Mang Theo Siêu Cấp Thương Trường Đi Dạo Cổ Đại

Chương 855: Liên thủ đánh giết Nam Thiên Trúc

Chương 855: Liên thủ đánh giết Nam Thiên Trúc Sở Thần nghe xong thầm nghĩ đùa gì vậy, chính mình đi kéo Nam Thiên Trúc, quá nguy hiểm.
Bất quá với Phi Thiên Hùng thì, mình làm nó nằm xuống, nó liền khẳng định không dám đứng lên.
Liền xoay tay lấy ra hai chuỗi vòng tay thông linh mộc, sau đó đem một chuỗi đưa cho Thẩm Như Quân.
"Không cần phiền phức như vậy, Thẩm các chủ, vật này chuyên trị cắn linh thú, đeo nó vào cắn linh thú cũng không dám tới gần ngươi!"
Thẩm Như Quân giơ tay lên xem qua một lượt, nhất thời trong lòng mừng như điên: "Sở công tử, đây là...Thông linh mộc? Vật quý giá như vậy, ngươi lại có nhiều vậy?"
"Quý giá sao? Cái này chẳng phải là khắc chế Phi Thiên Hùng đầu gỗ sao?"
"Ha ha ha, Sở công tử, ngươi chỉ biết đến một trong những công hiệu của nó thôi, trước tiên giải quyết Nam Thiên Trúc đi, lão thân ngày sau từ từ nói cho ngươi."
Sở Thần nghe xong liếc mắt nhìn vòng tay, thầm nghĩ chẳng lẽ mình vẫn cầm bảo bối mà không biết?
Phải biết, món đồ này, trong không gian của mình có cả một thân cây.
Có điều thật sự, giờ phút này không phải lúc nói chuyện này, liền cầm theo trường kiếm hướng về bầy sói đi đến.
Nam Thiên Trúc nghe nói Sở Thần muốn cùng Thẩm Như Quân liên thủ, nhất thời liền ha ha cười lớn: "Sở công tử, ta hiểu rõ không sai, ngươi chỉ là một võ giả Thiên Nhân cảnh trung kỳ, cũng đừng để Thẩm Như Quân che mắt. "
"Lão phu tiến vào Thiên Thần cảnh hậu kỳ đã hơn hai mươi năm, ngươi cảm thấy ngươi đến, có thể giết ta?"
Sở Thần vừa nghe không để ý lắm: "Đi m* ngươi nói nhảm gì đó, muốn đánh thì đánh, đừng cằn nhằn."
Nói xong, liền cùng Thẩm Như Quân hai người một trước một sau hướng về vị trí của Nam Thiên Trúc xông tới.
Nam Thiên Trúc thấy thế, ngay lập tức sẽ hướng về phía sau hô: "Cắn linh...Tập trung vào tên tiểu tử kia, chỉ bắt được, không thể giết..."
Nói xong, thân hình hắn lui nhanh, vung tay lên, bầy sói cũng hướng về Sở Thần cùng Thẩm Như Quân hai người xông tới.
Cùng lúc đó, còn có một bóng hình nhìn qua khoảng chừng cao năm, sáu mét, mở hai móng vuốt hướng về Sở Thần lao đến.
Thẩm Như Quân không cùng bầy sói đối kháng, sau khi giết mấy con, liền thả người nhảy ra khỏi bầy sói, thẳng đến Nam Thiên Trúc mà đi.
Mà Sở Thần cũng không nhàn rỗi, ngay khi Phi Thiên Hùng xông tới trước mặt mình, nhất thời liền giơ cổ tay lên.
"Ngốc lớn cái, nhìn gia gia trong tay là cái gì?"
Nhất thời, một trận hương vị truyền đến, Phi Thiên Hùng đang xông tới vừa ngửi được mùi hương này, nhất thời thân thể to lớn mềm nhũn, liền nằm sấp xuống trước mặt Sở Thần.
Sở Thần tháo vòng tay xuống, trực tiếp nhét vào trong miệng Phi Thiên Hùng.
Sau đó đạp lên thân thể to lớn của nó nhảy lên thật cao, mấy cái bay vọt liền ra khỏi vòng vây bầy sói, sau đó hướng về phía Nam Thiên Trúc xông tới.
Cùng lúc đó, trong xe Trần Thanh Huyền cũng bóp cò súng máy, nhất thời, một trận cộc cộc cộc cộc âm thanh truyền đến.
Viên đạn 12.7 milimét mang theo sức mạnh to lớn, nhất thời liền đánh chết mấy con sói ở phía trước nhất.
Tiếp theo, hai quả lựu đạn đã rút chốt từ trên nóc xe bay ra, rơi chính xác vào giữa bầy sói.
Theo hai tiếng nổ lớn truyền đến, chừng mười con sói bị nổ tung bay ra ngoài.
"Ha ha ha, đến đi, đã lâu không giết sảng khoái như thế, mau đến đây cho bố đây, để ông giết cho đã tay."
Mà giờ phút này Nam Thiên Trúc đang giao chiến với Thẩm Như Quân nghe được tiếng nổ lớn, trong nháy mắt liền nghĩ tới điều gì.
Thanh âm này, sao giống với Thiên hàng thần phạt của Ngự Thú Tông của mình, chỉ có điều chính là nhỏ hơn một chút, chẳng lẽ, tông môn của mình bị hủy không phải do thiên hàng thần phạt mà là do người làm.
Nếu là người gây ra, vậy thì quá khủng bố.
Nhưng ngay lúc hắn vừa ngẩn người, roi da của Thẩm Như Quân liền đánh vào mông hắn, mạnh mẽ kéo một lỗ trên cửa đuôi của hắn.
"Ha ha, Nam Thiên Trúc, sao nhiều năm không gặp, thực lực ngươi lại thụt lùi?"
"Hừ, mụ phù thủy, ngươi đừng có lên mặt, đối với ngươi, lão tử vẫn có tự tin, đợi lão phu bắt được ngươi, chính là muốn cho đám đệ tử tông môn, trải nghiệm mùi vị của cao thủ Thiên Thần cảnh."
Nói xong, hắn liền cầm lấy thanh quỷ đầu đại đao của mình, cố nén đau đớn ở đuôi, hướng về phía Thẩm Như Quân bổ tới.
Sở Thần vừa đến nơi hai người đang giao chiến, liền nhìn thấy mông của Nam Thiên Trúc đang chảy máu.
Liền lớn tiếng la: "Thẩm các chủ, đây là, đánh vào mông hắn sao?"
"Ha ha, Sở công tử tới đúng lúc, ngươi cũng tới đánh cho một trận đi!"
Sở Thần nghe xong lời Thẩm Như Quân, nhất thời liền bị sét đánh đến choáng váng, nghĩ thầm lúc còn trẻ, ngươi cũng chẳng phải người tốt lành gì đâu!
Nam Thiên Trúc thấy Sở Thần đến, nhất thời giật mình một phen: "Ừm...Tiểu tử, pet của ta đâu?"
"Ngươi nói Phi Thiên Hùng à? Trùng hợp, ta sớm đã quen biết, mà còn trùng hợp hơn nữa là, ta kiếm được mấy đoạn thông linh mộc, kinh ngạc không, bất ngờ không, ha ha ha!"
Nghe Sở Thần nói, Nam Thiên Trúc cũng nhíu mày.
Có điều giờ khắc này hắn cũng không lo lắng, trong mắt hắn Sở Thần chỉ là một cao thủ Thiên Nhân cảnh trung kỳ thôi, có thể tạo ra được tác dụng gì lớn chứ.
Liền quay đầu đối với thuộc hạ trong xe ngựa hô: "Các ngươi, bắt cho ta tên tiểu tử kia!"
Sở Thần nghe xong xoay ngang trường kiếm: "Ha ha, Nam Thiên Trúc, sẽ cho ngươi biết một tin tức bất ngờ hơn nữa, lão tử cũng là Thiên Thần cảnh hậu kỳ."
Nói xong, Sở Thần liền thả ra thực lực Thiên Thần cảnh của mình.
Hành động này trực tiếp khiến Nam Thiên Trúc trong lòng hồi hộp, thầm nghĩ xong rồi, đối mặt hai cao thủ Thiên Thần cảnh hậu kỳ, đừng nói thắng, nếu không may chạy cũng khó khăn.
Liền lớn tiếng hô: "Các ngươi dù làm sao, cũng phải cho ta ngăn cản tên tiểu tử này!"
Nói xong, liền rút đại đao, tiếp tục hướng Thẩm Như Quân giết đi.
Sở Thần nhìn đám đệ tử Ngự Thú Tông xông về phía mình từ phía xe ngựa, không chút hoang mang kéo chốt một quả lựu đạn, sau đó ném vào giữa đám người.
Mấy giây sau, vài tiếng nổ vang lên, một đệ tử nhìn đồng bạn bên cạnh mình nửa gương mặt khi đang nói chuyện, sợ hãi đến xoay người bỏ chạy.
Dưới sự công kích của hơn mười quả lựu đạn, đám đệ tử Ngự Thú Tông không đến mười hơi thở đã chạy hết.
Nhìn uy lực mạnh mẽ của những vật trên tay Sở Thần ném ra, Nam Thiên Trúc nhất thời lớn tiếng hỏi: "Tiểu tử, tông môn của ta có phải là do ngươi ban tặng?"
"Tông môn? Cái gì tông môn? Ngươi là nói Ngự Thú Tông của ngươi bị san bằng sao? Vậy là do ta không cẩn thận, làm cho vui thôi, sao vậy, không nổ trúng ngươi đó chứ."
Nghe Sở Thần khiêu khích như vậy, lại nghĩ tới tông môn mình bị hủy trong một ngày, Nam Thiên Trúc nhất thời một ngụm máu tươi phun ra, thân thể cũng loạng choạng đứng không vững.
Sở Thần thấy thế tìm đúng cơ hội, một bước xa tiến lên, một gậy đen đánh thẳng vào mặt hắn.
Tiếp theo, một trận điện quang bùm bùm bắn ra, trực tiếp làm Nam Thiên Trúc mạnh mẽ bị điện giật chần chờ mấy hơi thở.
Nhưng mà trong mấy hơi thở này, Thẩm Như Quân tìm đúng cơ hội, roi dài của nàng được chân khí rót vào, nhất thời giống như trường kiếm, một đòn liền đâm vào bụng hắn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận