Mang Theo Siêu Cấp Thương Trường Đi Dạo Cổ Đại

Chương 113: Mặt rồng vô cùng vui vẻ thưởng ngàn vàng

Chương 113: Mặt rồng vô cùng vui vẻ thưởng ngàn vàng
Thế này còn khiến người ta muốn đi học nữa sao? Trịnh Văn Khải trong nháy mắt không khỏi giơ ngón tay cái lên với Sở Thần.
Này có thể làm cho nóng bức biến lạnh, đó phải là thủ đoạn của thần tiên rồi.
Đã không muốn chỉ dạy, vậy cái địa vị của Sở Thần quét một cái liền lên ngay.
Sở Thần: Chỉ là lắp đặt thôi, học được ngươi cũng không chế tạo ra được.
Hơn nữa, bản thân mình mới không muốn ở giữa ngày nắng to này bò tới bò lui, đỉnh cao như vậy, ngã xuống thì biết làm sao.
Vậy mà Trịnh Văn Khải trong nháy mắt liền gọi đến được mười, hai mươi người.
Đoàn người đi đến trước mặt Sở Thần liền quỳ xuống, một tiếng một tiếng sư phụ mà kêu.
Nhìn đến mặt Sở Thần đều đen lại, tình huống gì vậy, lão tử không có làm thầy được.
Vội vàng nâng mọi người dậy: "Thứ nhất, ta không thu đồ đệ, thứ hai, các ngươi sau khi học được, nếu có vấn đề gì, vậy phải dựa vào các ngươi mà tự sửa chữa."
Nói xong cũng tại chỗ nói cho mọi người về cách lắp đặt những thứ này, cách bảo trì.
Trong tình huống mọi người tràn đầy nhiệt tình, tiến hành đặc biệt thuận lợi.
Chỉ thấy lên mái nhà, lên mái nhà, chuyển vật liệu, chuyển vật liệu, nối mạch điện, nối mạch điện.
Sở Thần thì thỉnh thoảng tiến lên chỉ đạo một chút.
Lần này hắn lấy ra tấm quang năng, tính ra cũng ít nhất có chừng một trăm kilôoát.
Cho bọn họ dùng hằng ngày, hoàn toàn đầy đủ.
Còn có mấy bộ thiết bị trữ năng, đều là loại thiết bị trữ năng siêu tốt.
Như vậy cho dù là mùa đông, hoàng đế lão nhi muốn mở điều hòa nhiệt độ trong phòng, vậy cũng hoàn toàn không thành vấn đề.
Xây dựng ròng rã bảy ngày, lúc này mới lắp đặt xong tất cả thiết bị năng lượng mặt trời.
Dưới ánh mặt trời chói chang, tấm năng lượng mặt trời chuyển đổi ánh sáng mặt trời thành điện năng, rồi lưu vào thiết bị trữ năng.
Mọi chuyện đều bận rộn xong xuôi, trong ngự thư phòng của Chu Thế Huân.
Sở Thần cầm điều khiển điều hòa đối diện với một cái máy điều hòa dạng tủ rồi ấn nút.
Theo một trận gió lạnh thổi qua, tất cả mọi người ở tại chỗ đều kinh ngạc vui mừng.
"Ha ha ha, rốt cuộc có thể từ biệt cái nóng nực này rồi, người đâu, có thưởng."
Chu Thế Huân cảm thụ được làn gió mát lạnh, hưng phấn đến cười ha hả.
Mẹ kiếp, này trừ mỏ ngọc thạch ra còn có tiền nữa à, cái này cũng quá bất ngờ.
"Thanh Vân Sở Thần, tài năng như thần, đoạt cái nóng của mặt trời, đổi mát mẻ nhân gian, ban thưởng năm ngàn lượng, một phủ đệ."
Mẹ kiếp, 5000 lạng vàng? Còn một căn nhà, cái này cmn quá hời rồi.
Mặc dù bản thân thường ở thôn Mã Sơn, nhưng nhà ở Kinh Thành đó à, cái giá trị kia chắc chắn không ít.
"Sở Thần, còn không mau tạ ân?"
Ngụy công công đọc xong, nhìn Sở Thần thờ ơ không chút động lòng, không khỏi nhắc nhở.
"Thảo dân Sở Thần, tạ hoàng thượng long ân."
Tiếp nhận quyển sách kia dường như thánh chỉ, Sở Thần khom lưng tạ ân.
"Tốt, Sở Thần, ngoài ngự thư phòng của bản hoàng ra, còn có chỗ nào được mát mẻ không?"
Thấy nghi thức phong thưởng xong xuôi, Chu Thế Huân lại khôi phục lại thái độ lúc ở thôn Mã Sơn.
Hướng về phía Sở Thần hỏi.
"Bẩm bệ hạ, trừ ngự thư phòng ra, còn rất nhiều nơi đã trang bị, nhưng do vật liệu có hạn, vẫn chưa thể làm cho tất cả địa phương đều có được gió mát như này."
"Nhưng, những nơi cần ánh sáng, trời vừa tối đều sẽ sáng lên."
Đèn đường năng lượng mặt trời và đèn chiếu sáng gia dụng, cái này coi như là quá nhiều.
Đây cũng là do Sở Thần tiện tay làm ra thôi, người ta cho mình một cái mỏ ngọc thạch lớn như vậy rồi, mình cũng không thể keo kiệt chứ.
Ngoài ra, vì công suất còn đủ, Sở Thần còn đặt một cái tủ lạnh lớn trong ngự thư phòng,
Kem que gì đó cũng chứa đầy một ngăn.
Đối với vị hoàng đế Đại Hạ này, bản thân mình tuy không sợ, nhưng mà kết giao bạn bè, vậy chắc chắn có rất nhiều lợi ích.
Thế là đoàn người hôm nay không có tâm trí xử lý chuyện quốc gia, mà ở trong ngự thư phòng chờ đợi đến tối.
Buổi tối, Sở Thần bị một cung nữ dẫn đến một tòa phủ đệ.
"Ngươi nói gì? Hoàng hậu mời ta ăn cơm?"
Sở Thần vừa đi vừa hỏi cung nữ kia.
"Sở công tử, hoàng hậu nương nương vì cảm tạ ngài, đặc biệt sai nô tỳ mời ngài qua dùng bữa."
Nói xong tiếp tục đi về phía trước.
"Ừm, vậy ngươi chờ một chút, WC ở chỗ nào?"
Sở Thần vội vàng kéo cung nữ lại hỏi.
"Công tử, thế nào lại WC?"
"Ừm, chính là nơi đi xí?"
"Hì hì, công tử nói là cung phòng đúng không, nô tỳ dẫn ngài vào."
Cmn gọi một cô nương dẫn mình đi WC, nhìn kiểu gì cũng thấy lúng túng.
Có điều hết cách rồi, bản thân mình vẫn là phải đi thôi.
Hoàng hậu à, lần đầu gặp mặt, kiểu gì cũng phải biếu chút quà chứ nhỉ.
Sau khi ra ngoài, balo trên tay Sở Thần đã vơi đi không ít.
Dựa vào danh nghĩa đi WC, hắn lao vào không gian lấy ra một ít đồ như gương nhỏ nước hoa.
"Sở công tử chúng ta mau đi thôi, đừng để lỡ giờ của hoàng hậu nương nương."
"Tốt, xin mời cô nương đi trước dẫn đường."
Nói xong liền cõng balo, đi theo cung nữ về phía cung điện.
Vừa vào trong phòng, chỉ thấy một chiếc bàn lớn bày ra và có ba người đang ngồi, Ngụy công công thì đứng ở một bên.
Một người là Chu Thế Huân, một người là Chu Hằng, còn có một người tướng mạo khí chất trông có vẻ ung dung hoa quý.
Người kia chắc chắn là hoàng hậu không thể nghi ngờ.
"Thảo dân Sở Thần, bái kiến hoàng thượng, hoàng hậu nương nương, bát hoàng tử."
Sở Thần cúi người chào ba người nói.
"Tốt Sở oa tử, đây là gia yến, không cần nhiều quy củ như vậy, lại đây ngồi đi."
Chu Thế Huân chỉ vào chỗ ngồi bên cạnh Chu Hằng nói.
Lúc này người phụ nữ ở một bên lên tiếng: "Ngươi tên là Sở Thần, làm sao mà vừa nhìn đã biết ta là hoàng hậu."
"Ừm, hoàng hậu nương nương, xin hỏi thiên hạ này, chỗ nào có người ung dung hoa quý như ngài, khiến người ta vừa nhìn đã thấy thân thiết như mẹ ruột?"
"Làm mẫu nghi của Đại Hạ, tiểu tử vừa nhìn đã bị khí chất của ngài thuyết phục."
Một tràng nịnh hót này, nghe hoàng hậu cười ha hả.
Không chỉ có hoàng hậu, ngay cả Chu Thế Huân cùng Chu Hằng cũng ở trong lòng giơ ngón tay cái cho hắn.
"Ha ha, sở…con có thể nói chuyện thật đấy, vừa nãy hoàng thượng cũng đã nói rồi, đây là gia yến, cứ gọi là thím đi, cho thêm phần thân thiết."
"Tạ thúc mẫu khen ngợi, hôm nay làm đến vội vàng, chưa chuẩn bị được lễ vật gì quý giá, đây là chút quà mọn, coi như là tiểu chất hiếu kính thím."
Nói xong Sở Thần liền móc từ phía sau balo ra một chai nước hoa nữ, một cái gương đưa đến trước mặt hoàng hậu.
Một thao tác này khiến Chu Thế Huân cùng Chu Hằng giơ ngón tay cái cho hắn.
Cmn cơm còn chưa ăn một miếng, đã có quà mở đường rồi.
"Ồ, lọ này, làm bằng lưu ly, bên trong đựng cái gì vậy?"
Hoàng hậu cầm chiếc lọ lên hỏi Sở Thần.
"Bẩm thím, cái này bên trong gọi là nước hoa, xịt lên người, có thể làm cho hương thơm lưu lại được lâu."
Nói xong Sở Thần liền mở nắp ra, phun vào không khí một cái.
Trong nháy mắt, một làn gió thơm thổi tới, làm cho tất cả mọi người ở đây đều say mê trong đó.
Ngay cả những cung nữ bình thường ngày không dám thở mạnh, cũng tham lam hít bầu không khí thơm ngát này.
Thấy mọi người say sưa trong đó, Sở Thần lại nói cho hoàng hậu công dụng và chỗ nào nên xịt của loại nước hoa này.
Không có người phụ nữ nào không thích trang điểm, cũng không có người phụ nữ nào không thích mùi thơm.
"Ha ha, hiếm thấy hiền chất lại hiếu thuận như vậy, ta xin nhận lấy, đây là gương à?"
Hoàng hậu cẩn thận cất nước hoa rồi lại cầm cái gương trên bàn lên.
"Ồ, chiếc gương này cũng làm bằng lưu ly?"
Nói xong liền hướng gương soi mặt mình.
Bạn cần đăng nhập để bình luận