Mang Theo Siêu Cấp Thương Trường Đi Dạo Cổ Đại

Chương 252: Trạm thông tin kiến thiết xong

Chương 252: Trạm thông tin xây xong
"Vị lão tiên sinh này, ngài thật sự đồng ý bán căn nhà này sao?"
Vùng ngoại ô Kinh Thành, Sở Nhất hỏi lão giả trước mặt.
"Công tử, ta đã là người gần đất xa trời, căn nhà này, giữ lại cũng vô dụng, chi bằng bán đi lấy chút tiền bạc, cáo lão về quê."
"Tốt, nếu đã như vậy, vậy hôm nay liền giao dịch luôn đi!"
"Vậy thì quá tốt!"
Chỉ chốc lát sau, một cỗ xe ngựa chở theo lão giả, rời khỏi căn nhà, chạy về phía xa.
Sau khi ông lão rời đi, Sở Nhất vẫy tay với Phùng Ngũ: "Thúc, làm việc!"
"Được."
Phùng Ngũ nhanh nhẹn trèo lên nóc nhà, sau đó người phía dưới đưa cho hắn một tấm bảng đen sì.
Lắp tấm quang năng, nối mạch điện, mọi việc diễn ra một cách trôi chảy.
Người ta thường nói quen tay hay việc, Phùng Ngũ đã trải qua một quãng đường dài lắp điện quang từ Lâm Hải đến Kinh Thành, giờ phút này đã có thể nhắm mắt cũng lắp được.
Sau khi lắp xong tấm quang năng, Phùng Ngũ xuống đất, nhận lấy một chiếc hộp đen từ tay một thủ hạ.
Rồi xoay người đi vào một căn phòng.
Đây là căn phòng mà Sở Nhất đã chọn lựa kỹ càng từ trước.
Sau đó nối tiếp biến tần, thiết bị lưu trữ điện, rồi đem dây nối với chiếc hộp đen.
Tiếp theo hắn hô lớn ra ngoài: "Sở Nhất tiểu tử, vào đây điều chỉnh thử."
Sở Nhất nghe xong liền vui vẻ, ngay lập tức dẫn theo một đôi vợ chồng vào phòng.
"0198 gọi 0197, 0198 gọi 0197."
Chỉ chốc lát sau, chiếc hộp đen liền phát ra tiếng.
"0197 nhận được, mời nói!"
"Tốt, thử nghiệm thành công!"
Nói xong Sở Nhất liền kéo đôi vợ chồng kia tới, dặn dò bọn họ một hồi.
Không ngoài những việc như lúc nào cũng phải giữ liên lạc, chú ý an toàn, cùng với cách sử dụng thiết bị này.
Tiếp đó, lại gọi hai người kia thực hành thử.
Lúc này mới thỏa mãn gật đầu.
Để có được trạm thông tin này, Sở Nhất đã tốn không ít tiền, để tiết kiệm thời gian, những nơi có thể mua nhà, kiên quyết không tự xây.
Mà Phùng Ngũ thời gian này cũng đi theo toàn bộ quá trình, bên cạnh mang theo một đồ đệ cùng đến từ Mã Sơn Thôn.
Sau khi làm xong những việc này, mấy người thừa lúc trời tối, lái xe van tiến vào Kinh Thành.
Thị vệ ở cửa thành thấy xe sắt tới thì hơi hỏi han một chút rồi thả bọn họ đi vào.
Đo tính toán cự ly xong xuôi, trạm cơ cuối cùng của Kinh Thành liền được đặt tại trạch viện của Sở Thần ở kinh thành.
Nơi này không có gì cần bài trí thêm, những gì cần thiết Sở Thần đều đã trang bị đủ.
Sở Nhất đưa bộ đàm cho hộ viện lão Tần của trạch viện Kinh Thành.
"Tần đại ca, cái này gọi là bộ đàm, ta sẽ dạy cho ngươi cách sử dụng."
Nói xong, Sở Nhất liền làm mẫu một lần trước mặt lão Tần và hai nha hoàn kia.
Ba người nghe thấy cái mụn nhọt nhỏ xíu màu đen kia đột nhiên phát ra tiếng người thì sợ hết hồn.
"Công tử, vật này, sao thần kỳ vậy?"
"Ha ha, đồ vật của công tử, thần kỳ nhiều lắm, các ngươi chỉ có một yêu cầu, ba người mỗi ngày trực ban, bảo vệ thứ này, hễ có tin tức gì thì cứ dựa theo chỉ thị của tin tức mà làm."
Sau khi dặn dò xong.
Sở Nhất nói vào bộ đàm: "0199 gọi 0001."
Mà lúc này 0198 nghe thấy âm thanh, liền ngay lập tức cầm lấy bộ đàm: "0198 gọi 0001."
Ý là cứ như vậy mà truyền tin xuống.
Tuy rằng sử dụng hơi phiền phức một chút, nhưng so với thời đại chỉ dùng bồ câu đưa tin và thư từ thì đã nhanh hơn không biết bao nhiêu lần.
Sau khi Sở Nhất cùng 0001 ở Lâm Hải giao lưu thông tin và mật khẩu thành công, xác nhận tin tức không sai sót, hắn nghĩ việc Sở Thần giao phó cuối cùng cũng coi như hoàn thành.
Giờ phút này Sở Thần, đang ở Mã Sơn Thôn, nhìn Trần Thanh Huyền và đám người, đánh bài địa chủ tới nỗi đất trời tối tăm.
Nghiện rượu từ khi biết tranh đấu địa chủ thì cũng không còn xuất hiện ở cái nơi Thanh Vân đỏ lãng mạn kia nữa.
Xem ra người nghiện rượu trước đây thề sống thề chết không đội trời chung với cờ bạc, giờ khắc này lại có thêm một sở thích mới.
Sở Thần căn bản không ngờ tới nghiện rượu lại vì đấu địa chủ mà không đến Thanh Vân đỏ nữa.
Trừ khi số mệnh của hắn xuất hiện một người phụ nữ khiến hắn thay đổi.
Đang lúc hắn dương dương tự đắc nhìn cảnh tượng trước mắt thì đột nhiên bộ đàm vang lên.
Hắn nhận được tin tức đầu tiên từ Sở Nhất đang ở xa tận Kinh Thành, đó là toàn bộ trạm cơ đã bố trí hoàn tất.
Mất gần nửa canh giờ, Sở Thần mới cùng Sở Nhất trao đổi tin tức xong.
Để thử nghiệm công dụng của trạm cơ này.
Sở Thần đặc biệt nhờ người nhắn một đoạn thăm hỏi tới Thời Thanh Sơn đang ở An Đô xa xôi.
Bên trong cài vào một vài tin tức chỉ có hắn với Thời Thanh Sơn cùng Xuân Hương Thu Cúc biết được.
Nếu trạm cơ này có người giả mạo, vậy những tin tức đó chắc chắn bọn họ sẽ không biết, khi truyền về hắn sẽ dễ dàng phân biệt được thật giả.
Vì sự tồn tại của Thời Thanh Sơn, ngay cả Sở Nhất cũng không biết.
Vì thế dùng hắn làm thí nghiệm, quá thích hợp.
"Thời đại ca, ta là Sở Thần, nhạc mẫu đại nhân có khỏe không? Mười tám vị chị dâu của ta khỏe không? Ở An Đô thành có chuyện gì lớn không? Việc làm ăn của ngươi ở An Đô vẫn bình thường chứ, còn nữa, hãy giao lưu nhiều với thương nhân ở An Đô, một cây làm chẳng lên non, đợi ta về sẽ đến Mục Chinh hỏi thăm."
Cứ như tờ giấy nhỏ như vậy, được truyền từng chữ một tới An Đô.
Sau đó không lâu, ở An Đô, trong một căn nhà không đáng chú ý.
Một người có dáng vẻ thư sinh đang cầm bút ghi lại những lời nói truyền ra từ chiếc hộp đen.
Chỉ chốc lát sau, hắn liền đứng dậy, cho những tin tức này vào phong thư rồi vội vã đi ra ngoài.
Thời Thanh Sơn đang ở trong nhà chơi đùa cùng một lũ nhóc.
Đột nhiên, ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa.
"Thời Thanh Sơn thời lão gia có ở nhà không?"
Thời Thanh Sơn nghe thấy liền bỏ lại lũ trẻ trong tay, đi ra ngoài.
"Ngươi là?" Thời Thanh Sơn nhìn người xa lạ ngoài cửa hỏi.
"Sở Thần Sở công tử gửi thư, xin mời hồi âm ngay."
Nói xong, người thư sinh đưa một phong thư cho hắn.
Thời Thanh Sơn nhận lấy nhìn, có chút lúng túng nói:
"Vị công tử này, ta biết chữ không nhiều, xin mời."
Người thư sinh thấy thế liền đọc một lần nội dung trong thư, rồi lấy ra một cuốn sổ nhỏ và một cây bút.
"Thời lão gia, ngài có gì muốn nói với công tử nhà chúng ta thì cứ nói, ta sẽ chuyển đạt giúp."
Thời Thanh Sơn nhìn thấy bút trong tay người đó cùng quyển vở thì lập tức xác định đây đúng là người của Sở Thần.
Đồ vật này không phải là vật thông thường, đây vẫn là món đồ Sở Thần cho hắn lúc sắp đi, để tiện ghi sổ sách.
Thế là hắn vội vàng mời người kia vào nhà.
Sở Thần đợi một lúc lâu, lúc này mới nghe thấy hồi âm truyền ra từ bộ đàm.
Nội dung đại khái là: "Em rể, ta rất khỏe, việc làm ăn ổn định, quan hệ với Mục thành chủ cũng tốt, dạo này hay giao lưu với các thương nhân khác, người có quan hệ tốt nhất là một thương nhân tên Phong Tu Viễn, bọn ta quan hệ rất tốt, hắn còn giúp ta hỏi Mục Chinh thành chủ khi nào Bát hoàng tử sẽ tới An Đô, để ta chuẩn bị cùng nhau đón tiếp, còn nữa, em rể làm sao mà biết ta lại nạp thêm một phòng thiếp, mà nhớ ngày hôm đó em thấy, chỉ có mười bảy chị dâu thôi mà."
Sở Thần nghe xong đại khái nội dung thì khóe miệng không khỏi nở một nụ cười, xem ra trạm cơ này còn dùng được, không phải là những tin tức quá mức bí ẩn, an toàn không lo.
Nhưng ngay lập tức, hắn lại nhíu chặt mày.
Bạn cần đăng nhập để bình luận