Mang Theo Siêu Cấp Thương Trường Đi Dạo Cổ Đại

Chương 298: Tiếp nhận Ngô Đà ngọc sân mỏ

Tào công công định thần nhìn lại, cái này còn cao đến đâu, quốc chủ đều trong miệng nôn trùng. Liền xoay người lập tức hô lớn với thị nữ bên cạnh: "Nhanh, nhanh đi mời Sở công tử, quốc chủ nôn trùng." Hầu gái nghe xong không dám chậm trễ, một mạch chạy nhanh về hướng sân của Sở Thần. Chốc lát sau, Sở Thần hỏi hầu gái ngoài cửa: "Ngươi nói cái gì? Từ trong miệng phun ra." Vừa nói Sở Thần vừa lén lấy từ trong túi ra cái hộp thuốc, trên đó viết phản ứng bất thường: Thỉnh thoảng có hiện tượng nôn ra giun đũa. Liền lập tức yên lòng. Tâm nói có lẽ mình cho liều lượng hơi nhiều, nhưng cũng không nên trách mình, lão tử có phải bác sĩ đâu. Liền theo thị nữ kia đi tới tẩm cung của Nhan Lập Hiên. Mà vừa đi vào, một mùi tanh tưởi đã xộc đến, chỉ thấy Nhan Lập Hiên lúc này đã là nôn mửa và tiêu chảy liên tục, rắm cũng kêu không ngừng. Sở Thần thấy cảnh tượng này, suýt nữa thì bật cười thành tiếng. Tào công công thấy Sở Thần đến, lập tức vội vàng nắm lấy tay Sở Thần hỏi: "Sở công tử, quốc chủ uống thuốc xong, thì từ trên xuống dưới đều ra trùng, phải làm sao bây giờ?" Sở Thần nghe vậy liền xua tay: "Không cần hoảng hốt, đây là hiện tượng bình thường, tác dụng của vị thuốc này chính là đẩy số trùng đó ra khỏi cơ thể." "A, vậy sao không giết chết lũ trùng đi, như vậy đáng sợ quá." "Ừm, dùng đầu nghĩ đi, trùng mà chết hết thì có khi quốc chủ nhà ngươi cũng toi mạng theo đấy." Sở Thần buột miệng nói ra, nghe rất có lý có tình. Nhìn Tào công công vẫn còn một vẻ lo lắng, liền vỗ vai hắn nói: "Được rồi, nôn xong là tốt rồi, ngươi chăm sóc cẩn thận, có việc gì gọi ta." Nói xong Sở Thần liền ra khỏi tẩm cung, mùi vị này quá là kinh khủng. Đi ra khỏi tẩm cung, Sở Thần theo hầu gái hướng dẫn, bắt đầu nhàn nhã đi dạo trong cung điện. Mà Nhan Lập Hiên phải vật vã gần nửa ngày, mới ngừng nôn mửa và tiêu chảy. Đến khi con giun cuối cùng từ trong miệng chui ra ngoài, Nhan Lập Hiên mới cảm thấy cả người nhẹ nhõm hẳn. Thoải mái tắm xong, Nhan Lập Hiên lúc này cảm thấy một sự dễ dàng và tự tại chưa từng có. Liền chẳng cần ăn cơm, hô lớn với Tào công công: "Đi, mời cái vị Sở công tử kia đến đây, bổn quốc chủ muốn dùng bữa cùng hắn." Tào công công vâng lệnh Nhan Lập Hiên liền chạy ra ngoài. Chốc lát sau, Sở Thần được Tào công công dẫn tới ngự thiện phòng của Ngô Đà hoàng cung. Nhìn một bàn đồ ngọt, Sở Thần không có chút hứng thú nào, qua loa ăn vài miếng rồi nói ra suy nghĩ của mình với Nhan Lập Hiên: "Quốc chủ, hiện giờ nguy cơ của ngài đã giải trừ, vậy có thể dẫn ta đi xem mỏ khoáng không? " "Còn nữa, ngọc thạch sau này khai thác được, cho dù thân thể ngài không bị uy hiếp, nhưng như ngài đã nói, đám người kia võ lực kinh người, nếu bọn chúng nổi lòng tham mà cướp thì cũng không có cách nào ngăn cản." Nhan Lập Hiên nghe vậy liền gật đầu: "Sở công tử nói đúng, chuyện này không dễ giải quyết!" Sở Thần nghe xong liền nói ngay, tâm nói ngươi không giải quyết được thì ta giải quyết được, sao không nhân cơ hội mà muốn lấy cái mỏ ngọc đó. "Nếu đã như vậy, ta lại có một ý kiến hay!" "Ồ, mời Sở công tử chỉ giáo!" Nhan Lập Hiên nghe vậy lập tức lại tự tin tràn đầy, đối với vị đại sứ Đại Hạ này, Nhan Lập Hiên vô cùng tin tưởng. Cho mình những chủ ý tốt như vậy, còn chữa bệnh cho mình, dường như không gì là không làm được vậy. "Nguy cơ lớn nhất của Ngô Đà quốc hiện tại không phải mỏ ngọc thạch, mà là việc người dân mất mùa." "Nếu đã vậy, chi bằng giao mỏ ngọc thạch đó cho tại hạ." "Trong mắt bọn chúng chỉ có thứ bích lục ngọc tinh đó thôi, mục đích của chúng cũng giống ta, vậy quốc chủ sẽ được thoát thân, Ngô Đà quốc cũng sẽ được giải thoát, chẳng phải là vẹn cả đôi đường hay sao." Nhan Lập Hiên nghe xong lập tức lắc đầu: "Sở công tử không thể, nếu như thế, áp lực của ngươi sẽ rất lớn, đám người kia đều nắm giữ thực lực thất phẩm trở lên, ngươi mà ở Ngô Đà quốc có sai sót gì thì sau này ta biết ăn nói sao với Đại Hạ bệ hạ?" Sở Thần nghe vậy liền cười ha hả: "Không sao, ta có cách riêng của ta, quốc chủ không cần lo lắng, nếu bọn chúng đến, ngươi cứ nói mỏ khoáng bị ta cướp đi là được!" Dưới sự kiên trì của Sở Thần, Nhan Lập Hiên tiến lên nắm chặt tay Sở Thần. Lão lệ tung hoành nói: "Sở công tử, Ngô Đà ta nhận đại ân này, không báo đáp được, xin nhận của bổn quốc chủ một cái cúi đầu!" Nói rồi liền cúi người xuống với Sở Thần. Sở Thần bị Nhan Lập Hiên có một màn này cũng phải ngơ người, thầm nghĩ ta chỉ muốn cái mỏ của ngươi thôi mà, sao lại (tự) dâng tiền cho ta thế này. Nhưng người ta đã nể mặt mình như vậy, thì mình cũng không thể không biết điều được. Liền vội tiến lên đỡ Nhan Lập Hiên: "Quốc chủ không cần như vậy, Đại Hạ ta là nước của lễ nghĩa, sao có thể nhìn nước chư hầu của mình chịu khổ, chuyện này ta nhận." "Vậy thì ngày mai lên đường, quốc chủ cho mình ta một chiếc xe, đưa ta đến mỏ khoáng là được." Nói xong Sở Thần liền cáo từ Nhan Lập Hiên, trong lòng lại không khỏi thấp thỏm. Phải biết, thứ ngọc tinh này, dù ở Cam Bồ nơi sản xuất nhiều ngọc thạch cũng không hề phát hiện có trữ lượng. Vậy mà Ngô Đà lại khai thác ra, hơn nữa mỗi tháng còn được một rương lớn như vậy, mình muốn ở lại đây chờ chừng một năm rưỡi thì còn gì mà không thu hoạch đầy tay. Mỏ ngọc thạch đã có được, hiện giờ phải suy tính thêm một việc nữa. Đó chính là người bí ẩn mang mặt nạ kia, rốt cuộc là người của tổ chức nào, tại sao lại cần đến ngọc tinh này. Điều này làm cho hắn vô cùng tò mò. Còn về nguy hiểm thì Sở Thần không hề lo lắng, thất phẩm thì có gì ghê gớm, đánh thắng được. Cho dù đánh không lại, vẫn còn vũ khí nóng, nếu vũ khí nóng cũng không xong, còn có xe bọc thép. Nếu mấy thứ đó đều không ăn thua thì mình còn trốn trong không gian được, Ngọc hoàng đại đế cũng không tìm ra được mình. Ngày hôm sau, Sở Thần rời giường từ sớm, mang theo Tiểu Ngọc bước lên chiếc xe ngựa mà Nhan Lập Hiên đã chuẩn bị kỹ. Trên tay còn cầm đạo thánh chỉ của Nhan Lập Hiên, dùng danh nghĩa chính thức ban mỏ khoáng này cho Sở Thần. Xe ngựa một đường tiến về vùng ngoại ô, trải qua hai ngày vất vả, cuối cùng cũng đến một dãy núi. Đứng ở chân núi, Sở Thần dắt tay Tiểu Ngọc, theo phu xe đi vào trong núi. Lại đi thêm một canh giờ, Sở Thần mới thấy một quần thể kiến trúc nằm giữa núi. Cơ bản toàn là mấy căn nhà tranh thấp bé, chỉ có giữa những căn nhà lá đó mới có một gian nhà gạch ngói màu xanh. "Người nào? Mỏ khoáng là trọng địa, kẻ nào tự ý xông vào sẽ bị giết không tha." Ở cửa mỏ khoáng, hai tên quân sĩ chặn đường ba người Sở Thần. Phu xe thấy vậy lập tức tiến lên móc từ bên hông ra một tấm lệnh bài: "To gan, tránh ra, nghênh đón tân chủ mỏ của các ngươi." Quân sĩ vừa thấy lệnh bài kia, liền lập tức quỳ xuống: "Chúng tôi cung nghênh đại nhân!" Phu xe không thèm để ý đến bọn họ, xoay người liền cung kính nghênh tiếp hai người Sở Thần đi vào. Ba người đi vào trong căn nhà gạch ngói kia, liền có một quan chức dáng vẻ nghênh đón. "Thuộc hạ xin ra mắt đại nhân!" Người kia tiến lên liền thi lễ với phu xe. "Tốt, mau ra mắt chủ nhân mới của ngươi, Sở công tử!" Người kia đứng dậy nghi hoặc liếc mắt nhìn Sở Thần, rồi quay đầu nhìn phu xe kia, có vẻ không hiểu gì. Sở Thần thấy vậy liền cầm thánh chỉ trong tay đưa cho hắn!
Bạn cần đăng nhập để bình luận