Mang Theo Siêu Cấp Thương Trường Đi Dạo Cổ Đại

Chương 61: Thanh Ngưu Sơn phỉ giết tới cửa

Chương 61: Sơn phỉ Thanh Ngưu Sơn kéo đến tận cửa.
Sở Thần cho các nàng ánh mắt khẳng định, đạp chân ga, hướng về thôn Mã Sơn mà đi. Sau khi xuống xe, Sở Thần kinh ngạc phát hiện, hai nàng lại không có bất kỳ biểu hiện say xe nào. Xem ra, sau này ra ngoài, không chỉ có xe, phỏng chừng còn có thể có thêm hai tài xế nữa.
Trong tiếng hoan hô của mọi người, toàn bộ thôn Mã Sơn đều đang ăn mừng con đường nội địa được xây dựng này. Vương Đức Phát có thể nói là nước mắt lưng tròng, theo lý ai mà không muốn có đường lớn, nhưng mà nghèo quá. "Sở oa tử, ta thay mặt toàn bộ thôn Mã Sơn, cảm ơn con." Vương Đức Phát nâng chén rượu lên, trịnh trọng nói với Sở Thần.
"Ây da Vương thúc uống say rồi, sau này có thể đừng như vậy." Sửa đường thôi mà, chờ lão tử lắp đèn đường năng lượng mặt trời lên, không làm kinh ngạc rớt cằm các người mới lạ.
Một đêm trôi qua, lần này Sở Thần lén lén lút lút từ gian phòng nhỏ đi ra. Trên ban công, Sở Thần mặc đồ ở nhà ấm áp. Nếu xe đã có thể mở được rồi, vậy mang thêm mấy bộ quần áo qua mùa đông, mọi người cũng càng thêm không cảm thấy kỳ quái.
"A, có tuyết rồi." Sở Thần kinh ngạc phát hiện, bên ngoài giờ phút này đã trắng xóa như tuyết, giữa bầu trời còn bay từng mảnh từng mảnh bông tuyết. Kiếp trước Sở Thần là người phương Nam, chưa từng thấy tuyết lớn. Có chăng cũng chỉ là mấy ngày mùa đông lạnh thấu xương, có vài hạt mưa đá bé tí tẹo, so với khung cảnh núi đồi trắng xóa này thì chẳng thấm vào đâu.
Liền xoay người lớn tiếng hô vào bên trong: "Mọi người mau dậy đi, có tuyết rồi." Mọi người còn đang buồn ngủ lồm cồm bò dậy, kinh ngạc nhìn Sở Thần hớn hở trước mắt. Từ nhỏ đã nhìn thấy hắn như vậy rồi, có gì kỳ lạ đâu.
"Đi ra ngoài một chút đi, mặc áo vào, chúng ta ném tuyết được không?" Sở Thần hưng phấn nói với ba người phụ nữ. Mà Tiểu Phương lại xoay người trở về phòng, tối qua cùng Sở Thần thảo luận cả đêm Côn tự quyết, lúc này là một chút tinh thần đều không có. Thật không biết người đàn ông trước mắt này là cái giống gì, tinh lực thật dồi dào.
Thôn Mã Sơn, trước biệt thự, trong tuyết, một gã ngốc tử hoàn toàn kiểu phương Nam đang lăn lộn trong tuyết. Trông như hắn lại phát điên rồi.
Mà lúc này, trên đường đến thôn Mã Sơn, khoảng hơn trăm người đang cuồn cuộn hướng về phía bên này mà tới.
"Cmn thằng nào hôm qua nói xem thiên tượng đi ra cho lão tử, xem lão tử không đập nát cái la bàn của nó." Cừu Hải lạnh đến run rẩy, không ngừng xoa xoa tay. Hôm qua, một tên tiểu đệ đến hiến kế, nói hắn đêm xem thiên tượng, hôm nay nhất định là trời đẹp, thích hợp xuất chinh. Cừu Hải nghe theo, nửa đêm liền mang theo một đám tiểu đệ xuống núi, không ngờ đi đến hừng đông. Bầu trời liền đổ tuyết, hơn nữa càng rơi càng lớn, chưa tới một canh giờ, tràn lan khắp toàn bộ trấn Thanh Ngưu.
Nhưng đường đã đi được nửa chừng, quay về lại không cam lòng, chỉ có thể kiên trì đi tới. Mấy người bọn hắn còn tốt, còn có ngựa cưỡi, nhưng mấy tên tiểu đệ phía sau thì đều phải đi bộ cả. Cũng không thể mấy đương gia lại cưỡi ngựa mà đi đến thôn Mã Sơn, hắn tự nhận mình không đủ mặt dày. Thế là đành phải chậm rãi dẫn người đi về phía thôn Mã Sơn. Nếu không có trận tuyết lớn này, dự tính hừng đông đã có thể đến, khi đó lại đúng lúc mọi người đang uể oải, làm một trận tập kích bất ngờ. Không ngờ, giờ phút này có khi phải nửa buổi sáng mới tới được thôn Mã Sơn.
Mà tên tiểu đệ trên núi xem tình hình thì lạnh đến tím mặt. "Lão đại bọn họ sao còn chưa tới, lại không tới thì phải đối mặt nhau vào giữa ban ngày." Cắn một miếng tuyết vào trong miệng, ôm chặt mấy lớp áo ma-y trên người, còn thỉnh thoảng hít hà nước mũi. Lương khô mang theo người cũng đông cứng như đá, giờ khắc này là vừa lạnh vừa đói.
Bên trong thôn Mã Sơn, Sở Thần lăn lộn một hồi lâu mới được mọi người khuyên trở về biệt thự. Thay quần áo sạch sẽ, uống trà nóng ấm, ngồi bên lò sưởi ngây ngốc cười. Cơ thể vừa mới ấm lên thì đang định lên lầu đắp chăn cho Tiểu Phương.
Phùng Nhị thúc liền vội vàng chạy tới, phía sau còn có Đường Giang Đào. Thấy vẻ mặt lo lắng của hai người, Sở Thần liền biết có chuyện gì xảy ra rồi. "Sở oa tử, sơn phỉ tới rồi, khoảng chừng hơn một trăm người, thế này thì phải làm sao?" Phùng Nhị thúc lo lắng nói. Bên mình, coi như cộng cả đám người Đường Giang Đào, cũng chỉ có chừng bốn mươi người. Lực lượng này cách nhau quá xa, tuy rằng vũ khí bên này tinh xảo, nhưng sao có thể bù đắp lại được nhiều người như vậy?
"Đừng gấp, Phùng Nhị thúc, Đường đại ca. Nhìn cho kỹ, là hơn trăm người, đến chỗ nào rồi?" Sở Thần bình tĩnh hỏi. Lúc này Đường Giang Đào mới mở miệng: "Tiểu tử dưới tay ta chạy đến báo, phỏng chừng còn không đến nửa canh giờ là tới thôn." "Sở công tử, đây là một trận ác chiến, dù nói chúng ta không sợ, nhưng cũng phải đề phòng, nếu có thể có những vũ khí tinh xảo của Sở công tử. . ." Đường Giang Đào từng thấy rồi, khi đó Hổ Tử một đao là có thể chém đứt dao của sơn phỉ, nếu có vũ khí đó trong tay, bốn mươi hảo hán tử thì cơ hội thắng có khi lại cao hơn một chút.
Sở Thần cũng không ngờ nhanh như vậy mà đã có hơn 100 người tới. Dù cho mình một cây súng trường cũng có thể bất ngờ giải quyết được rất nhiều, nhưng để an toàn, vẫn là đi trở về phòng trà. Trở ra, trên tay đã thêm ra hai mươi thanh khai sơn đao. "Đường đại ca, những vũ khí này của ta không có nhiều, trước khi ta chưa thể sản xuất hàng loạt, những vũ khí này ngươi phải trả lại cho ta đấy." Sở Thần chỉ vào khai sơn đao nói với Đường Giang Đào.
Đường Giang Đào cầm lên một thanh, chỉ thấy thân đao dày rộng, dài chừng hai thước, lưỡi đao ánh lên hàn quang, đây chắc chắn là bảo đao. Lập tức liền đồng ý: "Không thành vấn đề Sở công tử, chờ giết xong sơn phỉ, ta sẽ trả đủ." Tuy rằng bên trong mình còn có khoảng hai trăm thanh, nhưng thứ này dùng hết một cái là thiếu đi một cái, cái khác thì có thể hào phóng, nhưng đồ bảo mệnh thì không thể qua loa được.
"Phùng Nhị thúc, ngươi cùng Hổ Tử ca dẫn người đi mai phục trước, ta sẽ đến sau, Đường đại ca các ngươi liền phụ trách nghênh chiến chính diện, không vấn đề gì chứ?" "Yên tâm, đây là chức trách của quân sĩ chúng ta." Nói xong hai người liền mang người hướng ra bên ngoài mà đi.
Sở Thần kéo Hổ Tử lại, mặc cho hắn một bộ đồ chống ồn, dặn dò hắn không được ló mặt, đánh lén là được. Hổ Tử gật gù, bộ dạng ta hiểu rồi, cầm lấy cung tên, đuổi theo mọi người đi.
Chờ mọi người đi hết, Sở Thần dưới ánh mắt ân cần của mấy cô gái, trở lại phòng trà. Trên xe mở thêm bộ tiếp theo bộ trượt dây xích, cầm theo khẩu 95 kiểu, lúc này mới điều khiển xe van, hướng về con đường vừa mới sửa chạy tới.
Cừu Hải mang người vẫn đang chậm rãi đi về hướng thôn Mã Sơn. Lúc này Phùng Nhị cùng Đường Giang Đào mang người thấy Sở Thần mở ra con mãnh thú bằng sắt thép kia mà đến. Vội vàng tránh ra đường.
"Phùng Nhị thúc, Đường đại ca, các ngươi trốn vào bụi cỏ trước đi, ta ra gặp bọn chúng." Thế là hai bên đường, Phùng Nhị và Đường Giang Đào mỗi người dẫn một đám người, mai phục ở hai bên đường. Nếu thời tiết tốt, chỗ mai phục của bọn họ có thể nói là không có ý nghĩa gì. Bởi vì trên núi còn có mật thám của Mãnh Hổ Đường ở đó.
Đáng tiếc là, những mật thám của Mãnh Hổ Đường kia giờ đã đông đến run lẩy bẩy, nằm trên tuyết, sao còn có thể động đậy được chút nào. Hoàn toàn không có khả năng xuống núi báo tin, chỉ có thể trơ mắt nhìn đại đương gia của mình rơi vào trong bẫy.
Bạn cần đăng nhập để bình luận