Mang Theo Siêu Cấp Thương Trường Đi Dạo Cổ Đại

Chương 613: Mang lên mọi người làm kiến thiết

Chương 613: Lôi kéo mọi người cùng nhau xây dựng "Được rồi, Vương thúc, hắn cũng là dân quê thôi, đừng để hắn giả bộ nữa!"
"Vậy đó, Sở nhóc con, chắc là chúng ta rảnh rỗi sinh nông nổi, ngươi kiếm cho chúng ta ít việc mà làm, dù là đi bắt cá cũng được!"
Sở Thần nghe xong mới hiểu ra là chuyện này.
Thực ra hắn đã sớm nghĩ kỹ: "Vương thúc, anh Hổ Tử, hai người yên tâm đi, cứ nghỉ ngơi mấy ngày đã, mấy hôm nữa ta sẽ ở trên mặt biển này xây dựng một thành phố mới!"
"Trong quá trình xây dựng thành phố này, có lẽ sẽ cần mọi người ở thôn Mã Sơn giúp ta đó!"
Anh Hổ Tử nghe xong mắt sáng lên ngay: "Nói như vậy là có việc để làm à?"
"Có việc để làm, lát nữa anh gọi Phùng ngũ thúc đến đây giúp tôi, tôi có chuyện muốn nói với ông ấy!"
Vương Đức Phát cùng anh Hổ Tử vui vẻ rời đi.
Đúng lúc Sở Thần đang muốn ngồi xuống tĩnh tâm nhìn thế giới này, thì đột nhiên, một bóng người lại xuất hiện trước mặt hắn.
"Tên ngốc, chỗ này của ngươi tốt đấy, so với chỗ ta tốt hơn nhiều!"
"Cút, thích thì ở lại, giỏi thì ngươi về chỗ cũ đi!"
Sở Thần nhìn Trần Thanh Huyền không hề khách sáo, cũng không vui nói.
"Đừng mà, khu Đỏ Lãng Mạn còn chưa xây xong, ta lại cảm nhận thêm tí nữa!"
"Mà khu Đỏ Lãng Mạn trước kia tiếc thật đấy, chính là mấy thứ rượu kia ấy!"
Sở Thần nghe xong quay đầu lại nhìn, trong lòng thầm nghĩ sao không ai dọn dẹp chỗ đó đi!
Nhưng giờ phút này cũng không thèm so đo với hắn chuyện này: "Được rồi, mấy thứ này, không thiếu phần ngươi đâu, nhưng mà, mấy hôm nữa, có lẽ người ở các thành khác sẽ tới đó."
"Đến lúc đó, ngươi phải mở to mắt ra cho ta, bọn họ tuyển người, sẽ không đơn thuần như chúng ta đâu, đủ loại người đó!"
Trần Thanh Huyền nghe xong mặt tỉnh bơ nói: "Cứ yên tâm đi, có lão tử ở đây, không ai có thể làm nên chuyện gì lớn được."
"Ngươi mà không thổi thì chết à?"
"Không, không có rượu, không có khu Đỏ Lãng Mạn thì sẽ chết!"
Sở Thần nghe xong nhất thời tức giận đến không nói nên lời, tên này, hoàn toàn bị cái thế giới này làm hư rồi!
Cái gì? Bị mình làm hư? Ta cũng đâu có ép hắn đến khu Đỏ Lãng Mạn...
"Được rồi, ngươi cứ về đi, lát nữa Phùng ngũ thúc đến, ta có chuyện muốn nói với ông ấy!"
"Được thôi, nhớ giữ lại khu Đỏ Lãng Mạn của ta đó!"
Nói xong, Trần Thanh Huyền bước đi lảo đảo, hướng xuống lầu mà đi!
Trần Thanh Huyền đi không lâu thì anh Hổ Tử dẫn Phùng ngũ thúc lên đến tầng cao nhất.
"Sở nhóc con, tìm ta có việc gì?"
Phùng Ngũ vừa lên đến liền hùng hổ hỏi Sở Thần.
"Thì là vầy ngũ thúc à, có một việc quan trọng muốn giao cho bác đây!"
"Ha ha, chỉ cần Sở nhóc con cần đến cái bộ xương già này của ngũ thúc, ngũ thúc tuyệt đối sẽ không chối từ."
Sở Thần nghe xong gật đầu, dẫn Phùng Ngũ đi xuống phía dưới.
Đi thẳng đến chỗ nhóm thợ thủ công đang cải tạo các thùng chứa hàng dưới sự dẫn dắt của Sở Nhất, mới dừng lại.
Người thợ thủ công đứng đầu thấy Sở Thần đến, vội vàng chạy lên đón!
"Tiểu nhân xin ra mắt công tử!"
"Ừm, ngươi làm tốt lắm, Sở Nhất, thưởng!"
Khen ngợi xong người này, Sở Thần lại kéo anh ta đến trước mặt Phùng ngũ thúc: "Vị này, chính là Phùng ngũ thúc ở thôn Mã Sơn, tôi tin chắc là lão đại của các anh đã kể cho các anh nghe về ông ấy rồi."
Thật ra mà nói, Phùng Ngũ rất nổi tiếng trong toàn bộ thương hội Sở gia.
Theo cách nói của Sở Nhất thì Phùng ngũ thúc chính là thợ thủ công riêng của Sở Thần.
Rất nhiều đồ vật thần kỳ ở thôn Mã Sơn đều do một tay ông làm ra.
Ngay cả cái Thuận Phong Nhĩ kỳ diệu kia cũng là do Phùng ngũ thúc lắp đặt.
Vì vậy người thợ thủ công cầm đầu vừa nghe Sở Thần giới thiệu xong liền hứng khởi.
Thần tượng đó à, thợ thủ công riêng của công tử, đều là thợ thủ công cả, kết giao quan hệ tốt với ông ta thì cũng coi như có chỗ dựa vững chắc trong đội ngũ thợ thủ công của thương hội Sở gia.
Nên mau chóng hành lễ nói: "Bái kiến Phùng ngũ thúc!"
Phùng Ngũ nghe xong cười hề hề: "Người trẻ tuổi, lợi hại lắm, mau đứng lên đi!"
Không ngờ Phùng ngũ thúc lại dễ gần như vậy, phải biết rằng, thợ thủ công ở Đại Hạ triều tuy rằng không bằng quan chức, nhưng so với người dân bình thường thì địa vị cũng cao hơn một chút do có kỹ năng trong tay.
Nên trong ngày thường, họ hay tỏ vẻ cao ngạo.
"Tốt rồi, hai người xem như là quen biết rồi."
"Phùng ngũ thúc, tiếp theo, ta hy vọng bác dẫn bọn họ, chế tạo chiếc thuyền này thành một khu thương mại!"
"Khu thương mại?"
Phùng Ngũ có chút không hiểu ý Sở Thần, cái gì mà khu thương mại.
"Ừm, nói thẳng ra thì giống như Thanh Vân Thành ấy, có đủ loại cửa hàng, có chỗ ở, có đường phố lớn, là nơi mọi người có thể tiêu xài!"
Nghe nói vậy Phùng Ngũ lập tức hiểu ra.
Trong lòng thầm nghĩ Sở nhóc con nói phức tạp vậy, không phải là làm thành một con đường thôi sao, chuyện này đơn giản!
Tiếp theo, Sở Thần lại dẫn Phùng Ngũ đi đến một chỗ cạnh thùng chứa hàng.
"Ngũ thúc, bây giờ chúng ta đang ở trên thuyền, vì vậy tất cả vật liệu đều chính là cái rương này!"
"Bác hãy dẫn bọn họ, gắn chặt tất cả mấy cái rương này lên thuyền, sau đó biến chúng thành cái dạng mà ta muốn."
Phùng Ngũ nghe xong trầm tư một lúc, về chuyện hàn thì ông hiểu, chính là dùng thứ mà Sở nhóc con lấy ra, có thể hòa tan sắt thép, rồi gắn chặt chúng lại với nhau.
Liền mở miệng hỏi: "Sở nhóc con, có bản thiết kế không?"
Sở Thần nghe xong trong lòng thầm nghĩ mình đâu có bản thiết kế, coi như là vẽ thì cũng không rõ ràng được bao nhiêu.
Liền nói: "Ngũ thúc à, thực ra rất đơn giản, bác xem, mặt trên của thuyền chúng ta là một mặt phẳng."
"Trên mặt phẳng có các đường nối, bác cứ xây dựng hai con đường hai bên đường nối là được."
"Còn cái khoảng đất trống này là dùng để đậu máy bay, bác không cần để ý đến nó."
"Lúc nào đậu máy bay thì bác có thể tận dụng làm quảng trường nhỏ cũng được!"
Sở Thần vừa nói vừa dẫn mấy người đi dọc theo mạn thuyền, hầu như cũng chính là quy hoạch của một huyện thành.
Sau một canh giờ, Sở Thần ngồi phịch xuống đất, ngậm thuốc lá.
"Ngũ thúc, hiểu được sơ sơ chưa?"
"Hiểu thì hiểu, nhưng mà Sở nhóc con à, bên trong khoang thuyền theo lời cháu nói là nơi mọi người ở."
"Vậy thì tại sao lại phải dựng một cái nhà nhỏ ba tầng làm bằng thùng chứa hàng ở chính giữa vậy?"
"Hơn nữa, còn phải quây lại xung quanh, người bên ngoài không nhìn được tình hình bên trong!"
Sở Thần nghe xong cười hì hì, trong lòng nghĩ đến tên nghiện rượu tâm tâm niệm niệm đến khu Đỏ Lãng Mạn, không an bài cho hắn thật chu đáo sao được!
"Ngũ thúc cứ theo lời cháu mà làm là được, chỗ đó cháu định xây dựng một khu Đỏ Lãng Mạn mới đó!"
Sở Thần qua loa một câu, làm cho Phùng ngũ thúc kinh ngạc không thôi.
Mọi người đều đang chạy trốn đấy, hắn lại còn nghĩ đến chuyện làm ăn của đàn ông.
Tên nhóc này phá gia chi tử là có tiếng rồi, có điều cách làm này của hắn cũng có thể giúp hắn kiếm được bộn tiền đó!
Phùng Ngũ vừa âm thầm giơ ngón cái với Sở Thần trong lòng, vừa gật đầu nói: "Yên tâm đi Sở nhóc con, nhất định sẽ làm tốt giúp cháu!"
Bạn cần đăng nhập để bình luận