Mang Theo Siêu Cấp Thương Trường Đi Dạo Cổ Đại

Chương 4: Thanh Vân Thành cửa bán gạo

"Sở Thần ngươi muốn c·hết phải không, còn nói bậy bạ nữa có tin ta gọi lũ c·ờ b·ạ·c ngày mai tới đòi nợ." Thấy Sở Thần công khai nói ra chuyện hắn t·h·e·o bà lão trưởng thôn, ma ba hung hăng uy h·i·ếp. Lúc này nhị thúc kéo Sở Thần liền hướng Thanh Vân Thành đi đến. "Người như hắn ngươi nói chuyện với làm gì, ngươi bị hắn h·ạ·i còn chưa đủ sao." Vừa đi vừa tức giận nói với Sở Thần. Nhị thúc tên là Sở Đại Tráng, khi còn trẻ tham gia quân ngũ, bị chém t·ổ·n t·h·ư·ơ·ng chân, nên bị điều trở lại Mã Sơn Thôn. Sau khi trở về, liền ngoan ngoãn ở nhà làm ruộng, cuộc sống cũng trải qua túng thiếu. Sở Thần như gà con bị Sở Đại Tráng kéo đi, một lát sau liền biến mất ở cửa thôn. Mã Sơn Thôn cách Thanh Vân Thành tận hơn hai mươi dặm đường. Hai người gần như đi mất ba canh giờ mới đến được bên ngoài Thanh Vân Thành. Đi đường làm Sở Thần kêu ca không thôi, bản thân thì có vết thương, lại phải đi đường xa. Vừa tới cửa thành đã mệt mỏi đến ngồi phịch xuống đất. "Ngươi cũng nên rèn luyện thân thể đi, có một chút đường mà ngươi mệt như gà con vậy." Không chút cho hắn cơ hội thở, Sở Đại Tráng nhấc theo Sở Thần đi về phía cửa thành. Chỉ thấy ở cửa thành đã xếp một hàng dài, Sở Thần nghi hoặc nhìn Sở Đại Tráng: "Nhị thúc, xếp hàng làm gì vậy? p·h·át chậu rửa mặt à?" Sở Đại Tráng còn chưa nói gì, một người phía trước đã nói: "Người từ nơi khác tới hả, vào thành phải giao phí vào thành còn không biết sao." Người kia quay đầu lại nhìn Sở Thần ăn mặc rách rưới mà nói. Vào thành mà cũng phải giao tiền, cái cmn gì vậy? Lập tức quay đầu nhìn nhị thúc, thấy nhị thúc cũng lắc đầu, biểu thị mình cũng không rõ. Liền lúng túng nói với người phía trước: "Thật ngại quá đại nương, ta từ n·ô·n·g thôn đến, không hiểu quy tắc, xin hỏi vào thành phải đóng bao nhiêu tiền?" "N·ô·n·g thôn nào?" Câu hỏi của đại nương làm Sở Thần đơ người. Nhị thúc cũng ngơ ngác nhìn mình, thầm nghĩ chẳng phải chúng ta là người Mã Sơn Thôn sao? "Ờ, là một cái thôn nhỏ rất xa, đại nương vẫn chưa cho ta biết vào thành tốn bao nhiêu tiền." Người đại nương phía trước đưa ra hai ngón tay, vênh váo nói: "Hai văn một người." Khe nằm sao mà đắt thế, Sở Đại Tráng nghe xong liền kéo Sở Thần đi ra khỏi hàng. "Nhị thúc làm gì thế, sắp đến lượt mình rồi, làm gì lại đi ra." Sở Thần lớn tiếng hỏi. "Ngươi có tiền không?" Sở Đại Tráng hỏi. "Ta không có, ngươi có không?" Sở Thần nghi hoặc nhìn Sở Đại Tráng. "Tiền đều ở chỗ nhị thẩm cả, lấy đâu ra tiền?" Khe nằm, hóa ra đi nửa ngày trời mà đến cả cửa thành cũng không vào được, nhị thúc này, ra ngoài mà không mang theo tiền. Chuyện cười, dân cày nào mà không cất một đống tiền đồng trong túi cho nó kêu leng keng. Nói đi thì cũng phải có chứ. "Thôi, quay về thôi, hôm nay không vào thành được rồi." Sở Đại Tráng ngao ngán nói, đưa tay muốn tóm lấy Sở Thần. Sở Thần né người tránh khỏi tay của Sở Đại Tráng. "Đùa thôi, đi lâu vậy rồi, làm sao mà quay về được." Sở Thần vừa tránh nhị thúc vừa nói, hơn nữa, bản thân mình đang cầm đồ kiếm tiền mà, quay về thì tính sao. "Rốt cuộc ngươi muốn vào làm gì." Sở Đại Tráng cũng buồn bã ngồi xuống đất. Lúc còn trẻ hắn từng đến Thanh Vân Thành, khi đó căn bản không có cái vụ phí vào thành này. Sở Thần nhìn người qua lại ở cửa thành, lập tức nói: "Nhị thúc, ngươi chờ ở đây, ta đi vệ sinh một lát." Nói rồi liền đi về phía rừng cây nhỏ bên cạnh. "Lười mà lại hay tè, có không cũng bày vẽ ra đấy." Sở Đại Tráng mắng Sở Thần một câu rồi tự mình ngồi bệt xuống đất. Tìm được chỗ vắng, Sở Thần liền lướt người vào thương trường. "Bán cái gì thì tốt đây?" Suy nghĩ một hồi lâu, cuối cùng vẫn là tìm được một túi nhỏ, bên trong đựng chừng ba cân gạo. Sau đó hắn đi về phía Sở Đại Tráng, rồi ngồi xuống. "Trông đây mà xem, ta mang theo hai thăng gạo đi cưới vợ, ai ngờ vợ chạy rồi, gạo bán t·i·ệ·n n·g·h·i, bán t·i·ệ·n n·g·h·i." Sở Thần rao một tràng, làm Sở Đại Tráng đang suy nghĩ cách vào thành cũng giật mình. "Thằng ranh con, nhị thẩm ngươi chạy đi đâu, còn gạo này ở đâu ra vậy." "Ai nha, ngươi đừng hỏi." Sau khi rao, liền có mấy người vây quanh, cầm gạo của Sở Thần lên xem. "Tiểu ca, gạo này bán thế nào?" Xong rồi, mình cmn không biết giá cả. Sở Thần quay đầu nhìn Sở Đại Tráng, khẽ hỏi: "Gạo bán thế nào vậy?" Sở Đại Tráng ngơ ngác: "Ta cũng không mua bao giờ, ai mà ăn món đó." "Vị tiểu ca này, ta thấy gạo này của ngươi phẩm chất tốt, giá thị trường năm đồng một thăng, chỗ ngươi hai thăng thì có, ta đưa cho ngươi mười hai đồng được không?" Một người đàn ông trạc ba mươi tuổi mắt gian xảo nói. "Đại ca hào phóng, bán luôn." Sở Thần lớn tiếng. Lại làm Sở Đại Tráng giật mình, thằng nhãi bán đồ không thèm nói giá cả luôn. Người đàn ông cao hứng đưa mười hai đồng, cầm gạo rồi biến mất trong đám đông. Lúc này, những người bên cạnh nhìn Sở Thần và Sở Đại Tráng lắc đầu, gạo tốt vậy mà hai mươi văn một thăng cũng mua được. "Quả là một thằng khờ chưa từng trải sự đời." "Đúng rồi đấy, vừa nãy thằng nhãi này còn nói với ta là người n·ô·n·g thôn đây, ai mà biết n·ô·n·g thôn nó là thôn nào, chắc chắn là từ trong núi lớn đi ra." "Haiz, phí của gạo tốt vậy, nếu ta biết sớm thì đã mua rồi." Hai người đại nương ở cửa thành bàn tán xôn xao. Sở Thần hoàn toàn không để ý đến mọi người, kéo nhị thúc rồi đi về phía cửa thành. "Đi, nhị thúc, vào thành!" Còn Sở Đại Tráng thì đau lòng nhìn Sở Thần, thằng nhãi này có tài phá của quá. Xếp hàng không đến nửa canh giờ, hai người rốt cuộc cũng đến trước cửa thành. Sở Thần đưa bốn đồng, thuận lợi vào thành. Hai vị quan sai nhìn tên ngốc này, trong mắt đều lộ ra vẻ k·h·i·n·h thường. Vào trong thành, Sở Thần mới thấy được sự khác biệt giàu nghèo ở thế giới này lớn cỡ nào. Trong thành xe ngựa như nước, đầy đường người ăn mặc hoa lệ. Trên đường phố đá xanh, bày đầy đủ các loại đồ ăn. Trong tiệm may, treo đủ loại kiểu dáng quần áo. Từ trong tửu lâu truyền ra mùi t·h·ị·t làm Sở Đại Tráng nuốt nước miếng. "Nhị thúc, lát nữa, chúng ta vào cái quán này ăn." Sở Thần hùng hổ nói. Sở Đại Tráng nhìn hai người mình ăn mặc rách rưới, lại nghĩ trong tay Sở Thần chỉ còn có tám đồng. Thằng nhãi tuổi còn nhỏ mà ý nghĩ lớn quá. Lúc này, hai người dừng lại ở trước một cửa hàng viết chữ "Đương" to tướng. "Ngươi đến đây làm gì?" Sở Đại Tráng nghi hoặc hỏi. "Ngươi ở đây chờ ta, lát nữa ta ra liền." Sở Thần nói rồi nhanh chân bước vào tiệm cầm đồ. "Xin cơm thì đi chỗ khác, đừng ảnh hưởng việc làm ăn của ông đây." Người làm của tiệm cầm đồ nhìn thấy tiểu tử ăn mặc lếch thếch liền xua tay đuổi đi. "Ngươi nhất định đuổi ông đây đi à, ngươi không sợ ông chủ cắt tiền lương sa thải ngươi à?" Người làm nhìn tên thanh niên nói năng kỳ quái, cũng có hứng thú. "Ối chà, xin hỏi công tử, muốn cầm cố món gia bảo gì vậy?"
Bạn cần đăng nhập để bình luận