Mang Theo Siêu Cấp Thương Trường Đi Dạo Cổ Đại

Chương 481: Ăn uống no đủ đánh người nước ngoài

Chương 481: Ăn uống no đủ đánh người nước ngoài.
Nhìn thấy Phương Thư Chấn vô cùng hưng phấn trước mắt, Sở Thần vung tay lên, nói với Hổ Tử:
"Hổ Tử ca, ta ở Mã Sơn Thôn, bao lâu rồi không tụ tập!"
"Công tử, năm nào mà chẳng tụ tập, năm ngoái mọi người đều về, còn náo nhiệt hơn ấy chứ."
"Tốt, vậy hôm nay, mọi người tụ tập lại, ngươi đi lo liệu đi, đồ ăn chắc có đủ nhỉ."
"Yên tâm, trong thôn còn nhiều heo lắm, chiến loạn bán không được, đủ cho mọi người ăn no căng bụng."
"Tốt, giết heo, mở tiệc, ăn uống no đủ, lão tử dẫn các ngươi đi đánh người nước ngoài!"
Sở Thần vừa ra lệnh một tiếng, thôn dân Mã Sơn Thôn vừa mới dọn xong xác chết, trong nháy mắt đã lại rộn ràng.
Sở Thần mang theo mấy người đứng trên tầng cao nhất của biệt thự, nhìn xuống đám người náo nhiệt bên dưới.
Trong lòng nghĩ cũng may, mình ở thế giới kia không có gì lưu luyến, nếu không, sao có thể lại được thấy cảnh tượng náo nhiệt như vậy.
Nếu như mình ở bên kia thêm một năm rồi trở về, có lẽ đã bị cúng bái trên bàn thờ rồi.
Không có quá nhiều hỏi han ân cần, cũng không có truy hỏi mình mười năm này đã đi đâu.
Mọi người hăng hái ở Mã Sơn Thôn uống rượu ăn thịt, đối với đội quân của Phương Thư Chấn, bữa tiệc như thế, khiến họ đột nhiên nước mắt lưng tròng.
Không phải vì cơm ngon rượu thơm, mà là, họ đã quá lâu không được về nhà.
Vì quốc gia, vì bách tính Đại Hạ, từ Lâm Hải chặn đánh kẻ địch, bị đánh tới tận Thanh Vân Thành.
Điều này khiến trong lòng họ có quá nhiều oan ức và bất đắc dĩ.
Sở Thần nhìn cảnh náo nhiệt bên dưới, lấy bộ đàm, gửi tin nhắn cho tất cả người Sở gia, mọi người tập hợp tại Mã Sơn Thôn sau ba ngày.
Lại nhắn cho Chu Thế Huân: Sở Thần đã về, cảm tạ hắn đã chăm sóc Mã Sơn Thôn.
Nói xong, hắn quay vào phòng trà, phất tay một cái, liền xuất hiện hơn hai mươi bộ trang bị đầy đủ cho từng binh sĩ.
Đợi khi tiệc rượu tan, mọi người ra quảng trường, hắn lấy ra bốn chiếc xe chiến đấu bộ binh.
Trên xe chiến đấu có súng liên thanh, súng phóng lựu, không thiếu thứ gì.
Nếu ngươi dám chiếm đất của Đại Hạ Quốc, dám ức hiếp bách tính Đại Hạ, dám động vào "hồng lãng mạn" của mình và "Văn Hương Các", vậy thì phải chuẩn bị tinh thần ở lại đi.
Sáng sớm ngày thứ hai, Sở Thần đem hết số vũ khí mà Trần Thanh Huyền tìm được từ bên ngoài, đưa cho đội ngũ của Phương Thư Chấn.
Sau đó đến chỗ Trần Thanh Huyền và Hổ Tử, đưa cho Hổ Tử một khẩu súng máy: "Nghiện rượu, huynh đệ tốt, mười năm không rời, nhất định phải bảo đảm cho ngươi nửa đời sau lên như diều gặp gió."
"Đừng có nói nhảm, mau mang rượu 'hồng lãng mạn' tới, lão tử hai năm qua tẻ nhạt quá rồi."
"Còn nữa, mấy quả lựu đạn kia của ngươi, chuẩn bị cho ta nhiều vào, còn cả rượu nữa, mười năm qua toàn uống thứ gì đâu không."
Sở Thần nhìn Trần Thanh Huyền, thầm nghĩ cái sở thích này vẫn không thay đổi, vừa giết người vừa uống "hồng lãng mạn".
"Yên tâm đi, cho ngươi nhét đầy một phòng, ta muốn ra ngoài lượn, ngươi mang theo 'bạch thiên ao', bảo vệ bọn họ cho tốt."
Nói xong lại quay sang nhìn Hổ Tử: "Ca, Vương Đức Phát già rồi, ngươi nên thay hắn rồi, loại vũ khí và đạn dược này, trong hang núi chuẩn bị cho mọi người, bảo vệ an toàn cho thôn, chờ ta trở về."
"Yên tâm đi Sở oa tử, ca mày khi nào mà sợ."
Nhìn Phương Thư Chấn và mọi người đã trang bị đầy đủ, Sở Thần gật đầu cười với Phương Thư Chấn: "Phương tướng quân, giờ vũ khí đã có, các ngươi cứ đánh du kích quanh Thanh Vân Thành, người của ta ngày mai có thể xuất phát, sẽ đánh tiên phong cho các ngươi."
Phương Thư Chấn nhìn bốn chiếc chiến xa trên quảng trường cùng con chim lớn có thể bay kia, kích động gật đầu: "Sở công tử, có cậu ở đây, Đại Hạ sẽ mãi không sợ ai!"
"Huynh đệ, cáo từ, không ngày sau gặp lại, ta về Kinh Thành uống rượu!"
Nói xong, Phương Thư Chấn dẫn đội quân đã tiếp tế đầy đủ, rời khỏi cổng Mã Sơn Thôn.
Chờ Phương Thư Chấn đi rồi, Sở Thần gọi Sở Nhất: "Đi dạy Hổ Tử ca cách sử dụng vũ khí, ngày mai sau khi các đệ đệ muội muội tới đủ, cha nuôi dẫn các ngươi làm một vố lớn."
Sở Nhất lộ vẻ mặt hưng phấn, thầm nghĩ hai năm qua thiếu đạn dược, đánh chưa đã nghiền, lần này thì tốt rồi, thỏa sức mà chơi.
Sắp xếp xong mọi chuyện, Sở Thần mới quay trở lại biệt thự.
Nhìn các nữ nhân đang bận rộn trong biệt thự, hắn mỉm cười.
Nghĩ, cho dù La Lan có tốt thế nào, sao có thể bằng được sự ấm áp của gia đình.
Rồi hắn mang theo Lý Thanh Liên, chui tọt vào phòng.
Sau đó, Sở Thần đi lại khắp các phòng lớn trong biệt thự hai tầng, bận rộn tới tận trưa ngày hôm sau, lúc này mới mặc xong áo chống đạn, đội mũ giáp, cùng với đầy đủ trang bị như binh sĩ, hướng ra quảng trường.
Lúc này trên quảng trường, hai mươi bảy cô nhi ngày trước, giờ đang đứng chỉnh tề trước mặt Sở Thần.
Sở Thần nhìn đứa nhỏ nhất, cũng đã hơn hai mươi tuổi.
Liền tiến lên xoa đầu cậu ta: "Nhập Bảy, có sợ không?"
"Sợ gì chứ cha nuôi, trước đây bọn con còn nhỏ, không được đi theo, lần này thì tốt rồi, thỏa thích."
Sở Thần nghe xong quay sang nhìn Sở Nhị, thầm nghĩ ai dạy mà có vẻ bạo lực thế này.
Liền quay lại nhìn Nhị Thập Lục: "Có sợ không?"
"Cha nuôi, Nhị Thập Lục không sợ, nhưng Nhị Thập Lục thích kiếm tiền hơn là đánh nhau, nếu có thể gom hết tiền của bọn tây kia thì chẳng phải sẽ giàu sao."
Sở Thần định nói cho ra lẽ, ai ngờ cmn lại là một đứa hám tiền.
Liền mở miệng: "Kiếm tiền từ người chết không phải là bản lĩnh, có thể kiếm tiền từ người sống, đó mới là bản lĩnh thực sự."
"Nhị Thập Lục hiểu rồi, con nhất định sẽ cố gắng, mau kiếm hết tiền của bọn chúng, hiếu kính cha nuôi."
Sở Thần nghe xong gật gù, được thôi, lớn cả rồi.
Liền quay sang nhìn mọi người đã trang bị chỉnh tề: "Sở Nhất, dẫn hai mươi bốn người, sáu người một xe, lên xe chiến đấu bộ binh, ngươi làm tổng chỉ huy."
"Sở Nhị, Sở Thập Ngũ, Sở Thập Lục, theo ta lên máy bay, bộ đàm mở hết lên, đừng để mất tín hiệu, cha nuôi sẽ dẫn các ngươi, giành lại Thanh Vân Thành."
Vì xe tăng tốc độ không đủ, cho nên lần này, Sở Thần không mang xe tăng theo, nếu cần khi công thành thì lúc đó lại tính.
Rồi, theo lệnh của Sở Thần, Sở Nhị lái máy bay trực thăng lên không, bốn chiếc xe chiến đấu bộ binh cũng đồng loạt khởi động.
Bọn họ rời khỏi Mã Sơn Thôn, dưới ánh mắt của những người thân trong thôn, hướng về phía Thanh Vân Thành mà xuất phát.
Lập tức đi đến trên đường lớn tới Thanh Vân, những tên thám tử người nước ngoài mai phục ở ven đường nhìn thấy bốn chiếc xe chiến đấu bộ binh đang nổ vang lao tới cùng với con chim lớn vừa mới bay ngang trên đầu, trong nháy mắt giật bắn mình.
Sau đó vội vàng lên ngựa, chạy về Thanh Vân Thành.
Trên máy bay trực thăng, Tiểu Thập Lục cầm súng bắn tỉa: "Cha nuôi, con bắn trúng rồi sẽ được thưởng gì?"
Sở Thần cười móc trong túi ra một cây kẹo mút.
"Bắn trúng, sẽ cho con kẹo mút!"
"Được, nói là làm nhé." Nói xong Tiểu Thập Lục giơ súng lên.
"Một viên, hai viên, ba viên..."
Sở Thập Lục nhìn mấy tên thám tử ngã lăn quay ở phía dưới, sốt ruột kêu lên với Sở Thần: "Cha nuôi, con cũng muốn kẹo mút, để cho con bắn xong đã!"
Bạn cần đăng nhập để bình luận