Mang Theo Siêu Cấp Thương Trường Đi Dạo Cổ Đại

Chương 171: Xuân Hương Thu Cúc đi Lâm Hải

Vừa bước ra cửa, trong đầu ta liền hiện lên lời dặn dò của Sở Thần tối qua. "Đúng rồi, bình rượu kia!" Vừa nói ta vừa quay về nhà chính mà đi. Khi trở lại, trên tay ta có thêm sáu bình rượu. Ta nhét chúng vào trong túi đeo vai, rồi không ngoảnh đầu lại mà rời khỏi cái nhà đó.
Sở Thần nghe được tin này đã là ba ngày sau. Hắn cũng không quá ngạc nhiên, nhưng việc lão công công cùng con dâu quan hệ lằng nhằng với nhau khiến hắn thực sự bị sét đánh một cú trời giáng. Chuyện này cmn không phải người mà là súc sinh không bằng. Xem ra, việc cho tên đầu bào kia uống rượu độc cũng là quá nhẹ. Đồ chơi này lẽ ra phải cho hắn một tràng súng Gatling lửa xanh bắn cho tan xác mới đúng.
Có điều, nếu chuyện đã như thế, vậy cứ lật bài ngửa. Hắn tin rằng đại cữu ca của mình sau khi nhìn thấy cảnh tượng đó sẽ không truy cứu việc này nữa. Dù sao, nhà này quá bẩn thỉu, làm quá bẩn thỉu. Nếu hắn thông minh thì nên bán bình rượu đó đi rồi chuyển tới thành phố khác.
Sở Thần không nói chuyện này cho Lý Thanh Liên và Lưu Đại Muội biết. Ngày tháng cứ thế trôi qua, sau khi ở Mã Sơn Thôn đủ một tháng, thời tiết như thể trong một đêm liền trở lạnh. Mà kể từ lúc xuyên không đến đây lâu như vậy rồi, Sở Thần cũng thử nghiệm lấy từ không gian ra rất nhiều áo lông, phát cho mỗi người ở Mã Sơn Thôn một bộ. Với loại trang phục mới này, trong mắt người Mã Sơn Thôn, dù nó hơi xấu xí và phồng lên, nhưng nó rất ấm, mặc lên người mềm mại và thoải mái. Ai nấy đều mang ơn Sở Thần vô cùng. Tuy rằng tiền công của họ đã tăng gấp ba, mỗi ngày bỏ túi mấy chục đồng, nhưng nếu muốn vào thành mua loại áo ấm như vậy thì vẫn còn thiếu. Vì vậy, việc Sở Thần lấy áo lông ra chính là nỗ lực củng cố cảm giác tồn tại của mình thêm một lần nữa.
Hôm đó, Lý Thanh Liên cùng Mục Tuyết Cầm và La Y nằm dài bên cửa sổ xe, ra sức kể lể nỗi khổ ly biệt với Sở Thần. Sở Thần an ủi mọi người vài câu, rồi lái xe mang theo con chó con vừa nhổ từ trong tay Đại Hoàng nhà Phùng Nhị mà đi. Tuy Liễu Tiến nói người Oa một năm sau mới đến lấy bạc, nhưng sau khi mình giết người Oa đó, khó đảm bảo rằng hắn sẽ không đến sớm hơn. Liễu gia nếu đã câu kết thì chắc chắn sẽ có đường dây riêng. Tính thời gian thì lần này đi cũng khá lâu, vì thế Sở Thần quyết định đi đến Đào Hoa tiên đảo. Thêm nữa, mùa đông lạnh cóng cả tay cả chân, phỏng chừng Đào Hoa tiên đảo nhất định sẽ thoải mái hơn Mã Sơn Thôn. Sở dĩ không mang theo Lý Thanh Liên và Mục Tuyết Cầm là vì Chúc Lưu Hương và Trần Thanh Huyền vẫn còn trên đảo. Đưa Mục Tuyết Cầm đến thì Trần Thanh Huyền sẽ không vui.
Thế là, xe một mạch chạy đến Thanh Vân Thành. Sau khi bàn giao mọi việc với Tiểu Phương, Sở Thần mang theo Xuân Hương và Thu Cúc lên đường đến Lâm Hải thành. Lần này dẫn hai tỷ muội đi, dù sao họ đã theo mình lâu như vậy rồi, cũng nên cho họ đi chơi vui vẻ một chút. Nghe nói Sở Thần muốn dẫn hai người ra biển, cả hai đều tỏ ra vô cùng phấn khích. Hai cô nàng liên tục hỏi Sở Thần đủ loại chuyện, Sở Thần cũng vui vẻ trả lời.
Ba người vừa nói vừa cười, tối hôm đó đã vào được Lâm Hải thành. Để tránh việc Mộ Dung Hoài nửa đêm lại mò đến tìm mình, sau khi vào thành, hắn liền lái xe thẳng ra biển. Đến bến tàu, hắn cho chiếc thuyền nhỏ của mình đang neo ở đó xuất bến, hướng thẳng ra hải đảo. Ở cổng lớn hải đảo, sau khi quân sĩ xác nhận thân phận, liền cung kính nghênh đón ba người vào trong.
Vừa đến Đào Hoa tiên đảo, cả ba liền cởi áo lông và quần áo giữ ấm ra. Thời tiết khác biệt quá lớn, thực sự là một trời một vực. Ba người đều thấy mồ hôi nhễ nhại, liền xông vào phòng tắm. Cũng may nhà vệ sinh sửa khá lớn, ba người cùng vào cũng không bị chật. Ngâm mình thư giãn trong bồn tắm lớn, thoải mái gội rửa sạch sẽ, lúc này mới ra tới chòi nghỉ mát trên tảng đá lớn.
"công tử, đây chính là hải đảo sao, đẹp thật đó." Xuân Hương đứng trên chòi nghỉ mát trên tảng đá lớn nói với Sở Thần.
"Ha ha, đợi ngày mai trời sáng, ta sẽ dẫn các ngươi đi dạo khắp nơi, cảnh sắc còn đẹp hơn nhiều nữa đấy." Sở Thần pha mấy ấm trà, thong thả thả lỏng người sau một chuyến đi mệt mỏi.
Buổi tối, Sở Thần mang theo hai người vào căn phòng cảnh biển có cửa sổ kính lớn sát đất. Đêm khuya tĩnh mịch, Đại Hoàng và Nhị Hoàng dường như lại quay về Mã Sơn Thôn yên bình. Chúng chẳng hề ngạc nhiên, ngủ ngon lành trong ổ chó mới. Chúng vùi đầu sâu vào trong chiếc chăn lông cao cấp, từ từ chìm vào giấc ngủ say.
Sáng sớm ngày thứ hai, Lữ Vinh Đông và Sở Nhất đã đợi sẵn ở đại sảnh tầng một của biệt thự. Tối qua Sở Thần trở về không hề làm kinh động bọn họ, cho nên sáng sớm hai người đã tới.
"Sớm a, hai vị!" Sở Thần mặc bộ đồ thoải mái đi từ trên lầu xuống.
"công tử chào buổi sáng!" Hai người đứng dậy cung kính hành lễ.
Tiếp đó, Xuân Hương và Thu Cúc cũng tới tầng một. Hai nha hoàn bưng đồ ăn sáng, chỉnh tề xếp lên bàn. Sở Thần mời Lữ Vinh Đông và Sở Nhất cùng dùng bữa, vừa ăn vừa trò chuyện về tình hình trên đảo dạo gần đây. Nhìn chung mọi chuyện vẫn yên bình, duy nhất có tình huống phát sinh là với Chúc Lưu Hương và Trần Thanh Huyền. Từ sau khi Sở Thần đưa hai cô nương kia đi thì hai người bọn họ cũng không còn lên tường câu cá nữa.
"Đệch, thì ra hai người họ là đang giả vờ, làm hại lão tử ăn hải sản suốt cả nửa tháng."
"công tử nói đúng đấy, hai người vừa đi thì bọn họ liền đến Lâm Hải thành hưởng thụ tình yêu lãng mạn rồi." Sở Nhất vừa ăn vừa báo cáo cho Sở Thần.
"Vậy hiện tại bọn họ ở đâu?"
"Bẩm c·ô·ng t·ử, có lẽ vẫn đang ở chỗ hưởng thụ tình yêu lãng mạn thôi, dạo này rất ít khi về nhà." Sở Nhất vừa dứt lời thì Sở Thần liền cầm bộ đàm đặt trên bàn lên.
"Nghiện rượu, đang ở đâu đấy, chúng ta về đảo."
Một lát sau, đầu dây bên kia vọng đến giọng nói hoảng hốt: "Cái gì, tên ngốc, ngươi không có việc gì mà trở về làm gì." Nói xong bên kia liền tắt tiếng.
Thế nhưng chưa đầy nửa canh giờ, Chúc Lưu Hương và Trần Thanh Huyền đã xách theo một bao cá thu hoạch được đến biệt thự.
"Đạo trưởng, hôm nay thu hoạch được khá nhiều đấy, sáng sớm mà đã câu được nhiều cá thế này rồi.""Ha ha, Sở c·ô·ng t·ử, câu cá thôi mà, ta Tiêu Dao đạo nhân nhận thứ hai thì không ai dám nhận thứ nhất đâu." Chúc Lưu Hương vừa cười vừa liếc nhìn vào trong phòng.
Lúc này Sở Thần nhìn Xuân Hương và Thu Cúc đi tới liền giới thiệu: "Đây là Tiêu Dao đạo trưởng, sư phụ của tỷ tỷ Mục Tuyết Cầm."
"Xuân Hương, Thu Cúc ra mắt Tiêu Dao đạo trưởng... ra mắt Thanh Huyền đạo trưởng." Hai cô gái đối với Chúc Lưu Hương và Trần Thanh Huyền hành lễ một cái.
"Ai nha, hai vị khuê nữ ngoan ngoãn quá, thế còn Tuyết Cầm tỷ tỷ của các ngươi đâu?" Chúc Lưu Hương nhìn Xuân Hương và Thu Cúc thì biết ngay đây là nhân tình của Sở Thần. Hắn không quan tâm mấy chuyện này, chỉ lo lắng xem Mục Tuyết Cầm có đến hay không.
"Bẩm đạo trưởng, Tuyết Cầm tỷ tỷ ở lại Mã Sơn Thôn, chưa có tới ạ." Vừa nghe Mục Tuyết Cầm không tới, Chúc Lưu Hương liền đưa bao cá đang cầm trên tay cho nha hoàn, nụ cười trên mặt không hề tắt.
"Ai nha tên tiểu tử nhà ngươi, sao không đưa khuê nữ của ta đến đây, mùa đông ở Mã Sơn Thôn lạnh lắm đó." Chúc Lưu Hương giả bộ tức giận nói.
Bạn cần đăng nhập để bình luận