Mang Theo Siêu Cấp Thương Trường Đi Dạo Cổ Đại

Chương 1048: Ôm cây đợi thỏ trảo sứ giả

"Yên tâm, ta nhất định nghe theo công tử!"
Sở Thần nghe xong phất tay lấy ra tám viên thuốc màu nâu, sau đó đưa đến trước mặt hắn.
"Đây là kỳ độc trên đời, Nhất trụ kình thiên hoàn, nếu ngươi thực sự làm được, thì ăn đi."
"Loại độc này chỉ có ta giải được, tự ngươi lựa chọn!"
Ngưu Song Tử nhìn mấy viên thuốc trên tay Sở Thần, trong lòng thầm nghĩ rốt cuộc mình đắc tội ai.
Sao ai cũng bắt mình uống thuốc vậy.
Hơn nữa, người mạnh như vậy, thuốc lấy ra, chắc chắn không phải thứ mình có thể chịu được.
Nhưng lúc này nếu không nghe lời, chắc chắn một lát sau, mình sẽ thành cái xác lạnh ngắt.
Nên khẽ cắn răng: "Tiền bối, yên tâm, ta nhất định cố gắng phối hợp!"
Sở Thần nghe vậy, lập tức sai tiểu yêu đút thuốc cho hắn.
Thực ra Sở Thần hoàn toàn có thể để La Lan tạo ra một Ngưu Song Tử giống y như đúc.
Nhưng người nhân tạo dù sao vẫn là nhân tạo, khí tức trên người khác hoàn toàn, mà cái gọi là sứ giả đại nhân trong mắt Ngưu Song Tử là một nhân vật rất mạnh.
Vì vậy Sở Thần không dám đánh cược, chỉ có thể dùng biện pháp này, lấy Ngưu Song Tử làm mồi.
"Tốt, ăn thuốc rồi, ngươi là người của ta, ta chắc chắn bảo đảm an toàn cho ngươi và gia đình."
"Bây giờ ngươi cần làm là theo nàng, cố gắng quản lý bản thân, ngày mai, ta cùng ngươi đến Nhất thiên Tông, đợi cái gọi là sứ giả đại nhân của ngươi đến."
Ngưu Song Tử gật đầu lia lịa, nhưng trong lòng vẫn rất sợ.
Người công tử trước mặt thực lực thế nào, có bắt được sứ giả đại nhân không, thực lực hai người rốt cuộc ai lợi hại hơn.
Tuy rằng nhìn khí tức, hai người thực sự một trời một vực, nhưng tu vi thì hắn hoàn toàn không nhìn ra.
"Ha ha, ta biết ngươi lo lắng gì, yên tâm, chỉ cần cho ta cơ hội gặp mặt, hắn không trốn được đâu."
Nói xong, Sở Thần xoay người rời đi, chỉ còn tiểu yêu và Ngưu Song Tử trong phòng.
Tiểu yêu phất tay, lập tức gọi hai người tạo ra vào, rồi trực tiếp đưa Ngưu Song Tử đến phòng bên cạnh.
Sau một hồi rửa mặt và trị liệu, Ngưu Song Tử như thể chưa từng bị giày vò, trông lại đầy tinh thần.
Sở Thần trở lại Sở Gia Thôn, trò chuyện với Lý Thanh Liên mấy ngày rồi lại về mê cung.
"Công tử, đã chuẩn bị ổn thỏa, lúc nào cũng có thể xuất phát."
Sở Thần gật đầu, nhận Ngưu Song Tử từ tay tiểu yêu, rồi dẫn hắn đến huyền vực.
Tại Nhất thiên Tông, ngoài đại điện, mấy trưởng lão Nhất thiên Tông cuống cuồng dậm chân: "Ngươi nói chưởng môn mang cái gì Thu Ngọc vào trong đó, đã mấy ngày mà chưa ra?"
"Tam trưởng lão, đúng, hơn nữa chưởng môn dặn, chừng nào hắn chưa ra, không ai được quấy rầy, nên… xin mời về cho ạ!"
"Ngươi mẹ nó có phải ngốc không, chưởng môn ở đó mấy ngày rồi, nhỡ có mệnh hệ gì thì sao!"
"Tam trưởng lão, chưởng môn cũng hay ở bên trong nghỉ mấy ngày, xin đừng làm khó đệ tử!"
Mấy trưởng lão nhìn đệ tử canh cửa, chỉ biết bất đắc dĩ.
Nhưng mà chưởng môn nhà mình cũng thật quá quái dị, một hai chục năm nay, thường vô cớ biến mất!
Vì thế không ai dám mạnh mẽ xông vào gây họa.
Trong cung điện lúc này, Sở Thần ngậm thuốc lá ngồi một bên, còn Ngưu Song Tử thì cung kính đứng bên.
"Ngươi mẹ nó ra ngoài nói chuyện đi, lão tử không muốn người khác biết."
Nghe lệnh Sở Thần, Ngưu Song Tử mới mở cửa, sau khi xua mọi người đi thì quay lại chỗ Sở Thần.
"Ặc… thứ nhất, đây là Nhất thiên Tông, ngươi là chưởng môn, thứ hai, ngươi cung kính với ta như thế, thằng đần cũng biết lão tử có vấn đề, vậy thì bắt được cái sứ giả đại nhân của ngươi thế nào?"
"Vậy nên từ giờ trở đi, ngồi trên ghế của ngươi, trở lại vẻ ngông cuồng khó thuần của ngươi, giúp ta nghĩ ra một thân phận hay ho đi!"
Ngưu Song Tử nghe vậy thì gật đầu, hắn hiểu ý Sở Thần, nhưng vẫn thấy lạ và lo sợ.
Nhỡ sơ ý chọc giận người này, không cho thuốc giải thì sao?
"Tiền bối, lần trước sứ giả đại nhân đến dặn, nhờ ta tìm người thanh niên trẻ tuổi có thiên tư trác tuyệt, chỉ cần không có tu vi, ngài thấy,!"
Sở Thần nghe xong thì khẽ mỉm cười: "Vậy thì quá dễ!"
Nói rồi, khí thế trên người lập tức biến mất, trở thành người bình thường ngay tức khắc.
Giờ dù Sa Kim Thụy đến cũng không tìm được Sở Thần.
"Như vậy được không?"
Ngưu Song Tử nghe vậy thì mừng rỡ: "Tiền bối, xin người chịu uất ức một chút, ta đã chuẩn bị chỗ ở ở phía sau cho người, mời người…!"
"Không sao, ngươi dẫn ta vào đó, lúc sứ giả đại nhân của các ngươi gọi, báo cho ta một tiếng là được!"
Nói rồi, Sở Thần đứng dậy, cùng Ngưu Song Tử vào căn phòng siêu lớn ở phía sau đại điện.
Sở Thần vừa nhìn thì nghĩ thầm Ngưu Song Tử đúng là biết chơi.
Mình vừa tới, mà căn phòng này rõ ràng là chỗ hoan lạc của hắn ta.
"Kia, thay hết chăn đệm đồ dùng đi, lão tử khẩu vị không nặng như ngươi."
Ngửi mùi khó tả bên trong, mặt Sở Thần biến sắc, lập tức lớn tiếng nói.
Ngưu Song Tử rất nhanh, Sở Thần ra ngoài loanh quanh gần nửa canh giờ mới về thì thấy bên trong mọi thứ đều đã sạch sẽ.
"Tiền bối, cơm canh mỗi ngày sẽ có người mang tới, xin tiền bối nghỉ ngơi, lát nữa ta sẽ cho vài tiểu nha hoàn đến hầu hạ, không biết tiền bối thích kiểu nào, nên cho đến nhiều một chút, yên tâm, đều là đệ tử Nhất thiên Tông cả, người cứ chọn là được rồi!"
Khe nằm, đây là cái tông môn sao?
Sở Thần nghe xong vội xua tay: "Lão tử không cần, đừng tới quấy rầy ta!"
Nói rồi, hắn đuổi Ngưu Song Tử ra ngoài!
Sở Thần trực tiếp nằm lên giường, ngủ một giấc lớn.
Cũng như bao anh chàng, cô nàng mọt sách khác, dù thành thánh, hắn vẫn giữ thói quen ngủ nướng.
Sau bốn ngày, ban đêm.
Đột nhiên, trên cung điện của Nhất thiên Tông có một cơn gió mát thổi tới.
Một bóng người quỷ mị, thoáng cái xuất hiện trên nóc đại điện.
Sở Thần đang ngủ trong phòng lập tức cảm nhận được một cỗ khí tức mang theo sức mạnh của trời đất.
Ngay lúc đó, Ngưu Song Tử cũng đến cửa phòng Sở Thần: "Tiền bối, hắn đến rồi!"
Sở Thần gật đầu, rồi xoay người đuổi theo Ngưu Song Tử.
Chỉ thấy Ngưu Song Tử trở lại phòng, mở một cửa ngầm rồi đi vào.
Không ngờ Sở Thần nhanh hơn, đi trước Ngưu Song Tử vào mật thất tối đen, rồi thu hết khí tức, không động đậy.
Ngưu Song Tử vào mật thất rồi vội vã đi sâu vào trong.
Một lát sau, hắn đến chỗ sâu nhất.
Bạn cần đăng nhập để bình luận