Mang Theo Siêu Cấp Thương Trường Đi Dạo Cổ Đại

Chương 1181: Thực Nhân tộc cao thủ đột kích

Chương 1181: Cao thủ Thực Nhân tộc đột kích
Sở Thần ngoài mặt vô cùng tức giận, kỳ thực trong lòng lại không hề sợ hãi. Có thể đứng ngang hàng với bọn hắn, thì xác suất lớn cũng chỉ có thực lực tầm thần cảnh trở xuống. Đối với thân phòng ngự của mình mà nói, chỉ cần không tự đưa cổ cho người khác giết, thì hoàn toàn không cần lo lắng. Đồng thời, cái tên sư phụ tiện nghi này cũng không tệ, lại tìm cho mình một người hỗ trợ nữa.
“Thôi thôi, ai bảo ta lên thuyền giặc của ngươi chứ, ngươi cứ yên tâm đi, Thực Nhân tộc, ta nhất định sẽ mau chóng giải quyết.”
“Nhưng mà có một điều, sau khi việc này xong, ta muốn gặp cái gọi là Thiên Đế kia một lần.”
“Yên tâm đồ nhi, chỉ cần con làm được chuyện này, Thiên Đế tự nhiên sẽ gặp con.”
Nếu như đem những lời này nói cho Trần Thanh Huyền, Trần Thanh Huyền khẳng định sẽ rất nghi hoặc vì sao Sở Thần lại muốn làm như thế. Chuyện này xem ra chẳng có chút lợi ích nào. Nhưng hắn sao biết được suy nghĩ của Sở Thần, từ khi gặp Dương Viêm, hắn đã đảo lộn nhận thức về thế giới này. Từ cổ đại đến vực, từ vực đến cảnh, vốn cho rằng, mình trở thành một cảnh chủ là có thể nhìn thấy toàn cảnh vũ trụ này. Ai ngờ, mình tiếp xúc, chẳng qua chỉ là một góc mà thôi. Vậy hiện tại mình đã có cơ hội đến một đơn vị tinh thể lớn như vậy trong vũ trụ, tại sao lại không đi xem thử? Người thường luôn hướng đến chỗ cao, nước luôn chảy về chỗ trũng. Trở thành cảnh chủ thì sao, chẳng phải vẫn có kẻ địch đó sao. Cho nên cái mình muốn làm chính là tiến lên vị trí cao nhất, sau đó nhìn xuống tất cả, đó mới là mục tiêu của hắn. Vì thế, hắn làm tất cả những việc này, cũng chỉ vì có một ngày được nhìn xem, vũ trụ này rốt cuộc là như thế nào.
Dương Viêm đi rồi, lúc đi còn tiện tay lấy mất hơn một ngàn điếu thuốc của Sở Thần. Tại chỗ, chỉ còn lại Sùng Cực Bạc và Sở Thần hai người. Sở Thần không chút khách khí đưa cho ông một điếu: “Bạc thúc, một điếu chứ?”
“Sở Thần, ngươi đây là muốn làm hư Bạc thúc của ngươi à, có người nói thứ này, chỉ có người ngân hà cảnh mới có, sư phụ ngươi keo kiệt vô cùng, không nỡ cho lão tử, hôm nay lão tử cũng phải nếm thử.” Sở Thần nghe vậy thì cười ha ha: “Ha ha, Bạc thúc, sau này thứ này, bao đủ dùng.”
Đây là một cao thủ đấy, phải tìm cách lôi kéo cao thủ này ở bên cạnh mình, phải biết rằng, mặc dù mình không sợ mấy cái gọi là cao tầng Thực Nhân tộc. Nhưng có cao thủ ở bên cạnh, an toàn vẫn đảm bảo hơn nhiều.
Ngay lúc Sở Thần đang mang theo Sùng Cực Bạc dạo trong thành, chuẩn bị lôi kéo người này xuống nước thì ở trong chủ thành của Thực Nhân tộc, ba ông lão gầy khô đầu đầy lông xoăn trắng đang nhìn người quỳ bên ngoài, phất tay một cái liền xé người đó thành hai nửa.
“Rác rưởi, rác rưởi, trong tộc của chúng ta sao lại xuất hiện nhiều rác rưởi như vậy, dám một mình một ngựa đi đến doanh trại của Nhân tộc, chán sống rồi sao?”
“Đại ca đừng nổi giận, những người tầm thường đánh nhau, cứ để họ tự giải quyết đi, không phải chuyện lớn gì đâu.” Ông lão được gọi là đại ca nghe vậy thì hơi nhúc nhích thân thể: “Hừ, hai tộc hòa đàm, không được động đao binh, những kẻ đó cũng nên dạy dỗ một chút, lão tam, ngươi đi một chuyến, đem đầu hoàng đế của bọn chúng mang về đây, cũng coi như là trả lại cho bọn chúng một phần lễ vật.”
“Đại ca cứ yên tâm, chuyện nhỏ.” Nói xong, bóng người của hắn liền biến mất khỏi vị trí. Lúc xuất hiện lại thì đã đến trong thành. Sau đó hắn ở một căn nhà trong thành, gọi ra hai mươi cao thủ Thực Nhân tộc, rồi sai người đánh xe đi thẳng đến chỗ của Sở Thần.
Nếu chỉ một mình hắn đi, thì căn bản không cần cái loại xe ngựa này. Nhưng hết cách rồi, mình còn phải mang theo một đám người kia mà, trong đám người này có ba cô nương. Thực tế thì hắn hoàn toàn có thể một thân một mình đến giết Sở Thần. Việc mang theo những người này cũng chỉ là nhân cơ hội này để thoải mái một chút mà thôi. Đại ca quản quá chặt rồi, hiếm khi mới được ra ngoài một chuyến, cũng phải vui chơi một chút.
"Tam đại nhân, xin người nghỉ ngơi theo chỉ dẫn của ngài, lần này đi nửa tháng, chúng tôi sẽ cố gắng lái xe ngựa cho thật êm."
"Ừ, các ngươi làm không tệ, lên đường đi." Dưới sự yểm hộ của một đám tùy tùng, đội tiểu đội này liền giống như một đội buôn nhỏ, tiến thẳng đến vị trí Thanh Huyền của Sở Thần.
Trong xe ngựa, một lão già hai cô nương trẻ, theo con đường gập ghềnh, đang thoải mái lay động trên chiếc nệm mềm dày cộp. Ông lão cực kỳ hứng thú, thực ra hắn không thích những tộc nhân nhất đẳng, càng thích những tộc nhân tam đẳng hơn, tộc nhân tam đẳng vừa khỏe mạnh vừa mềm mại, lại có khả năng thỏa mãn hắn hơn. Chỉ có điều ngày nào hắn cũng đi theo đại ca trong núi, căn bản là không có cơ hội. Đã nhiều năm như vậy, tay cũng chai sạn hết cả rồi, cho nên cũng không để ý đến thích hay không, cứ có mà ăn là được.
So với Tam đại nhân của Thực Nhân tộc, thì Sùng Cực Bạc ở bên này quá thoải mái. Sau khi Sở Thần sắp xếp cho ông một gian phòng tốt trong biệt thự, thì mang ông đi khắp nơi vui chơi. Chiến trường phía trên thì hoàn toàn không cần hai người phải bận tâm, nên cứ tha hồ tận hưởng sự nhàn hạ. Trong khoảng thời gian này, tại Hồng Lãng Mạn xuất hiện một lão đầu, mà lại còn do công tử mang đến, không những vung tiền mạnh tay mà lại còn có năng lực mạnh nữa. Khiến cho mấy cô nương ai nấy đều lần lượt đi dò xét một phen. Sau khi thăm dò qua thì ai cũng đều cảm thấy đây là khách hàng mạnh nhất mà họ từng gặp trong sự nghiệp. Cũng làm cho những người vốn dĩ đã mất cảm giác dụng cụ, chậm rãi trở lại cảm giác thích thú và vui vẻ.
"Bạc thúc, có người nói mọi người đều rất thích ông đó." Sở Thần đưa cho Sùng Cực Bạc một bao kỷ tử đỏ rồi trêu chọc ông.
"Ha ha, lão phu cái này là tổ truyền, trước kia ở trong thành đâu có chỗ nào vui như ở đây chứ, trừ việc nghe hát ra, thì chỉ toàn là uống rượu, quá vô vị." "Ở đây, không chỉ được tự cầm đao, còn có thể xem mấy cái TV gì đó của các ngươi để luyện tập, ta nói ngươi đừng coi thường, người ngân hà cảnh, đúng là biết chơi."
“Xem ra lão Dương nói không sai, nếu chế tạo nơi này thành ngân hà cảnh thứ hai, Thiên Đế nhất định sẽ rất vui, đến lúc đó chúng ta tiến thêm một bước, cũng không thành vấn đề." Sở Thần liếc ông một cái, trong lòng thầm nghĩ ông cũng chỉ có chút chí tiến thủ đó thôi. Mới chỉ đến đâu chứ. Theo lời của các đại ca rất thích xem sách kia, ở ngân hà cảnh, vẫn còn những thứ vui gấp trăm lần so với Hồng Lãng Mạn này đó. Có điều, kiếp này của mình phải quay về ngân hà cảnh, e là hy vọng không lớn. Chỉ là không biết sau khi gặp cái vị Thiên Đế kia, liệu hắn có biện pháp nào không, để mình trở về một chuyến.
Không biết không hay, nửa tháng trôi qua, sau nửa tháng chung sống, Sùng Cực Bạc càng thêm yêu mến Sở Thần, nếu không phải Dương Viêm giành trước một bước, thì ông đã thu Sở Thần làm đồ đệ rồi. Hôm đó, hai người mỗi người vác một khẩu súng trường ngắm đi săn trong núi. Ngay lúc Sở Thần đang thoải mái cười lớn vì đã bắn được một con gà rừng thì Sùng Cực Bạc lại nhíu mày.
"Sở Thần, mau đi, mau về biệt thự đi!"
"Tình huống thế nào vậy, ta vừa mới ra đây mà."
“Đến rồi…."
"Cái gì đến rồi?" Sở Thần vừa hỏi câu này thì liền ngậm miệng lại. Người nào mà có thể khiến Sùng Cực Bạc sốt sắng như vậy, ngoài cao tầng của Thực Nhân tộc ra thì còn ai vào đây. Liền không nói hai lời rút một bình xịt ra, rồi cảnh giác nhìn xung quanh. Ngay khi Sùng Cực Bạc vừa dứt lời, mười bóng người đã xuất hiện ngay trước mặt hai người.
Bạn cần đăng nhập để bình luận