Mang Theo Siêu Cấp Thương Trường Đi Dạo Cổ Đại

Chương 218: Chu gia kho lương ở lay động

Chương 218: Kho lương nhà họ Chu lung lay
"Ngụy công công, sáng sớm thế này, chẳng lẽ trong hoàng cung đến cả chút điểm tâm cũng không có?"
"Sở công tử nói đùa, bệ hạ sai ta đến mời Sở công tử, vào cung một chuyến."
Ngụy công công vừa nói vừa không khách khí bước vào trong nhà.
Hai nha hoàn trong bếp đang nấu mì trứng, mùi thơm nức cả gian phòng. Là cao thủ cửu phẩm, làm sao có thể không ngửi thấy chứ.
Sở Thần sao không hiểu ý tứ của hắn: "Ngụy công công đến đúng lúc, không ăn điểm tâm đi, ăn cùng."
Nói xong xoay người vào bếp, bảo hai nha hoàn nấu thêm một bát mì, rán thêm mấy quả trứng gà. Chắc tên Ngụy công công này ăn uống cũng chẳng ra gì, trong miệng nhạt nhẽo như chim sắp chết rồi đi.
"Nếu Sở công tử thịnh tình, ta lão Ngụy sao có thể không nể mặt."
"Bệ hạ hôm qua mệt nhọc, giờ còn chưa dậy đâu, không cần gấp."
Sở Thần nghe xong khinh bỉ liếc hắn một cái. Lão già này cũng bắt đầu học thói vô liêm sỉ, quả nhiên người ta, là sẽ thay đổi.
Trần Thanh Huyền một bộ mặt mày uể oải bước xuống, đến trước mặt Ngụy công công kêu một tiếng "Ngụy tiền bối". Liền vội vã cầm đồ dùng rửa mặt đi thẳng ra ao.
Đối với đồ đệ của Chúc Lưu Hương, Ngụy công công vẫn rất tôn kính. Cười đáp lễ, ngồi vào bàn ăn đợi ăn.
Thấy vậy, Sở Thần lại ra ngoài kéo theo tên tùy tùng của Ngụy công công vào. Đúng khéo hay không, chính là tiểu thái giám hôm trước giúp hắn phân phòng.
"Ha ha, có duyên quá, không có ngươi thì làm gì có nhà tốt như này, ăn cùng chút đi."
"Sở công tử, tiểu nhân... đã ăn rồi ạ."
Sở Thần lại khinh bỉ liếc nhìn Ngụy công công: "Hôm nay ta nói, ngồi xuống đây, đừng sợ."
Ngụy công công cười cười, cũng không xem là chuyện lớn, đều là người một nhà, nịnh nọt Sở Thần một chút, trong lòng cao hứng. Liền ra hiệu cho tiểu thái giám ngồi xuống.
Sau khi hai nha hoàn bưng ba bát mì xuống, Ngụy công công và tiểu thái giám kia mới để đũa xuống. Nhìn Sở Thần lại giơ ngón tay cái lên, đám thái giám này ăn cũng thật khỏe à?
"Sở công tử, ăn uống no đủ rồi, đi cùng chúng ta, vào cung thôi."
Sở Thần đeo ba lô lên lưng, đi theo hai người thẳng hướng hoàng cung mà đi. Tiểu thái giám chắc là ăn quá no, không ngừng cố kìm nén tiếng nấc cụt liên hồi...
Thấy vậy, Ngụy công công chỉ muốn tại chỗ đập hắn một trận, thật mất mặt quá đi.
Đến ngự thư phòng, Chu Thế Huân lúc này đã ở trong bắt đầu một ngày làm việc.
"Sở oa tử đến rồi à, ngồi đi."
Chu Thế Huân cầm bút máy Sở Thần đưa cho gạch lên sổ sách, vẻ mặt thành thật.
Sở Thần thấy thế cũng không quấy rầy hắn, mà là lẳng lặng ngồi trên ghế chờ hắn xong việc.
Một lát sau, Chu Thế Huân mới ngẩng đầu lên.
"Sở oa tử, ngươi biết, lương thực cả Đại Hạ, nơi nào nhiều nhất không?"
"Còn phải hỏi, chắc chắn là Chu thúc nhiều nhất rồi."
"Vậy trừ hoàng gia ra thì sao?"
Sở Thần nghe giọng điệu của Chu Thế Huân, xem ra tên này lại đang nhịn đến sắp chết rồi.
"Tiểu chất không biết... ."
"Ha ha, Sở oa tử khi nào cũng bắt đầu giả câm vờ điếc rồi."
Ách, vậy thì nói chuyện chán ngắt quá rồi.
Chu Thế Huân đứng dậy, đi đến trước mặt Sở Thần.
"Liễu, Chu, Văn ba nhà, đã bị ngươi giải quyết hai nhà, vậy còn lại nhà họ Chu cuối cùng thì sao?"
"Sở oa tử có biện pháp hay gì không?"
Sở Thần vừa nghe Chu Thế Huân muốn bắt mình làm dao à, vậy thì phải cẩn thận suy nghĩ lại mới được. Việc này không cẩn thận, có khi sẽ gặp nguy hiểm.
"Ta chỉ là một thảo dân, có thể có biện pháp gì."
Sở Thần nghe vậy vội vàng làm ra vẻ mặt hiền lành, hướng về Chu Thế Huân cười hề hề.
"À, lão Ngụy à, chẳng lẽ Sở oa tử muốn làm quan? Cho nó chức quan gì tốt đây?"
Cái gì mà năng lực phân tích vậy, cái gì mà lão tử muốn làm quan. Mấy thứ đó có thể không làm mà.
Liền mau chóng nói với Ngụy công công: "Ngụy công công, Chu thúc nói đùa đó, ta quen tự do tự tại rồi, không thể làm quan."
"Thôi được, Chu thúc ngươi để ta suy nghĩ kỹ đã, không phải ngươi muốn lương thực của nhà hắn à, ta về nghĩ rồi trả lời cho ngươi." Sở Thần nói xong lại thỏa hiệp với Chu Thế Huân. Hết cách rồi, nếu đến lúc ngươi thật sự cho cái quan, ngươi làm hay không? Làm thì rước thêm rắc rối, không làm thì Chu Thế Huân một hai phút dùng dư luận ghim chết ngươi.
"Tốt thôi, có câu nói này của Sở oa tử, ta yên tâm rồi, đúng không, lão Ngụy!"
"Đúng đấy, bệ hạ, có Sở công tử ra tay, còn chuyện gì không giải quyết được."
Sở Thần nhìn hai người một hát một họa, hận không thể móc Uzi ra cho chúng nó mỗi người một băng. Nghĩ bụng ngày nào cũng muốn nhổ lông dê của lão tử, đúng là thứ gì không biết.
Nhưng nếu sự việc đã đáp ứng rồi, thì dù sao cũng phải giải quyết thôi.
Sở Thần thấy thế cáo biệt hai người, quay trở về nhà mình. Trần Thanh Huyền thấy Sở Thần một bộ mặt mày ủ rũ, nghi hoặc hỏi.
"Ngu ngốc, làm sao thế, cái tên âm dương quái kia bắt nạt ngươi?"
"Nghiện rượu, ngươi biết rõ về cái nhà họ Chu kia không?"
Trần Thanh Huyền lập tức nghĩ ngay đến chuyện Chu Thế Huân gọi hắn lên làm gì. Thì ra là muốn động tay vào nhà họ Chu.
Trong lòng không thể không bội phục tên Chu Thế Huân kia, người ta giúp nạn thiên tai đã sứt đầu mẻ trán. Hắn thì ngược lại, nhân cơ hội này, trừ khử kẻ khác. Liền nói với Sở Thần: "Hắn muốn ngươi động thủ với nhà họ Chu."
"Đúng đó, nhưng ta thật nghĩ không ra biện pháp nào hay, sao mà thành cái dao cho Chu Thế Huân dùng được."
"Vậy ngươi từ chối là được rồi."
"Nghiện rượu, bệ hạ nói, nếu ta không làm được nhà họ Chu kia thì sẽ cho ngươi một chức quan."
"Má nó, làm hay không làm thì cũng là... ." Trần Thanh Huyền nghe xong nhất thời kích động lên. Làm quan, vậy sau này còn làm sao ra vào các nơi lãng mạn nữa.
"Nghiện rượu đừng kích động, chúng ta bây giờ phải nghĩ xem, là phải làm như thế nào."
Sở Thần thấy thế vội vàng kéo hắn lại, ai đồng ý làm quan chứ.
Trần Thanh Huyền suy tư một hồi: "Ngu ngốc ngươi ngốc thật à, cả vụ Cam Bồ ngươi còn làm được, cái nhà họ Chu này càng đơn giản hơn chứ."
Ha, thì ra đúng là không nghĩ theo hướng đó. Hay đây là cái gọi là người ngoài sáng suốt vậy.
Sở Thần lập tức thấy nhẹ cả người, sao mà mình lại không nghĩ ra nhỉ.
"Ngươi đi lấy hết vàng bạc châu báu của nhà họ Chu đi, vậy chẳng phải cắt đứt mất tài lực của chúng à."
"Sau đó đốt nhà kho lương của chúng nó đi, thì nhà họ Chu còn nhảy nhót được nữa không?"
Nghe Trần Thanh Huyền nói một tràng, khí thế ngút trời. Trong lòng Sở Thần nhất thời đã có chủ ý, Chu gia, ngươi cứ đợi kho lương nhà ngươi lay động đi.
"Tốt, nghiện rượu, tối nay liền động thủ, lão tử đốt nhà kho lương của chúng, nhưng mà cần ngươi hỗ trợ đấy."
"Yên tâm, lần này ta tuyệt đối việc nghĩa chẳng từ nan."
Nói xong Trần Thanh Huyền vèo một cái liền trở về phòng mình. Với hắn mà nói, ra vào nhà họ Chu quả thật không muốn quá dễ dàng.
Mà Sở Thần thì quay về phòng, bắt đầu chuẩn bị đồ dùng cần thiết cho buổi tối. Y phục dạ hành cùng xăng. Xăng là để che mắt thiên hạ, chủ yếu là để tên Trần Thanh Huyền không nghi ngờ. Mình cũng chỉ tượng trưng điểm hỏa một chút thôi, sự việc làm cho giống là được rồi. Có đôi khi làm quá hoàn hảo, lại làm người ta sinh nghi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận