Mang Theo Siêu Cấp Thương Trường Đi Dạo Cổ Đại

Chương 655

"Ha ha, đi dạo một vòng, tiện thể nhận bọn họ." Dứt lời, Sở Thần xuống xe ngựa, sau đó Băng Băng bóng dáng cũng theo Sở Thần bước ra xe. Vương Đạt há hốc miệng nhìn ba người. Thầm nghĩ Sở tiền bối rốt cuộc từ đâu tới, cô nương này cho hắn cảm giác đầu tiên chính là đẹp, đẹp không tì vết. Thế nhưng nhìn kỹ sau, là thất phẩm cao thủ, hắn lại hoàn toàn không nhìn ra thực lực cô nương bên cạnh Sở Thần. Giống như nhìn thấy Sở Thần, là người bình thường, nhưng lại cảm thấy không phải người bình thường. Vì vậy, trong lòng Vương Đạt, đội ngũ hiện tại của Sở Thần có hai cường giả địa cảnh, còn cô nương kia thì kiểu gì cũng phải là tông sư cấp. Liền vội khom người làm một thủ hiệu mời: "Sở tiền bối, các vị tiền bối, xin mời vào!" Sở Thần nghe xong cười khẽ không nói gì, mà là dẫn hai người đi vào huyện nha. Vương Đạt thấy vậy liền theo sát phía sau, chỉ sợ có gì thất lễ. Mấy người này mà nổi giận, đem huyện nha phá hủy, ngươi lên đâu mà nói lý. Mở miệng huyện nha, nếu như để Sở Thần biết thì, hắn sẽ nghĩ cái huyện nha nhỏ xíu này đáng gì, ta Sở lão sáu còn cho nổ cả hoàng cung người ta. Đỗ Duyệt thân là tông sư cấp cao thủ, huyện nha của mình lại có thêm hai vị siêu cấp cao thủ tới, sao hắn không biết chuyện cho được. Liền vội vàng chạy nhanh nghênh đón ba người Sở Thần. "Sở tiền bối, hai vị tiền bối này là?" "Đỗ huyện lệnh tới rồi, giới thiệu một chút, đây là bạn ta Đinh Lão Lục, vị này là Băng Băng cô nương." Đỗ Duyệt thân theo tay Sở Thần, từng người chào hỏi hai vị. Trong lòng nghĩ Đồng La huyện muốn cất cánh rồi, lập tức lại thêm một vị địa cảnh cao thủ. Vậy thì sau này, ai dám đến tìm Đồng La huyện gây sự. Hơn một tháng nữa là đến ngày hội tháng sáu sáu thường niên ở An Hưng. Ngày sáu sáu tháng sáu là một ngày lễ lớn nhất của An Xương Quốc, nói là ngày lễ nhưng thực chất là đại hội phân phát vật tư mới ở các nơi. Ngày đó, mỗi huyện thành đều mang theo cao thủ trong trấn mình đến trung tâm thành. Sau đó tham gia thịnh hội này, mà tài nguyên phân phối của thịnh hội thường dựa theo số lượng và thực lực của cao thủ các nơi. Tại hội, An Xương Quốc sẽ tổ chức bình xét mỗi năm một lần, nói trắng ra là đại hội luận võ. Đại hội luận võ sẽ chia các huyện thành lớn nhỏ trong toàn bộ An Xương Quốc thành nhiều cấp bậc, sau đó phân phát ngọc tinh, lương thực các loại vật tư. Vì thế, Đỗ Duyệt thân cũng đang chờ Sở Thần trở về, khuyên bảo hắn cùng đi tham gia đại hội tháng sáu sáu này. "Sở tiền bối, ngài trở về đúng lúc quá, tiểu nhân vừa có chuyện, muốn báo cáo với ngài." Sở Thần nghe xong gật đầu, thầm nghĩ mình đến cái Đồng La huyện này lâu như vậy, đây là lần đầu tiên Đỗ Duyệt dùng ngữ khí thỉnh cầu như thế nói chuyện với mình. Chắc chắn là có chuyện gì muốn nhờ mình giúp. Nếu như là chuyện nhỏ, mà có lợi cho mình thì tiện tay làm thôi, sao lại không làm chứ. Bốn người vào thư phòng của Đỗ Duyệt thân. Đỗ Duyệt thân không thể chờ đợi đem toàn bộ chuyện tháng sáu sáu kể cho Sở Thần nghe. Sở Thần nghe xong, quay sang nhìn Đinh Vân ở bên cạnh. Đinh Vân gật đầu với Sở Thần: "Công tử, Đỗ huyện lệnh nói không sai, quả thật có chuyện như vậy, lúc đó ta cũng từng tham gia rồi." "Ồ, thắng thì được cái gì sao?" Sở Thần quan tâm không phải Đồng La huyện có được cái gì, mà là bản thân mình. Đinh Vân đâu không biết ý của Sở Thần, liền vội nói: "Có thể, trên hội sẽ dùng ngọc tinh cùng các loại vũ khí dược liệu làm phần thưởng." "Hơn nữa, mấy ngày đó ở trung tâm thành, còn có đủ loại giao dịch, nếu như trên tay công tử có thứ tốt, thì có thể đi xem một hồi." Sở Thần nghe xong gật đầu, nghĩ xem thời gian một tháng, mình tha hồ hút nước suối, có khi nào có thể hút đến thiên cảnh không? Nếu có thể thì tiện thể giúp Đinh Vân báo thù. Chắc chắn là thằng này đời này sẽ một lòng theo mình, hơn nữa, mình cũng nên đi xem thử trung tâm thành kia rốt cuộc tàng long ngọa hổ thế nào. Liền hơi suy tư một lúc, nói rõ với Đỗ Duyệt: "Đỗ huyện lệnh, cho ta ba ngày cân nhắc, sau ba ngày ta trả lời ngươi có được hay không." Đỗ Duyệt thân nghe Sở Thần không hề cự tuyệt, trong lòng liền hưng phấn lên ngay. "Sở tiền bối, không sao, chỉ cần trong vòng một tháng, ngài cho ta tin là được." "Nếu như Sở tiền bối và Đinh tiền bối không rút ra được thời gian, vậy tại hạ cũng cho người khác tham gia không phải." Sở Thần nghe xong gật đầu, sau đó dẫn Đinh Vân và Băng Băng, trở về nhà mà Đỗ Duyệt thân chuẩn bị cho mình. Ở trong nhà, tiểu nha đầu nhìn Băng Băng bên cạnh Sở Thần, trong lòng đột nhiên dâng lên một cảm giác mất mát. Thầm nghĩ tiền bối không để ý mình, thì ra là trong lòng đã có người rồi. Mà thôi, mình chỉ là một tiểu nha đầu, làm sao so được với người ta, leo lên cây đại thụ của tiền bối này đây. Mình chỉ cần làm tốt việc của mình là được. Sở Thần trở về, liền dẫn hai người vào đại sảnh. Sau đó mở miệng nói với Đinh Vân: "Ngươi đi không?" "Công tử...ta..." "Ngươi sợ? Yên tâm, chỉ cần có ta ở đây, đảm bảo ngươi không xảy ra chuyện, nhưng nếu ngay cửa ải trong lòng mình mà ngươi cũng không qua được, thì sau này ngươi chỉ có thể giữ nhà trông coi thôi." Sở Thần nhìn Đinh Vân do dự, liền tiếp lời. "Công tử, ta không phải sợ, ta chỉ là, không muốn nhìn thấy những người đó nữa, ta sợ mình không khống chế được, đến lúc trêu chọc sai, lại liên lụy công tử." Sở Thần nghe xong cười ha ha, đùa gì thế, liên lụy. Ta Sở Thần lúc nào sợ cao thủ, ông đây một quả tên lửa qua, xem hắn tiếp kiểu gì. Liền tiến lên vỗ vai Đinh Vân: "Không cần lo cho ta, ngươi cứ việc ra tay, ta cũng bảo đảm ngươi vô sự, hơn nữa, mấy tên gọi là thiên cảnh đó, bổn công tử không sợ." "Cho ngươi một tối để về nghỉ ngơi, sáng mai nói cho ta biết quyết định của ngươi." Nói xong, Sở Thần liền dẫn Băng Băng vào trong phòng mình. Đinh Vân ngồi trong đại sảnh, cầm chén trà lên rồi lại đặt xuống, có vẻ đang quyết định một điều gì đó khó khăn. Sau đó một lát, hắn lắc đầu, cũng được tiểu nha đầu dẫn về phòng mình. Trời tối người yên, trong phòng Sở Thần đột nhiên truyền ra một trận thanh âm ồn ào, sau đó, khiến cho tiểu nha đầu ở phòng bên cạnh có chút không kiềm được lòng mình. Sáng sớm ngày thứ hai, Sở Thần tinh thần sảng khoái đi ra khỏi phòng. Sau đó cầm bàn chải đánh răng và khăn lông, vừa hát vừa đi về phía cái ao bên cạnh. Ngay lúc Sở Thần đánh răng thì, Đinh Vân đột nhiên tới trước mặt Sở Thần, quỳ xuống!
Bạn cần đăng nhập để bình luận