Mang Theo Siêu Cấp Thương Trường Đi Dạo Cổ Đại

Chương 1162: Sở Thần trong núi ngộ chém đầu

Chương 1162: Sở Thần trong núi gặp mai phục tập kích.
Nói xong, liền dẫn dắt quân đội tăng nhanh tốc độ, hướng về bên này gào thét xông tới.
Mỗi khi chiếm được một căn cứ địa, Sở Thần đều dặn dò người làm một vọng tháp, bên trên phân công quân sĩ trang bị kính viễn vọng cùng tay bắn tỉa.
Đây là truyền thống của Sở Thần.
Lần này cũng không ngoại lệ.
Đột nhiên, lính tuần tra ở phía dưới nghe thấy một tiếng bịch.
Quay đầu nhìn lại, thấy một quân sĩ trên tháp quan sát rơi xuống, trên đầu cắm một mũi tên.
Đội trưởng tuần tra thấy không ổn, lập tức thổi còi báo động trước ngực.
Trong nháy mắt, binh lính đang nghỉ ngơi trong căn cứ nhanh chóng đứng dậy, cầm vũ khí lao ra khỏi lều.
Sở Thần cũng lập tức tới hiện trường, hỏi đội trưởng tuần tra: "Xảy ra chuyện gì?"
"Công tử, gặp nguy hiểm rồi, ngài xem!"
Nói xong, hắn chỉ vào quân sĩ rơi từ trên tháp quan sát xuống.
Sở Thần nhìn mũi tên trên đầu binh sĩ, nhất thời cau mày.
Mũi tên gì mà chuẩn xác vậy, lại trực tiếp bỏ qua mũ giáp, cắm thẳng vào mặt?
"Tìm xung quanh, chú ý an toàn, cung tên của chúng không bắn xa như vậy được."
Nhưng ngay khi Sở Thần nói câu này, đột nhiên trong không khí có tiếng vèo, một mũi tên bay thẳng đến gáy hắn.
Đúng lúc mọi người kinh hãi, trên đầu Sở Thần đột nhiên xuất hiện một lớp màn ánh sáng màu xanh lam nhạt, đỡ mũi tên lại.
Cũng vào khoảnh khắc đó, một tay bắn tỉa bên cạnh cũng nhìn thấy xạ thủ trong bụi cỏ.
Giơ tay bắn một phát, đóng đinh người kia trong bụi cỏ.
"Công tử, ngài không sao chứ!"
Mọi người thấy Sở Thần trúng tên, lập tức tiến lên kiểm tra.
Sở Thần khoát tay: "Ta không sao, chúng không phá được phòng ngự của ta."
Cúi xuống nhặt mũi tên dưới đất, phát hiện mũi tên này rất sắc, như sắt mà không phải sắt, như thép không phải thép, nhưng độ sắc bén trên mũi tên lại cho Sở Thần biết, đây là một loại vật liệu mới, hơn nữa cứng rắn cực kỳ.
Lúc mọi người đang cảm thán sức phòng ngự siêu cường của Sở Thần, một đám người cũng dẫn theo một tộc Thực Nhân trở lại nơi đóng quân.
"Công tử, bắt được một cái."
"Mọi người nghe lệnh, tăng cường cảnh giới, toàn bộ nhân viên cảnh giới mặc đồ bảo hộ, bảo vệ tốt an toàn, một khi phát hiện bất thường, lập tức tấn công."
Sở Thần nói xong, dẫn tộc Thực Nhân kia, cùng tiểu Thất mấy người, về một gian phòng mà tộc Thực Nhân chuẩn bị để phân chia đồ ăn cho tộc Người.
"Tổng cộng các ngươi có bao nhiêu người, từ đâu tới đây?"
Sở Thần không phí lời, hỏi thẳng điều mình muốn biết.
Tộc Thực Nhân nhìn Sở Thần, vẫn vẻ mặt cao ngạo.
"Nhân loại, ta khuyên các ngươi nên thả ta ngay đi, bằng không, tất cả các ngươi sẽ trở thành thức ăn của lão tử."
Sở Thần và tiểu Thất đều bật cười.
Tiểu Thất tiến lên tát hắn một cái: "Ai cho ngươi tự tin mà nói chuyện với công tử bọn ta như vậy? Dù là vương của các ngươi, đến trước mặt công tử bọn ta cũng phải cung cung kính kính."
Tên lính Thực Nhân nghe xong, hơi nghi ngờ nhìn người trước mặt.
Thầm nghĩ khẩu khí thật lớn, đây chính là vương của bọn họ sao? Nhìn cũng chẳng ra gì.
Ngoài mấy thứ vũ khí mà bọn hắn chưa rõ thì những người này có gì mà tự tin chứ.
Sở Thần chẳng muốn phí lời, móc một chủy thủ ra, chặt gân tay gân chân hắn.
Trong tiếng gào thét của tên lính Thực Nhân, Sở Thần nói với tiểu Thất: "Cho ngươi nửa canh giờ, sau nửa canh giờ, ta muốn biết tất cả."
Nói xong, hắn xoay người ra khỏi phòng, bảo tùy tùng bên cạnh: "Chuẩn bị một đội bắn tỉa, hai người một tổ, đi tìm những kẻ mai phục của chúng."
Nói xong, hắn dẫn theo Lục Giai Di luôn đi bên cạnh.
Sau đó hai người vác súng trường ngắm bắn, hướng về phía sau núi nơi đóng quân đi tới.
Lần này, chắc chắn không phải chuyện đột phát, hơn nữa, hắn có cảm giác đám Thực Nhân tộc này không hề dễ lừa như vậy.
Rõ ràng, qua đội cung tiễn thủ hai người của chúng có thể thấy chúng đã thành lập đội bắn tỉa riêng để thực hiện các nhiệm vụ ám sát.
Hơn nữa lần này, có lẽ không chỉ mỗi chỗ này của mình mà các đội khác cũng gặp những đội như vậy.
Đã vậy, vậy cho những binh sĩ này của mình có một lần diễn tập đối chiến với bắn tỉa.
Trong mỗi đội ngũ đều có một đội bắn tỉa, nhưng trên đường đi, những đội bắn tỉa này chưa từng trải qua đối chiến thực sự.
Họ chỉ cầm súng ngắm bắn tiêu diệt chính xác quân địch khi quân của đối phương xung phong.
Cho nên cơ hội lần này rất hiếm, mà trên người bọn họ cũng có đồ bảo hộ, chỉ cần không tự tìm đường c·h·ế·t, khắp nơi bại lộ thì không quá nguy hiểm.
Vì vậy, sau khi Sở Thần sắp xếp xong liền mang theo Lục Giai Di lên núi.
Lục Giai Di tuy được huấn luyện và thực chiến nhiều hơn bọn họ một chút, nhưng vẫn chưa đủ.
"Công tử, chúng ta muốn đi tìm hang ổ của bọn chúng?"
"Là một tay bắn tỉa, lúc nào cũng phải giấu mình thật kỹ, ngươi nói lớn tiếng như vậy, chỉ sợ người khác không biết ngươi vào núi sao?"
Sở Thần không trả lời câu hỏi của nàng, mà hơi nghiêm khắc quay đầu nhỏ giọng nói.
Lục Giai Di nghe xong liền giật mình.
Toàn thân như mèo con, hai người nhanh chóng trước sau di chuyển trong rừng rậm.
Dọc đường, âm thanh của hai người tuy rất nhỏ nhưng vẫn quan sát và giao tiếp, nơi nào thích hợp làm điểm bắn tỉa, nếu mình là đối phương thì sẽ mai phục ở đâu.
Ngay khi một tiểu đội của Sở Thần tách ra,
trong rừng sâu, những bóng đen cũng bắt đầu di chuyển.
Chúng như những con thú hoang, di chuyển rất nhanh trong rừng, trên núi, vách đá, vũng nước đen, cành khô lá rụng, đâu đâu cũng có bóng dáng của chúng.
Không lâu sau khi đội bắn tỉa xuất phát, trong rừng đột nhiên có vài tiếng súng vang lên.
Sở Thần nghe thấy trong lòng không khỏi lo lắng, đây không phải tiếng súng trường ngắm bắn mà là súng lục, như vậy nghĩa là, một tiểu đội nào đó đã giáp mặt với kẻ địch.
Lúc này chỉ có thể cầu chúc cho bọn họ, dù là tay bắn tỉa, vẫn cần phải vượt qua cửa ải cận chiến này.
Đúng như dự đoán, hai tay bắn tỉa nhìn hai tộc Thực Nhân bị súng lục bắn c·h·ế·t trước mặt, vẫn còn sợ hãi vỗ ngực, rồi nhìn nhau cười, lại nhanh chóng tiến sâu vào rừng.
Chỉ một lát sau, bóng dáng của bọn họ đã biến mất.
Ngay sau tiếng súng, trên đỉnh núi đối diện, một lính Thực Nhân cao lớn nhìn bóng dáng Sở Thần và Lục Giai Di.
Khóe miệng lập tức lộ ra một nụ cười đắc ý: "Chỗ kia là đầu não của chúng, năm mươi người đội, bí mật tới đó, bao vây chúng ở trên đỉnh núi này, tiêu diệt toàn bộ."
Đúng vậy, lần này chúng tới là để quan sát cách tác chiến của đội bắn tỉa Sở Thần, sau đó chọn ra những cung tiễn thủ giỏi, thực hiện hành động chém đầu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận