Mang Theo Siêu Cấp Thương Trường Đi Dạo Cổ Đại

Chương 138: Đánh lén dạy học làm lão Lục

Trong đám người, mấy cái giá gỗ lớn được dựng lên trên mặt đất trống trải. Sở Thần chưa từng thấy bao giờ, nhưng đoán chắc đây chính là thang công thành và máy bắn đá.
Sở Thần suy tư một chút rồi xuống xe, lấy ra khẩu súng trường bắn tỉa CN từ kho trang bị. Hắn còn chu đáo lắp thêm một ống giảm thanh. Ngoài ra, hắn cũng chuẩn bị một cuốn (Giáo trình cơ bản về bắn lén), tất nhiên là cũng từ đâu đó lấy ra.
“Ha ha, lão tử cũng nên đóng vai lão Lục một phen.” Sở Thần vừa nói vừa đặt súng trường ngắm lên mui xe, bên cạnh bày vài băng đạn. Món này Sở Thần chưa dùng bao giờ, vừa hay hôm nay đem ra thử tay nghề.
Lúc này, đội quân của Cam Bồ Quốc đã cưỡi ngựa hùng dũng đứng bên ngoài tường thành, lại còn ở ngoài tầm bắn của đại cung. Một tên hô hào phách lối: "Mở cửa thành cho chúng ta vào, bằng không, chúng ta sẽ tấn công đấy."
Bọn lính trên thành như xem kẻ ngốc nhìn đám người bên ngoài, không ai thèm để ý. Sở Thần, vốn không ngại chuyện lớn, lên đạn cho khẩu súng trường, qua ống nhòm ngắm bắn, một phát súng nhắm vào gã kia.
“Phụt” một tiếng, viên đạn bay ra, bắn trúng chính xác người bên cạnh hắn.
"Khỉ thật, món đồ này khó dùng vậy, bắn lệch rồi." Nói xong hắn cúi đầu, vừa lật sách vừa điều chỉnh ống nhắm.
Thủ lĩnh đội Cam Bồ thấy chiến binh bên cạnh ngã xuống bất thình lình, trong lòng khẽ run: Lẽ nào Đại Hạ thật sự có cao thủ tuyệt thế? Hắn liền dẫn đám người lui về phía sau chừng hai mươi trượng.
Bọn quân sĩ trên tường thành giờ khắc này nhìn nhau, thầm nghĩ ai đã bắn tên vậy? Thật là thần không biết quỷ không hay.
Sau một hồi điều chỉnh, Sở Thần lại bóp cò. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, kẻ ngã xuống lại là một tên bên cạnh tên thủ lĩnh kia. Trong lòng gã giờ phút này rốt cuộc có chút hoảng. Gã lại tiếp tục dẫn quân lui thêm mười trượng.
"Mẹ kiếp, món này sao mà khó điều khiển vậy chứ." Sở Thần vẻ mặt bất đắc dĩ, tiếp tục lật sách. Nhìn đám người Cam Bồ đang rút lui, Sở Thần lo lắng. "Các đại gia ơi, làm ơn cho ta thêm một cơ hội, cho bắn thêm lần nữa đi."
Sau một hồi thao tác, Sở Thần hít sâu rồi làm theo chỉ dẫn trong sách. Một viên đạn xuyên không, ghim thẳng vào lồng ngực tên thủ lĩnh đội Cam Bồ. Nhìn gã ngã xuống thẳng đơ. Trong đám người, không biết ai hét lớn: “Thần tiên Đại Hạ tới rồi…. Chạy mau."
Hô xong, cả đội liền quay ngựa bỏ chạy về đại bản doanh.
Nhìn tình cảnh này, khóe miệng Sở Thần lộ ra ý cười. Súng trường bắn tỉa CN có tầm bắn tối đa khoảng 600 mét. Mà đại bản doanh Cam Bồ đóng quân dưới chân núi, khoảng cách năm trăm mét, vừa vặn nằm trong tầm bắn.
Người ta thường nói, một tay thiện xạ là do đạn mà ra, nhưng Sở Thần lại không thiếu đạn. Vậy nên hắn đổi nòng súng, nhắm về đại bản doanh dưới núi. Thủ lĩnh tiểu đội vừa trốn về tới đại bản doanh, còn chưa kịp báo cáo với tướng quân, thì đột nhiên thấy người bên cạnh mình lần lượt ngã xuống.
Không một tiếng động, chưa đến thời gian một nén nhang, đã có hơn hai mươi người gục xuống. Mà không chỉ có thế, người vẫn tiếp tục ngã xuống. Không chỉ đám quân tiên phong, mà cả những quân sĩ đóng trong đại bản doanh cũng thỉnh thoảng lại có người lăn ra.
Lúc này, trong một cái lều lớn ở phía sau đại bản doanh Cam Bồ. Một người đàn ông trung niên, dáng vẻ nhanh nhẹn, tay nắm chặt thanh thép đao, nghe báo cáo của thuộc hạ, hai mắt hằn lên tia máu: “Ngươi nói gì? Người của chúng ta tự nhiên mà chết?”
“Không sai, tướng quân Tang Bạch, cả đội trưởng đội 3 và các huynh đệ đều bất ngờ gục xuống.” Nghe thủ hạ báo, Tang Bạch cau mày, suy nghĩ một lúc rồi tiếp lời: “Ý ngươi là, người của chúng ta bị ngã xuống lần lượt từng người chứ không phải cùng lúc nhiều người?”
“Bẩm tướng quân, đúng vậy.” “Ha ha, cái gì mà thần tiên, chắc là một loại siêu cấp binh khí, hơn nữa số lượng cũng không nhiều.” Phải nói Tang Bạch này cũng khá thông minh, nhanh chóng đoán ra được vấn đề. Gã lập tức ra lệnh: "Truyền lệnh, quân sĩ nghe lệnh, phát một vạn quân tấn công thành!" Nói rồi, thủ hạ nhận lệnh mà đi.
Còn Sở Thần thì nằm trên nóc xe, vai tê rần, nhìn một đống vỏ đạn bên cạnh. Sở Thần lộ ra nụ cười thỏa mãn. Qua hơn 100 viên đạn luyện tập, giờ hắn đã quen thuộc với khẩu súng ngắm này hơn nhiều. Qua ống nhòm, hắn thấy đám máy bắn đá và thang công thành của đại bản doanh Cam Bồ đã bắt đầu di chuyển.
“Xem ra bọn man tử Cam Bồ này hết kiên nhẫn rồi.” Liền tiện tay cầm bộ đàm ra lệnh: "Triệu đại ca, gọi các huynh đệ chuẩn bị, chúng muốn tấn công, à phải rồi, tiện cho Tư Vĩ cái kính viễn vọng." Nói rồi hắn xuống xe, đi đến bệ đỗ xe gần cổng thành nhất.
Trên bệ đài cao, Sở Thần chỉnh đầu xe, cầm kính viễn vọng nhìn chăm chú vào đám quân Cam Bồ đang tràn tới.
Mà Tư Vĩ mấy người trên tường thành giờ cũng cảm thấy có gì đó không ổn. Tên thủ lĩnh kia tới rồi lại đi, để lại ba cái xác chết bất đắc kỳ tử. Lúc này im ắng đáng sợ, không giống như tác phong của bọn chúng. Lẽ nào, phía sau còn có đạo quân nào lớn hơn?
Đúng lúc này, Triệu Thiên Long chạy đến chỗ Tư Vĩ mấy người: “Thành chủ, man tử Cam Bồ chuẩn bị công thành, xin chư vị chuẩn bị sớm."
Nghe xong, Tư Vĩ nghi hoặc nhìn ra khu đất trống rỗng ngoài cổng thành. Lúc này Triệu Thiên Long đưa cho hắn một cái kính viễn vọng: "Công tử nói muốn ta đưa cái này cho ngài, giờ thì có vẻ bình yên nhưng thực tế là ở khu đất trống đó, khoảng chừng có hai vạn man tử."
“Hả, đây là vật gì?” "Công tử nói gọi là thiên lý nhãn.” Nói rồi, Triệu Thiên Long hướng dẫn Tư Vĩ nhìn ra ngoài.
Tư Vĩ cầm lấy xem thử, quả nhiên, phía xa xa dưới chân núi, một cái giá gỗ cao đang nhấp nhô. Nếu không nhìn kỹ, trông không khác gì những cây cối kia. Đây không phải máy bắn đá thì là gì, hắn lập tức kêu lớn: “Truyền lệnh, man tử Cam Bồ tấn công, số lượng không rõ, có máy bắn đá và thang công thành, các tướng sĩ chuẩn bị chiến đấu.”
"Triệu tướng quân, cái thiên lý nhãn này, cho ta sao?"
Triệu Thiên Long gật đầu: “Thành chủ, mỏ bên kia cần người, tôi phải về rồi.”
“Được, cảm ơn công tử nhà ngươi, đợi đánh lui đám man tử Cam Bồ, ta mời hắn uống rượu." Nói rồi Tư Vĩ không thèm để ý đến Triệu Thiên Long đang chạy về phía mỏ ngọc. Tư Vĩ cầm chiếc kính viễn vọng trong tay, thích thú ngắm nghía.
“Thứ đồ thần kỳ như vậy, xem ra ba người chết không tiếng động ban nãy cũng là do Sở công tử làm ra.” Nói xong, Tư Vĩ cười ha ha, nói với viên tướng thủ thành: "Đi chuẩn bị đi, có Sở công tử ở đây, trận chiến này không có gì đáng ngại." Nói rồi hắn lại quay sang nhìn về phía sau, phía Đỉnh Mây Thành. Hắn thấy bách tính trong thành tự giác lo cơm nước, vận chuyển vật tư: "Quả nhiên, người này có tâm, làm sao mà sợ ngoại tộc được."
Bạn cần đăng nhập để bình luận