Mang Theo Siêu Cấp Thương Trường Đi Dạo Cổ Đại

Chương 1190: Quan phủ tiên nhân khiêu càng cao hơn

Chương 1190: Quan phủ tiên nhân khiêu càng cao hơn
Sở Thần một bên trong miệng nói không có chuyện gì, một bên chờ đợi nàng bước kế tiếp động tác.
"Công tử, đi vào buồng trong đi, giờ phút này Kim Liên đã không còn là tiểu thư gia đình giàu có, cho nên khuê phòng cũng rất đơn sơ, nhưng được cái là sạch sẽ."
"Ngoại trừ công tử ra, chưa từng có ai từng bước vào đây!"
Nói xong, nàng liền kéo Sở Thần vào khuê phòng của mình.
Nơi này đúng là được trang trí lại, khác với những vách tường đất khác, gian phòng này toàn bộ dùng ván gỗ ngăn tường.
Ngay cả nóc nhà cũng dùng ván gỗ trang trí, nhìn qua đúng là khá sạch sẽ và tươi mát.
Trong phòng, trừ một cái giường và một cái bàn trang điểm thì không có bất cứ đồ vật gì.
Sở Thần cũng không khách khí, đặt mông ngồi xuống giường: "Khuê phòng của cô nương Kim Liên ngược lại không tệ, rất thoải mái, ngay cả cửa sổ này cũng dùng đồ sắt tốt nhất, xem ra chủ nhân căn nhà này rất chú ý an toàn."
"Nơi này vốn là kho hàng của nô gia, vì gia cảnh sa sút, nhà cửa đều bán, cái kho này cũng bị cầm cố, nói ra thật xấu hổ, nô gia vẫn nhớ đến nó, nên đã thuê lại."
Ta tin ngươi mới lạ.
Sở Thần không phản bác, mà gật gật đầu: "Cô nương đúng là người trọng tình trọng nghĩa."
"Ha ha, không nói chuyện này nữa, công tử uống miếng nước đi, trời nóng bức quá, nô gia đổ mồ hôi cả rồi."
Nói xong, Kim Liên liền mang cho Sở Thần một ly nước sạch, sau đó tự mình cởi áo khoác ngoài.
Sở Thần nhìn thấy cảnh trắng xóa trước mắt, nhất thời miệng khô lưỡi khô, cầm ly lên một hơi uống cạn.
Nhưng nước chưa vào đến thân thể mà đã vào Sở Thiên Cảnh.
Kim Liên thấy Sở Thần uống xong nước, liền lập tức dính vào người hắn: "Công tử, dung mạo tuấn tú của ngươi rất hợp ý nô gia, nô gia đã sa vào chốn phong trần, cùng với việc thất thân cho những tên đàn ông xấu xa kia, thà rằng cùng công tử người tình trong ý hợp, cũng coi như cảm thụ được cái đẹp của tình người."
Nhìn Kim Liên đang dính sát, Sở Thần nhíu mày.
"Ha ha, bổn công tử cũng đang có ý đó."
Nói xong, Sở Thần cũng tự cởi quần áo chỉ để lại một bộ đồ lót mỏng manh.
Thế nhưng trên tay hắn lại xuất hiện một chiếc còng tay nhỏ.
Nhưng Kim Liên còn nhanh hơn, liền bắt đầu thao tác trên người Sở Thần, chỉ một lát sau đã khiến cho hắn biến thành không một mảnh vải che thân.
"Công tử, nô gia ngưỡng mộ người đã lâu..."
Nói xong, liền lao về phía Sở Thần.
Đúng lúc này, đột nhiên ngoài cửa liền truyền đến tiếng đạp cửa.
"Ai, con mẹ nó ai ở trong đó, Kim Liên, ông xã về rồi đây."
Sở Thần nghe xong thầm nghĩ giỏi thật, tiên nhân khiêu, mình gặp phải mấy lần rồi.
Kim Liên nghe thấy âm thanh thì lập tức giả vờ kinh hãi, mặt mày biến sắc: "A, công tử, xin lỗi người, ta giấu giếm người, ta có phu quân, hắn đã trở về, chuyện này...chuyện này... phải làm sao đây."
Nhưng còn chưa đợi nàng rời khỏi người Sở Thần, nàng liền cảm giác tay mình bị ai đó tóm lấy, sau đó răng rắc một tiếng, phát hiện ra trên tay công tử này xuất hiện một cái cùm, khóa lên mình.
"Công tử, người đây là?"
"Ha ha, ta ngược lại thật muốn xem một chút, phu quân của ngươi có thể làm khó được ta không!"
Nói xong, Sở Thần đưa nàng trói ở trên cột sắt cửa sổ, lắc người một cái rồi đi tới cửa.
Sau đó rút ra một cây côn điện nắm trong tay.
"Kim Liên, ngươi có ở trong đó không? Giày của thằng đàn ông này là của ai, ngươi con đĩ kia?"
Theo âm thanh càng ngày càng gần, Sở Thần trên mặt mang theo nụ cười, vào đây không chỉ có một người.
Nghĩ đến đây, Sở Thần thu lại côn điện, vung tay liền lấy từ trong góc một bộ thiết bị tăng áp trữ năng nhỏ, món đồ này hồi trước ở xã hội hiện đại là hảo thủ bắt cá.
Cửa phòng bị đá văng, đập vào mắt là một nam tử mặc quân phục ở đây, hắn đeo trường đao bên hông, phía sau có một đội quân sĩ khoảng chừng mười người.
Nam tử dẫn đầu thấy Sở Thần liền rút đao bên hông ra: "Hừ, gian phu dâm phụ, đúng là hai ngươi, hôm nay coi như bị lão tử bắt được rồi."
"Nếu như không giết chết hai ngươi thì làm sao có thể hả được cơn giận trong lòng."
Nói xong, quân sĩ này vung tay lên, liền sai người bao vây Sở Thần lại.
Sở Thần thấy thế khẽ mỉm cười: "Có thể nuôi ra mấy cái thùng cơm như các ngươi, xem ra người đứng sau các ngươi cũng chỉ có như thế thôi."
"Nhãi con, chết đến nơi rồi còn khoác lác không biết ngượng, xem ra có chút sức lực, cũng không ngu ngốc đâu."
Ngay lúc này, một phần tử cấp tiến bên cạnh lên tiếng: "Thiên phu trưởng, nói nhảm với hắn làm gì, chém luôn đi, lấy tiền thưởng đi uống rượu."
Nói xong còn không quên liếc mắt về phía Kim Liên đang bị Sở Thần trói trên cửa sổ.
Cô gái này không phải bọn họ dám chia sẻ, nhưng lúc này trông thấy vẻ mặt cô ta cũng chẳng ai dám nói gì.
Sở Thần nhìn ánh mắt của những người này thầm nghĩ, mấy người các ngươi đúng là chưa từng được ăn miếng thịt ngon nào.
Lúc này hắn cũng không định phí lời với đám người này, trực tiếp ấn công tắc máy điện cá.
Mà những người kia thấy Sở Thần một thân một mình, liền cầm đao gào thét xông tới.
Nhưng một khắc sau, trên tay Sở Thần xuất hiện hai cây côn, trực tiếp đánh mạnh lên người tên dẫn đầu.
Người phía sau hắn còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì cùng nhau tiến lên, toàn bộ chen vào bên cạnh tên dẫn đầu.
Vì ai cũng muốn giết Sở Thần đầu tiên, sau đó giải cứu Kim Liên, đồng thời lập công.
Cho nên nhất thời chen chúc thành một đống.
Kim Liên nhìn thấy nhiều đàn ông như vậy xông lên, trong lòng cũng yên ổn, để cho bọn họ ra sức hơn, nàng cố ý để lộ mình ra bên ngoài.
Nhưng một khắc sau, nàng cả người đều kinh hãi.
Chỉ thấy mấy quân sĩ vừa cùng nhau xông lên, từng người từng người nghiêm mặt ngã xuống, một khắc sau thì toàn bộ nằm trên mặt đất co giật liên hồi.
Tên xông lên phía trước nhất tựa hồ còn bốc khói trên người.
"Công tử, người đây là... thủ đoạn gì?"
Sở Thần không để ý đến nàng, mà trực tiếp cầm công tắc ấn đến khi máy móc hết điện mới buông ra, sau đó mắt lạnh nhìn về phía Kim Liên.
Kim Liên không dám đối diện với ánh mắt của Sở Thần, ngay lập tức cúi đầu.
"Con đĩ kia, dám tính toán lão tử, thật cho là lão tử ngu, nhìn không ra sao?"
"Công tử, chuyện này... không liên quan gì đến nô gia cả, nô gia, nô gia cũng bị ép mà thôi."
"Ta ép mẹ ngươi."
Sở Thần vừa nói vừa mang theo một nụ cười bỉ ổi, đi về phía nàng.
Lúc này Kim Liên còn có thể nảy ra chút tâm tư phản kháng nào nữa.
Mười hai người mà trong nháy mắt đã bị công tử này giết chết toàn bộ.
Bản thân nếu muốn bảo mệnh thì chỉ có thể ủy thân cho hắn.
Có điều Sở Thần cũng rất tuấn tú, so với thành chủ đại nhân cũng không tệ hơn bao nhiêu, xem ra chỉ có mị lực của mình mới có thể cứu mình.
Đúng lúc nàng đang muốn thi triển mị thuật để cầu sinh.
Đột nhiên, ở cuối cùng có một tên quân sĩ mơ màng tỉnh lại, sau đó ra sức nhảy lên, liền lao về phía bên cạnh.
Chỉ thấy hắn kéo lấy một tay cầm bên ngoài vách tường.
Trong miệng hét lớn: "Nhãi con, chịu chết đi."
Bạn cần đăng nhập để bình luận