong tiết trời thu lớn như thế này, ăn mà đổ mồ hôi đầm đìa. Vì La Y trước đó đã chu đáo chuẩn bị cho hai nha hoàn mỗi người một bát, nên sau khi mọi người ăn xong, còn thừa lại hai bát, thành chủ đến rồi, mấy nha hoàn kia làm sao dám ăn đồ ăn trên bàn. Khá lắm, ba bát mì ăn liền, khiến Mộ Dung Hoài ăn đến no căng cả bụng. Tình cảnh này khiến mọi người kinh ngạc há hốc mồm, đây là lần đầu tiên ăn nhiều như vậy, không sót chút gì.
Sau khi ăn xong, Sở Thần lại dặn La Y chuyển từ trên xe xuống hai thùng mì cho Mộ Dung Hoài. “Nếu ngươi thích ăn, vậy thì ăn nhiều một chút, hai thùng này để đó, sẽ không sợ ngươi ngán.”
“Sở công tử đêm qua nói, muốn ra biển?” Mộ Dung Hoài sau khi ăn uống no đủ thì hỏi Sở Thần.
“Đúng vậy, xin mời Mộ Dung thành chủ cung cấp thuyền cho chúng ta?” Sở Thần đi thẳng vào vấn đề, trước còn đang tìm cách, đến chỗ ven biển này thì thuê thuyền ở đâu, tới phủ thành chủ rồi, chi bằng trực tiếp hỏi người ta luôn.
Nhưng Mộ Dung Hoài nghe xong lại nhíu mày. “Không dám giấu công tử, thủy quân Đại Hạ ta thực lực không đủ, thuyền thì có, nhưng ngoài biển có thể không an toàn.”
Thấy Mộ Dung Hoài nhíu chặt mày, Sở Thần cũng lập tức lo lắng. Cất công đến một chuyến tới ven biển mà không ra được biển thì còn có ý nghĩa gì. Liền vội hỏi: “Không an toàn? Là tình huống như thế nào, xin thành chủ đại nhân chỉ giáo.”
“Thủy quân Đại Hạ ta không đủ mạnh, nên ngoài biển thủy phỉ hoành hành ngang ngược, trước cũng không ít công tử nhà giàu ra biển, nhưng sau vài lần gặp sự cố, mặt biển này, không còn ai dám đi nữa.”
“Chỉ có những ngư dân, trong phạm vi quản lý của thủy quân, còn có thể đánh bắt cá.” Nghe đến đây Sở Thần xem như đã hiểu rõ, phỏng chừng lũ thủy phỉ này chuyên chọn công tử nhà giàu đi chơi biển để ra tay. Mà thủy quân Đại Hạ thì không phát triển, nên dẫn đến tình trạng mọi người không dám đi sâu vào biển.
“Bọn thủy phỉ đó là người phương nào? Sao lại hung hăng ngang ngược như vậy.” Sở Thần lại hỏi.
“Loại người gì cũng có, có những kẻ cực ác của Đại Hạ ta, cũng có người ngoại tộc.”
“Ngoại tộc?” Sở Thần nghi hoặc nói.
“Đó, chính là người Oa, lũ ngoại tộc này hết sức tàn nhẫn, có lúc, còn đổ bộ lên Lâm Hải thành ta, vào nhà cướp của.”
Mẹ kiếp, vậy thì thú vị, cmn hắn là một người hiện đại xuyên qua mà tới. Sở Thần cảm nhận sâu sắc được mối thù hận này, đây là cừu hận truyền kiếp mà. Tuy rằng đây là lịch sử tưởng tượng, nhưng nếu lũ người đó ngang ngược thì lão tử không thể ngồi yên không ngó ngàng đến.
Liền quay sang Mục Tuyết Cầm vẫn im lặng không nói gì mà hỏi: “Mục đại hiệp, ra biển nhé, có sợ không?”
Mục Tuyết Cầm liếc hắn một cái, rút thanh kiếm thép trên người ra: “Ngươi thấy sao?”
“Tốt, Mộ Dung thành chủ, nếu có thể, xin cho ta mượn một chiếc thuyền.”
“Sở công tử, chuyến này hung hiểm, hay là….” Mộ Dung Hoài còn muốn ngăn cản, lại bị Sở Thần ngắt lời.
“Yên tâm đi, Mộ Dung thành chủ, vị này đây, là cao thủ cửu phẩm, mang theo ta an toàn trở ra, hoàn toàn không có vấn đề.”
Mộ Dung Hoài bất đắc dĩ, đành dẫn mọi người ra bờ biển, sắp xếp một chiếc thuyền lớn, cũng phái ra một đội quân sĩ bảo vệ.
“Sở công tử, vị này là Lữ Vinh Đông lữ thiên phu trưởng, chuyến này, do hắn bảo vệ sự an toàn của các vị.”
Sở Thần nở nụ cười với Lữ Vinh Đông: “Làm phiền lữ thiên phu trưởng rồi.”
Nói xong mang theo ba nàng lên thuyền, mà phía sau mấy quân sĩ, từ trên xe Sở Thần giơ xuống mấy cái rương, cũng mang lên thuyền. Theo Lữ Vinh Đông hạ lệnh, những người chèo thuyền dưới thuyền vung mái chèo lớn, cả chiếc thuyền lớn hướng biển sâu mà đi.
Lữ Vinh Đông đến trước mặt Sở Thần: “Sở công tử, chúng ta chỉ đi xem xung quanh biển gần đây thôi, đi xa, không an toàn.”
Sở Thần ngẩng đầu nhìn hán tử da ngăm đen hỏi: “Lữ thiên phu trưởng, hải chiến của các ngươi, là đánh như thế nào? Có hỏa pháo không?”
“Có.” Lữ Vinh Đông không hề nghĩ ngợi đáp.
“Ồ, có hỏa dược rồi, vậy sao trên thuyền các ngươi không thấy đại pháo?”
“Sở công tử, xin hỏi, đại pháo là gì?”
Mẹ kiếp, ngay cả đại pháo ngươi cũng không biết, vậy từ đâu ra hỏa pháo công kích? Sau một hồi hỏi đáp, Sở Thần mới hiểu ra.
Hóa ra, hải chiến thời đại này có mấy phương thức. Một là dùng móc kéo thuyền đối phương lại, đánh giáp lá cà như trên đất bằng. Hai là lắp máy bắn đá trên thuyền, ném đá hoặc dầu hỏa về phía đối phương. Mà hỏa pháo mà Lữ Vinh Đông vừa nói tới, chính là bình dầu hỏa.
Sau khi tìm hiểu tình hình xong, Sở Thần liền không hỏi tiếp. Mà dặn thuyền đi sâu vào biển. Mục đích lần này của hắn là cá ngừ vây xanh và cá mú đá loại lớn dưới biển sâu. Những rương kia đều là đồ mà hắn đã cuỗm đi từ cửa hàng dụng cụ câu cá trong không gian, cần câu biển các loại.
Còn một mục đích nữa, khi Mộ Dung Hoài nói ra hai chữ “người Oa”, Sở Thần đã muốn đi xem rồi. Cái gọi là người Oa, có phải cũng sinh hoạt ổn định như cuộc sống hiện đại không. Nếu như gần giống thì giấc mơ chưa hoàn thành ở hiện đại, hắn sẽ thực hiện nó ở thời đại không cổ đại này, như vậy cũng hả giận.
Những người chèo thuyền chèo thuyền lớn nhanh chóng. Không lâu sau, đã tiến vào vùng biển rộng mênh mông. Lúc này, Lữ Vinh Đông không muốn đi tiếp nữa. Chỉ vào bóng dáng mơ hồ phía trước nói: “Sở công tử, phía trước là hòn đảo nơi thủy phỉ thường trú, không thể đi tiếp được.”
Sở Thần nghe xong lấy ra một cái ống nhòm, nhìn theo hướng Lữ Vinh Đông chỉ. Đúng như dự đoán, phía trước có một hòn đảo chu vi khoảng hai km, xung quanh đảo đậu đầy những chiếc thuyền lớn nhỏ. Qua ống nhòm bội số lớn, có thể nhìn thấy dấu vết người hoạt động.
Xem xong Sở Thần đưa ống nhòm cho Lữ Vinh Đông: “Lữ thiên phu trưởng, hình như, trên đảo không có nhiều người lắm, sao lại cản thuyền Đại Hạ ta không dám tới gần?”
Lữ Vinh Đông kinh ngạc nhận lấy ống nhòm, thầm nghĩ, chẳng lẽ có thể nhìn rõ được phía trước? Liền học theo hướng mắt lên. Trong nháy mắt, một hòn đảo lớn xuất hiện trước mắt, sợ đến mức hắn suýt nữa ném cả ống nhòm ra ngoài.
“Sở công tử, đây là, thiên lý nhãn?”
“Ngươi cứ coi là vậy đi, ngươi nhìn kỹ chút xem.”
Lữ Vinh Đông cầm ống nhòm quan sát hòn đảo một hồi. Một lúc sau, Lữ Vinh Đông cung kính đưa trả ống nhòm cho Sở Thần.
“Sở công tử, có thần khí này, có thể sớm biết hướng đi của thủy phỉ, chúng ta có chuẩn bị mà chiến, kỳ thực không sợ bọn chúng.”
“Vì sao vẫn đánh không lại, chủ yếu là thuyền bọn chúng nhanh, thường tấn công xong liền chạy.” Lữ Vinh Đông nhìn chằm chằm vào chiếc ống nhòm trên tay Sở Thần, khí thế hào hùng nói.
Thấy bộ dạng này của hắn, Sở Thần liền đưa ống nhòm cho hắn luôn. “Cầm đi, ta thấy ngươi càng cần nó.”
“Sở công tử, đồ vật quý trọng như thế sao? Ngài muốn ban cho ta một tên giáo úy nhỏ bé sao.” Hai chữ giáo úy còn chưa kịp thốt ra. Đã thấy Sở Thần từ chiếc túi đeo sau lưng kỳ lạ lấy ra một chiếc ống nhòm y hệt.
À, hóa ra thần vật này ở trong tay Sở công tử có rất nhiều.
Bạn cần đăng nhập để bình luận