Mang Theo Siêu Cấp Thương Trường Đi Dạo Cổ Đại

Chương 370: Quốc trong kho hiện đường nối

Chương 370: Quốc khố có đường khác Chỉ thấy Sở Thần vung tay một cái, liền đem từng rương vàng bạc châu báu kia cất đi hết. Quốc khố này trông như pháo đài, từ bên ngoài nhìn vào thì giống một cái nấm mồ nhỏ. Không ngờ sau khi vào trong, bên trong lại rộng lớn đến kinh người.
“Xem ra quốc khố của đại quốc so với tiểu quốc, lớn hơn không chỉ gấp rưỡi gấp đôi.” Sở Thần vừa thu đồ vừa thở dài nói. Quả thật, so với quốc khố của Oa quốc thì lớn hơn không biết bao nhiêu lần. Nhiều vàng bạc của cải như vậy, nếu mang đi xây dựng một thành trì, hoàn toàn có thể cải thiện đời sống của dân chúng. Của cải không thể để bị bỏ lỡ, nếu đã gặp được rồi, sao có thể bỏ qua đạo lý đó. Hắn phải bận rộn gần một canh giờ mới thu hết sạch vàng bạc châu báu.
“Ồ, không đúng, sao không thấy ngọc tinh đâu, chẳng lẽ Chu Thế Huân lừa ta?” Sở Thần nhìn vách tường trống rỗng, nghi hoặc nói. Vì khắp cả quốc khố đều đốt nến nên trông không quá tối. Không tin tà, Sở Thần lại lấy ra một cái đèn pin cầm tay, cẩn thận rà soát vách tường. Nếu La Đa có thể xây quốc khố ở dưới lòng đất, vậy có thể có những gian phòng khác. Nhưng sau khi chiếu đèn pin một vòng cũng không phát hiện gì.
"Đúng rồi, trong này có ánh đèn mà!" Sở Thần đột nhiên nghĩ đến một khả năng. Trong bóng tối mới thấy rõ được sức mạnh của ánh sáng. Sau đó hắn bắt đầu đi lòng vòng trong phòng, chốc lát sau, Sở Thần tắt hết tất cả đèn. Rồi hắn nhìn xung quanh một lượt, quả nhiên phát hiện một tia sáng nhỏ xuyên qua khe hở dưới đất.
"Ha ha, phiến đá lát gạch, ngươi làm sao có thể kín kẽ không chút khe hở." Sau đó Sở Thần đi đến chỗ có ánh sáng, móc chủy thủ cắm vào khe hở. Dùng sức cạy lên, đúng như dự đoán, một cánh cửa đá được lắp dưới đất đã bị cạy ra. Với thực lực thập phẩm của hắn thì việc này dễ như ăn bánh, sau khi mở được cửa đá, hắn liền nhảy xuống phòng kho ở tầng dưới.
Vừa bước vào, Sở Thần kinh ngạc đến ngây người, trong này bày la liệt bích lục ngọc thạch, nhiều hơn tất cả những nơi hắn từng thấy.
"Ha ha ha, phát tài rồi phát tài rồi!" Sở Thần vừa điên cuồng thu ngọc tinh vừa múa tay chân hô. Mãi hai canh giờ sau hắn mới miễn cưỡng thu hết chỗ ngọc tinh đó vào không gian. Giờ khắc này Sở Thần muốn vào ngay không gian kiểm tra xem thế nào, nhiều ngọc tinh như vậy bỏ thêm vào, có lẽ cả thành phố sẽ đi ra ngoài hết. Nhưng giờ không phải lúc kiểm tra, cứ tìm thêm xem có gì hay nữa không.
Vẫn dùng động tác vừa nãy, hắn tắt hết tất cả đèn. Quả nhiên, lại ở trên vách tường, phát hiện một tia sáng. Sau khi đẩy một cánh cửa đá dày ra, Sở Thần có chút kinh ngạc trước những đồ vật trong phòng kho phía trước. Chỉ thấy bên trong xếp đầy giá, hơn nữa, còn tỏa ra một mùi thuốc nồng đậm.
"Ta đi, đây là mở tiệm thuốc đông y dưới lòng đất?" Sở Thần đánh giá một lúc, chỉ thấy bên trong, ngoài nhân sâm mà hắn nhận ra, thì còn lại không biết là cái gì. Nhưng dựa theo nguyên tắc “nhạn bay qua không thể không nhổ lông”, Sở Thần vẫn cứ thu hết vào không gian. Lại giở trò cũ, tắt hết đèn trong phòng này. Tìm thấy một tia sáng yếu ớt, Sở Thần lại đẩy một cánh cửa đá ra. Kết quả lần này làm hắn hơi thất vọng, chỉ thấy trước mắt xuất hiện một con đường. Hai bên đường có đèn, mặt đất lát đá xanh, xem độ mài mòn của phiến đá, hẳn là thường xuyên có người đến đây.
Sở Thần tắt đèn pin cầm tay, nhấc chân đi vào đường nối. Đi được mấy phút thì đột nhiên phía trước có tiếng người nói chuyện. Sở Thần thấy vậy liền phi thân lên trên, một cái đã lên đến nóc đường nối. Nhưng chờ hồi lâu cũng không thấy ai tới, hắn liền nhấc chân đi tiếp. Đi mãi, trong đường nối xuất hiện một cái cầu thang đi lên trên.
"Đây là lối ra? Đi về đâu?" Sở Thần nghi hoặc thầm nghĩ trong lòng, nhưng vẫn không ngừng bước lên cầu thang. Đi đến cuối cùng thì chỉ thấy phía trên có một cánh cửa chắn lối đi. Cửa làm bằng gỗ, trông không chắc chắn, Sở Thần móc chủy thủ ra, cắm vào khe cửa. Vừa gõ vài cái vào mép cửa thì hắn đẩy cửa ra, ngay lập tức, ánh sáng chói lọi từ bên ngoài chiếu vào.
Sau khi ra ngoài Sở Thần nhìn xung quanh một lượt, thiếu chút nữa đã kinh ngạc há hốc mồm.
"Ta đi, đây là phòng nghị sự của La Đa?" Cái gọi là phòng nghị sự là cách gọi của Sở Thần, cũng giống như Chu Thế Huân ở Đại Hạ vào triều dùng Kim Loan Điện vậy. Là nơi các thần tử cùng hoàng đế nghị sự. Vậy ở chỗ này đào một con đường dẫn đến pháo đài là có ý gì?
Nhưng trong nháy mắt Sở Thần đã nghĩ đến một khả năng, vì nơi hắn đi ra là vị trí chủ tọa của đại điện. Có lẽ đây là nơi lánh nạn của quốc chủ La Đa phòng khi có chuyện bất trắc. Nếu vậy, chắc chắn quốc khố dưới lòng đất này sẽ có lối ra khác. Nghĩ đến đây, Sở Thần lặng lẽ rút vào trong đường hầm, ở cửa bố trí mấy quả lựu đạn. Lúc này mới quay lại đường cũ, trở về dưới pháo đài.
"Lối ra ở đâu đây?" Sở Thần nghi hoặc nhìn quanh vách tường. “Nếu La Đa quốc chủ gặp tình huống khẩn cấp, sau khi vào pháo đài, muốn trốn thoát, chắc chắn sẽ không chọn đường từ trên lầu một đi ra ngoài."
"Vậy thì, đường ra khẩn cấp nhất chắc chắn sẽ ở hai tầng dưới lòng đất này." "Nếu không có ánh sáng, thì chỉ còn cách dùng biện pháp chậm nhất." Nói xong, trên tay Sở Thần liền xuất hiện một cây Dương Giác chùy, chậm rãi gõ vào vách tường. Sau khi gõ hết cả đường hầm mà cũng không phát hiện chỗ nào bất thường.
Sở Thần vẫn không từ bỏ ý định, đi đến gian phòng chứa dược liệu tiếp tục tìm. Thật khéo làm sao, Sở Thần vừa động mông, liền va vào cái giá bày dược liệu. Giá không những không đổ mà còn xoay tròn một đoạn.
“Ồ, cái này có gì đó kỳ lạ.” Sau đó Sở Thần cất Dương Giác chùy, đẩy thử cái giá. Không ngờ vừa đẩy thì bên tay phải vách tường xuất hiện một tia sáng.
“Ha ha, thì ra ở chỗ này.” Sở Thần vội vàng đẩy hết cái giá ra, trong nháy mắt một cái cửa động có ánh sáng xuất hiện trước mặt Sở Thần.
Sở Thần nhanh chóng đi dọc theo đường nối, đi được một hồi thì Sở Thần nhìn thấy cuối đường. Chỉ thấy một cầu thang đi lên xuất hiện, vẫn giống cách bố trí của đại điện nghị sự của La Đa. Theo cầu thang đi lên, Sở Thần thấy một cánh cửa bí mật. Sở Thần hé cửa một khe, lấy điện thoại ra cắm vào thiết bị quay hình, đưa ra ngoài.
Một lát sau, trên màn hình điện thoại xuất hiện hình ảnh bên ngoài. Chỉ thấy có hai tên quân sĩ đang canh gác ở cửa. Ngay phía trước cửa gỗ là một chiếc xe ngựa rất sang trọng.
Sở Thần suy nghĩ một lát, cất điện thoại quay người trở lại gian phòng đá.
Bạn cần đăng nhập để bình luận