Mang Theo Siêu Cấp Thương Trường Đi Dạo Cổ Đại

Chương 355: Hổ Tử ca nhà Tiểu Hổ Tử

Ngày thứ hai, Chu Thế Huân lắc cái đầu còn chếnh choáng hơi men bước ra khỏi biệt thự.
“Sở oa tử, cái nước Oa này, không, phải gọi là Hoa phó thành, đã thuộc về Đại Hạ Quốc ta rồi, lần này công lao của ngươi rất lớn, nhưng cụ thể phong thưởng thế nào thì phải chờ Phương Thư Chấn trở về rồi hãy bàn, được không!”
Sở Thần nghe xong liền lắc đầu: “Chú Chu, ban thưởng thì để sau đi, chú cũng rõ con rồi đấy, con chỉ cần ngọc tinh thôi.”
“Được, đã vậy thì chú Chu hôm nay sẽ về kinh thành, ngọc tinh sẽ có người đưa đến Mã Sơn Thôn cho con đúng hẹn.”
Chu Thế Huân không so đo chuyện ban thưởng với Sở Thần nữa, liền lập tức chuẩn bị cáo từ.
“Đã vậy, chú Chu đi đường cẩn thận nhé.”
“À... Sở oa tử, ta thấy ở bến tàu Lâm Hải có rất nhiều xe đỗ! Hay là nhờ Sở Nhất đưa chúng ta về đi.”
Sở Thần vừa nghe trong lòng đã thấy buồn cười, thì ra Chu Thế Huân khách khí với mình từ sáng sớm đến giờ là vì chuyện này.
“Không sao, con sẽ đi gọi Sở Nhất ngay.”
Sở Thần nói xong liền cầm bộ đàm lên.
Không lâu sau, Sở Nhất lái một chiếc xe van, chở Chu Thế Huân và đoàn người về hướng kinh thành.
Để tỏ ý mình không hề keo kiệt, Sở Thần còn cố ý sai một người ở hãng xe Lâm Hải đưa đến một xe xăng, cùng nhau đi vào kinh thành.
Và còn giao việc cho bọn họ, sau khi dạy Chu Thế Huân biết lái xe ở kinh thành xong thì lại trở về.
Cũng tiện thể tặng luôn chiếc xe van và xăng đó cho ông ta.
Vốn dĩ là định từ trong không gian cho ông ta một chiếc ô tô chạy bằng điện, nhưng quãng đường di chuyển lại không xa, hơn nữa dòng điện nạp vào lại quá lớn, hiện tại thiết bị trữ năng ở hoàng cung cũng không đủ dùng.
Vì thế, xe van mới là sự lựa chọn tốt nhất dành cho Chu Thế Huân.
Tưởng tượng mà xem, hoàng đế Đại Hạ lái chiếc xe thần tốc kéo theo một đám phi tần chạy nhanh trong khung cảnh núi non sông nước, thật là phong cách biết bao.
So với chiếc xe ba bánh gắn máy trước đây thì còn tốt hơn không biết bao nhiêu lần.
Sau khi đưa Chu Thế Huân đi, Sở Thần dặn dò Lữ Vinh Đông trông coi chiếc thuyền cảnh sát biển, rồi lái du thuyền về phía Lâm Hải thành.
Ra ngoài đã lâu rồi, cũng nên về Mã Sơn Thôn xem những bô lão hương thân thế nào.
Còn có một điều nữa, sau trận chiến với Gia Đằng Dưới Huệ, Sở Thần đã hiểu ra một đạo lý sâu sắc.
Đó chính là tầm quan trọng của thực lực bản thân.
Nếu như không có vũ khí nóng, Gia Đằng Dưới Huệ có thể giết mình trong vài phút.
Vì vậy lần này về Mã Sơn Thôn, Sở Thần sẽ tự đặt cho mình một mục tiêu, đó chính là không đạt được tông sư thì nhất định không ra ngoài.
Xe chạy cả ngày, cuối cùng vào buổi tối cũng về đến Mã Sơn Thôn.
Bên trong Mã Sơn Thôn, vẫn là một cảnh tượng yên bình, dưới gốc cây hòe, trung tâm giao lưu tin tức đang nâng cấp thêm hạng mục đấu địa chủ.
Trong lễ đường, các bác gái vẫn nhảy múa quảng trường không hề mệt mỏi.
Sở Thần trở lại biệt thự, mọi người phần lớn đã ngủ cả.
Nhìn biệt thự yên tĩnh, Sở Thần nghĩ thầm như vậy cũng không được, dạo này mình vẫn luôn bôn ba bên ngoài, thực sự là có chút ít quan tâm đến Mã Sơn Thôn.
Đặc biệt là Lý Thanh Liên, người chỉ lo vun vén cho cái nhà này, chưa từng một lời oán thán.
Lý Thanh Liên có lẽ là nghe được tiếng xe, khoác một chiếc áo đi xuống lầu một.
“Tướng công, chàng về rồi đấy à, đêm khuya thế này, sao không ở Thanh Vân một đêm rồi hãy về!”
“Ha ha, nhớ Thanh Liên nhà ta quá nên ta về thôi!”
“Tướng công lại nói chuyện xấu rồi!”
Lý Thanh Liên gạt tay Sở Thần ra, kéo hắn lên lầu hai.
Trong phòng, Sở Thần đang xả nước gột rửa sự mệt mỏi cả ngày, Lý Thanh Liên thì đang tìm đồ ngủ cho hắn.
“Thanh Liên, đã lâu như vậy rồi, tướng công bỏ bê nàng!”
“Tướng công nói gì vậy, thiếp chỉ là một cô nương thôn quê, không thể giúp tướng công phân ưu được gì!”
Trên giường, Sở Thần ôm Lý Thanh Liên, hai người nhỏ giọng trò chuyện.
“Thanh Liên tốt lắm!” Sở Thần nói xong liền hôn nhẹ lên má nàng một cái.
“Tướng công lần này về, khi nào thì đi ra ngoài?”
“Tạm thời ta không ra ngoài nữa, mà này Thanh Liên, nàng có ý kiến gì hoặc nguyện vọng gì không?”
Sở Thần nghiêm túc nhìn Lý Thanh Liên nói.
“Tướng công, thiếp chỉ là một cô nương nông thôn bình thường, nguyện vọng duy nhất, là mong mọi người trong nhà được bình an, nhưng nếu như thiếp có thể giúp tướng công sinh cho chàng một trai một gái thì thiếp sẽ an lòng!”
Sở Thần vừa nghe thầm nghĩ, thì ra người phụ nữ này đang muốn kiếm chuyện đấy, nhưng hiện tại mình hoàn toàn không có ý nghĩ đó.
Cứ thong dong tự tại không được sao? Cớ gì phải sinh con ra cho thêm phiền phức chứ.
Hơn nữa mình và Lý Thanh Liên bây giờ mới hơn hai mươi tuổi, còn trẻ lắm!
Nhưng nghĩ lại thì, hắn cũng có thể hiểu cho Lý Thanh Liên, ở cái thế giới này, một người phụ nữ sau khi kết hôn nhiều năm mà vẫn chưa sinh con thì thường bị đổ lỗi là do người phụ nữ đó.
Hơn nữa, Lý Thanh Liên không phải lo cái ăn cái mặc, mỗi ngày đều ở nhà nhàn rỗi, sớm muộn gì cũng sinh bệnh mất thôi.
Nàng khác với Mục Tuyết Cầm, La Y hay Tiểu Phương.
Mấy người đó, đều có việc riêng cần phải làm, Tiểu Phương thì quản cửa hàng, La Y thì quản tài chính, mà Lý Thanh Liên ngoài việc nấu cơm thì dường như không có việc gì khác để làm cả.
Nghĩ đi nghĩ lại, trong lòng Sở Thần bắt đầu nảy sinh một ý nghĩ, đó là tìm một việc gì đó cho Lý Thanh Liên làm.
Liền chuyển chủ đề: “Thanh Liên, nếu như, tướng công mở một cửa hàng lớn, cho nàng quản lý, nàng có sợ vất vả không?”
Lý Thanh Liên vừa nghe, trong nháy mắt liền không còn buồn ngủ.
Nàng làm sao lại không biết, tướng công của mình cái gì cũng tốt, chỉ là không muốn có con.
Mà nàng thì thực sự nhàn rỗi đến phát hoảng, càng nhàn lại càng cảm thấy mình vô dụng.
Lần này nghe được Sở Thần nói có chuyện cho nàng làm, sao lại còn sợ vất vả chứ.
“Tướng công cứ nói, thiếp không sợ vất vả, chỉ sợ nhàn rỗi thôi!”
“Tốt lắm, để ngày mai ta sẽ suy tính thêm, đi ngủ thôi!”
Lý Thanh Liên giờ phút này đang vô cùng kích động, sao có thể ngủ được. Lăn qua lộn lại một hồi, cuối cùng vẫn bị Sở Thần điểm huyệt, mới ngủ say được.
Sáng sớm ngày hôm sau, khu biệt thự dần dần náo nhiệt lên, sau khi ăn sáng xong, Lý Thanh Liên liền nói với Sở Thần.
“Tướng công, anh Hổ Tử, nhà chị Phượng Phương mấy hôm trước đã sinh một bé trai, chàng là chú của đứa nhỏ, lại vừa về, nên đến xem mới phải.”
Sở Thần vừa nghe, trong lòng nghĩ đúng đấy, lúc đó mình đưa bộ bài tú lơ khơ ra, Phượng Phương đã bụng mang dạ chửa, bây giờ mình đi ra ngoài lâu như vậy, tính ngày thì cũng là đã sinh rồi.
“Đúng là nên đi, đây chính là sức mạnh mới của lão Sở ta đấy, nàng đợi chút, ta chuẩn bị một chút!”
Nói xong, Sở Thần liền xoay người trở lại phòng trà, từ bên trong không gian lấy ra rất nhiều đồ dùng cho trẻ em và quần áo đồ chơi các loại một đống lớn.
Đủ để nhét đầy hai túi to, lúc này mới cùng Lý Thanh Liên đi về phía nhà Hổ Tử.
Giờ phút này trong lòng Sở Thần cũng rất vui vẻ, hai đứa con trai nhà lão Sở, mình và Hổ Tử, mình thì không muốn sinh con, có thể làm cho Sở Đại Tráng lo lắng không ít, vào lúc này Hổ Tử lại sinh cho một đứa, có thể khiến mình thoải mái hơn được chút.
“Anh Hổ Tử, mau ra đây, em đến xem cháu của mình đây!”
Ở cửa, Sở Thần lớn tiếng gọi vào bên trong.
“Ồ, Sở oa tử về rồi đấy à, nhanh nhanh, mau vào đi.”
Sở Thần được Sở Đại Tráng nghênh vào nhà, liền thấy Phượng Phương đang ôm một bé trai bụ bẫm khỏe mạnh trong lòng.
Liền nhanh chân tiến đến: “Nào, Tiểu Hổ Tử, để chú ôm một cái!”
Bạn cần đăng nhập để bình luận