Mang Theo Siêu Cấp Thương Trường Đi Dạo Cổ Đại

Chương 357: Thanh Vân Thành bên trong xây siêu thị

"Vương thúc, yên tâm, sắp tới sẽ có việc mới cho mọi người làm, hơn nữa, thu nhập còn cao hơn!""Sở oa tử, ta biết lòng dạ ngươi tốt bụng, muốn cho mọi người kiếm tiền, ngươi yên tâm, chỉ cần ngươi lên tiếng, ngươi bảo làm gì thì làm đó, người Mã Sơn Thôn, nhất định giúp ngươi làm cho thật đẹp."Sở Thần nghe xong gật đầu, thật ra việc mình mở siêu thị này, hoàn toàn là lo Lý Thanh Liên rảnh rỗi sinh bệnh.Không ngờ lại còn có thể giải quyết được vấn đề công ăn việc làm cho Mã Sơn Thôn, vậy thì thật sự là không còn gì tốt hơn.Người trong Mã Sơn Thôn hiện giờ không thiếu lương thực, nhưng ai mà không muốn trong túi mình có tiền chứ.Vậy nên nhanh chóng nói với Vương Đức Phát về ý tưởng mở siêu thị, đồng thời bàn cả kế hoạch dùng người."Sở oa tử, ngươi chỉ bán hàng hóa thôi, mà cần đến 100 người, như vậy có làm ngươi thiệt thòi không!""Yên tâm đi Vương thúc, siêu thị này cũng không lỗ đâu, chỉ cần mọi người đồng lòng hiệp lực, thì sẽ kiếm được tiền."Lỗ ư? Câu trả lời là không, định vị của siêu thị này nhắm tới đối tượng chính là chữ quý.Để so sánh mà nói, dân thường cho dù tã lót có tiện lợi thế nào, chắc cũng không nỡ dùng đâu, dù sao thời buổi này vật tư khan hiếm, ai lại nỡ dùng một cái rồi vứt đi.Nhưng gia đình giàu có thì lại không để ý nhiều như vậy.Cho dù có là năm mươi văn một miếng, họ vẫn có thể dùng, bởi vì đối với họ, hưởng thụ cuộc sống mới là điều mà họ theo đuổi.Mặc dù có hạ nhân giặt tã vải, nhưng ta có thể tuyên truyền mà, tuyên truyền món đồ này tốt chỗ nào, tốt cho sức khỏe trẻ con như thế nào, tác hại của tã vải tới sức khỏe trẻ nhỏ lớn đến đâu.Phải biết, trong xã hội hiện đại, mọi người ban đầu đều dùng bột ngọt, vậy tại sao bột nêm gà lại chiếm lĩnh được thị trường?Đó chính là sức mạnh của quảng cáo, một khi đồ mới lạ được mọi người đón nhận, đồ cũ sẽ không còn nhiều chỗ để tồn tại."Vương thúc, so với Mã Sơn Thôn, quan trọng nhất là vấn đề nhân viên đến làm việc ở Thanh Vân Thành, nhưng ta sẽ cung cấp chỗ ăn ở, nhân viên làm theo ca, khi nghỉ còn có xe cộ đưa đón qua lại Mã Sơn Thôn.""Sở oa tử, yên tâm đi, có gì mà không được chứ, chẳng qua là đến Thanh Vân Thành thôi, ngươi xem đời đời kiếp kiếp ở Mã Sơn Thôn ta, có ai từng bước chân ra khỏi Thanh Ngưu Trấn đâu, ai cũng mong được đi mà không được đấy, huống hồ ngươi còn cung cấp nhiều tiện nghi như vậy."Nói xong, Vương Đức Phát tranh thủ lúc đêm chưa khuya, liền cáo từ.Chỉ một lát sau, ngay tại loa lớn ở cửa thôn vang lên tiếng nói của ông: "Các vị phụ lão hương thân, ta là Vương Đức Phát, sau đây ta xin thông báo một tin tức tốt..."Theo tiếng thét lớn của ông, các thôn dân thừa dịp bóng đêm lần lượt kéo nhau đến nhà hội họp lớn.Chẳng mấy chốc, Vương Đức Phát thấy mọi người đã tới đông đủ.Ngồi ở trên đài chủ tịch của nhà hội họp, ông dùng loa phát thanh thông báo một lượt về ý định tuyển người làm ở siêu thị Thanh Vân Thành của Sở Thần.Đồng thời giải thích cái gì gọi là siêu thị, và người đến đó cần phải làm những gì.Phải nói là Vương Đức Phát rất để bụng đến mọi chuyện của Mã Sơn Thôn.Hơn nữa mỗi tháng Sở Thần đều trả cho ông một khoản lương cơ bản để đảm bảo cuộc sống, nên ông càng dựa vào sức ảnh hưởng của mình, đem đến cho Sở Thần không ít thuận lợi."Vương thúc, ý ông nói là, sau này chúng ta phải đến Thanh Vân Thành làm việc ư?""Đúng vậy, Vương thúc, thế tiền công thì sao? Có giống xưởng muối không?""Này nhóc con sao ngươi không có chí tiến thủ gì vậy, đến Thanh Vân Thành chắc chắn thu nhập sẽ còn cao hơn nữa.""Đừng có ồn ào," Vương Đức Phát nghe xong giơ tay ra xua xua."Sở oa tử đã nói rồi, tiền công chắc chắn sẽ còn cao hơn ở Mã Sơn Thôn, nhưng cụ thể là bao nhiêu, phải đợi sau khi cậu ấy tính toán mới thông báo cho mọi người được.""Trước mắt cần 100 người, bây giờ bắt đầu đăng ký!"Vương Đức Phát nói xong liền cầm lấy sổ sách và bút bi ở bên cạnh, bắt đầu đăng ký nhân viên.Mỗi người đến đăng ký, Vương Đức Phát đều hiểu rõ hoàn cảnh gia đình của họ.Vậy nên người này hợp với công việc gì, ông vừa ghi chép vừa lên danh sách sơ bộ trong lòng.Mọi người nhao nhao đến tận đêm khuya thì mới miễn cưỡng xong việc đăng ký.Ngày hôm sau, Phùng Ngũ Thúc trở về Mã Sơn Thôn, mang theo mấy chục người, mở mấy chiếc xe tải đến Thanh Vân Thành để xây dựng siêu thị.Sở Thần thì chẳng quan tâm gì mà cứ ở nhà ngủ ngon giấc.Chuyện cơ bản thì mọi người đã quen rồi.Thật ra việc phiền toái nhất là định giá sản phẩm, việc này Lý Thanh Liên không làm được, Mục Tuyết Cầm cũng không được, Sở Thần lại lười quản, nên đành phải giao tất cả sản phẩm định bán cho Lý Thanh Liên, đồng thời nói với nàng về công dụng của từng món đồ.Chuyện định giá, liền để nàng mang đồ đạc tới Thanh Vân Thành tìm Tiểu Phương cùng Xuân Hương Thu Cúc.Dù sao thì mọi việc ở Văn Hương Các cơ bản đều do ba người này xử lý.Hơn nữa, họ cũng rất am hiểu về các gia đình giàu có ở Thanh Vân Thành.Sở Thần chỉ có một yêu cầu, đó là dựa vào mức giá trong lòng họ mà tăng lên gấp đôi để bán.Bên Phùng Ngũ có mấy chục, gần trăm người hỗ trợ.Nhà xây dựng rất nhanh chóng, chỉ trong vòng nửa tháng, kiến trúc cơ bản đã hoàn thành.Còn lại là trang trí bên trong.Sở Thần tính nhẩm thời gian, việc trang trí cùng với huấn luyện nhân viên cũng mất khoảng một tháng nữa, vừa đúng dịp cuối năm.Cũng là thời điểm mọi người bắt đầu mua sắm hàng Tết, khai trương vào lúc này, chỉ cần tuyên truyền tốt, việc đông khách là chuyện đã được dự liệu.Lại thêm nửa tháng, sau khi uống một lượng lớn nước suối, thực lực của Sở Thần so với cảnh giới cửu phẩm ngày càng đến gần.Hôm đó, Sở Thần như thường lệ uống nước từ không gian ra thì thấy Phùng Ngũ hớt ha hớt hải chạy tới biệt thự."Phùng ngũ thúc, có chuyện gì mà gấp gáp vậy?""Sở oa tử, siêu thị đã hoàn thành rồi, hôm nay xin cậu tới xem thử, còn chỗ nào cần sửa chữa thì mình sửa.""Nhanh vậy ư, khổ cực Phùng ngũ thúc rồi, vậy chúng ta đi thôi!"Nói xong, ông mở chiếc xe địa hình, mang theo Phùng Ngũ chạy đến Thanh Vân Thành.Không lâu sau, chiếc xe địa hình dừng vững vàng bên cạnh Văn Hương Các.Sở Thần ngước mắt lên nhìn, thấy một tòa kiến trúc giống như trung tâm thương mại hai tầng xuất hiện ngay trước mặt.Mặt tiền của toàn bộ trung tâm thương mại đều được làm từ kính.Cửa vào chính là một gian phòng khách, hai bên trái phải của phòng khách có một cầu thang đi lên và một cầu thang đi xuống, phía trên vẫn là một gian phòng khách nữa.Bên trong đại sảnh, bày đầy các giá hàng do Phùng Ngũ dựa theo lời Sở Thần dặn mà làm.Sau khi vào cửa, sẽ là một cửa đi một chiều, tức là lối vào siêu thị.Qua cửa đi một chiều, là chỗ để xe mua sắm, tất cả các giá hàng được sắp xếp đều dựa theo bản vẽ của Sở Thần.Người chỉ cần vào cửa đi một chiều, phải đi dọc hết tất cả các gian hàng, rồi lên lầu, sau đó đi hết các gian hàng trên lầu hai, rồi mới xuống thang đi đến lối ra.Lối ra được thiết kế mấy quầy thu ngân.Nhìn qua thì ngoài những thiết bị công nghệ cao, thì những chỗ khác không khác gì mấy so với siêu thị ở xã hội hiện đại.Bởi vì là siêu thị, nên Sở Thần còn đặc biệt lấy ra mấy chiếc máy quay, dặn dò Phùng Ngũ cho lắp ở toàn bộ các khu vực, Phùng Ngũ đây cũng là lần đầu tiên nhìn thấy món đồ này, lúc thấy hình ảnh mình xuất hiện trong màn hình, thì cũng giật mình hết hồn.Sở Thần đi một vòng, hài lòng gật gật đầu: "Tốt lắm, vậy thì cứ như vậy, khai trương thôi!"
Bạn cần đăng nhập để bình luận