Mang Theo Siêu Cấp Thương Trường Đi Dạo Cổ Đại

Chương 220: Lòng tham không đáy

Chương 220: Lòng tham không đáy Hổ Tử thấy vậy liền vội cầm bộ đàm, nói với Lam Thiên Lỗi: "Nhạc phụ đại nhân, dân chạy nạn xông đến Mã Sơn Thôn của ta, thì đừng trách ta giết người."
"Hổ Tử, ngươi giết hai cái để răn đe thôi, giết nhiều thì sợ dân tâm bất ổn."
Lam Thiên Lỗi lúc này cũng vô cùng lo lắng, giết thì không được, mà ngăn cản cũng không xong. Bên trong đều phải dựa vào thằng con rể Hổ Tử chống đỡ. Nếu Sở Thần trở về nhìn thấy cảnh này, thật là thất vọng biết bao.
Hổ Tử cũng cân nhắc vấn đề khó xử, nhưng những kẻ cầm đầu thì nhất định phải giết. Nếu không, dưới sự kích động của chúng, đám dân chúng không hiểu chuyện này, chắc chắn sẽ xông vào Mã Sơn Thôn. Đây có thể coi là một cuộc nổi loạn quy mô nhỏ, nhưng phần lớn mọi người vẫn bị người ta kích động. Thế là, hắn quả quyết giơ thập tự nỏ lên, quét một loạt tên vào mấy kẻ vừa nãy huyên náo hung hăng. Đám người xông lên thấy những kẻ cầm đầu đều bị giết thì lập tức dừng bước.
Lúc này, giọng của Hổ Tử lại vang lên từ trên tường rào: "Ta đã nói rồi, kẻ nào tự ý xông vào Mã Sơn Thôn của ta, thì chết."
Đúng lúc này, không biết ai trong đám dân chạy nạn buột miệng một câu: "Mã Sơn Thôn giết người, giết người thì phải đền mạng."
Cứ thế mà mọi người hưởng ứng, trong nháy mắt, tiếng kêu gào vang lên rền trời trong đám đông.
"Mã Sơn Thôn giết người đền mạng...Mã Sơn Thôn xem mạng người như cỏ rác."
Không biết vào lúc này, ở cuối đoàn người, một bóng người không ai để ý, khóe miệng không tự chủ được lộ ra nụ cười lạnh.
Nhưng nói là nói, có mấy mũi tên của Hổ Tử làm kinh sợ, đoàn người cũng hơi lùi về phía sau mấy bước. Không tiến lên xông vào cửa lớn nữa. Mà cái tường vây bằng xi măng cốt thép kia, đám người kia có muốn cũng không xông vào được.
Trong biệt thự Mã Sơn Thôn, Mục Tuyết Cầm cũng nhíu mày chăm chú lắng nghe Hổ Tử giải thích.
"Ý ngươi là, sau khi ngươi giết mấy tên cầm đầu, thì không còn ai xông lên nữa, nhưng thỉnh thoảng trong đám người luôn có kẻ đi đầu kích động?"
"Không sai, Mục đại hiệp, ta cảm thấy, việc này chắc chắn có tổ chức, cố tình nhắm vào Mã Sơn Thôn của ta mà đến."
Mục Tuyết Cầm nghe xong gật đầu: "Lần sau lại có người kích động, thông báo cho ta."
Giờ khắc này nàng cũng rõ, giết những dân chạy nạn này không hiệu quả. Cho dù có giết hết đám dân chạy nạn này, cũng không giải quyết được chuyện gì. Những kẻ có tổ chức có mưu đồ này vẫn có thể điều đến những dân chạy nạn khác, cho chúng lợi ích, rồi lại tiếp tục xông vào.
Với những chuyện như vậy, thì chỉ có bắt được thủ lĩnh, mới có thể giải quyết triệt để.
Loại chuyện nổi loạn có quy củ như thế này thì không giống. Nếu là đối đầu chính diện với Lam Thiên Lỗi thì ông ta cũng không sợ. Chỉ cần phái binh trấn áp là được. Nhưng bây giờ một hai vạn người bao vây một thôn, gây sự ở phía trước nhất. Mỗi lần đều là một nhóm nhỏ nổi lên, hắn muốn bắt người cũng không được. Những đám người thoạt nhìn có vẻ không tổ chức, không có vũ khí này mới là vũ khí rung chuyển xã hội mạnh mẽ nhất.
Hổ Tử ở trên tường rào giữ một ngày một đêm, cũng không có thêm bất kỳ cuộc bạo động nào. Nhưng người ta cứ vây lại đó, bao vây toàn bộ Mã Sơn Thôn kín như bưng. Còn kẻ tổ chức, đến giờ vẫn chưa xuất hiện.
Cũng may là Mã Sơn Thôn có nhiều lương thực, nếu không nhất định sẽ bị vây chết. Mà những dân chạy nạn kia, tự nhiên có chỗ của họ để đi, đó chính là lần lượt lén lút trà trộn vào trại tị nạn. Ăn uống no đủ rồi lại đến Mã Sơn Thôn.
Lam Thiên Lỗi cũng hết cách, một khi ông không cho chúng vào trại tị nạn, thì trại tị nạn sẽ bạo động. Lý do là dân chạy nạn luôn có ba bảy loại người. Ông muốn phái quân sĩ bảo vệ những người này, thì toàn bộ quân sĩ Thanh Vân Thành gộp lại cũng không đến hai vạn người.
Vì vậy tình hình tạm thời giằng co, Lam Thiên Lỗi cũng âm thầm cầu khẩn Sở oa tử mau trở lại. Chỉ cần hắn trở về, thì chắc chắn sẽ có biện pháp giải quyết. Vì thế, Hổ Tử cũng để lại một bộ đàm, cả ngày mở kênh của Sở Thần. Chỉ cần Sở Thần ở gần đây, thì nhất định có thể liên lạc được. Đồng thời, mỗi ngày đều gọi người, cứ một lúc lại gọi một hồi Sở Thần.
Cuối cùng vào ngày thứ hai, bộ đàm truyền đến hồi âm của Sở Thần. Thằng nhóc kia nhặt lấy bộ đàm rồi chạy bán sống bán chết về phía Hổ Tử.
"Hổ Tử ca...Sở...Sở oa tử."
Hổ Tử nhìn bộ đàm trong tay thằng nhóc đang thở không ra hơi thì giật lấy.
"Sở oa tử, ngươi đang ở đâu?"
"Hổ Tử đấy ư? Đỏ lãng mạn nổi lửa?"
"Còn đỏ lãng mạn cái gì nữa, Mã Sơn Thôn của ta bị vây rồi."
Vừa nghe xong câu này, Sở Thần cũng giật mình hoảng sợ, chuyện gì đang xảy ra vậy. Tiếp đó, nghe Hổ Tử từ trong bộ đàm ba hoa một tràng giải thích. Sở Thần cũng nhíu chặt mày lại.
"Cố thêm nửa ngày nữa, ta sẽ về đến nhà." Nói xong liền lái xe tăng tốc, một đường hướng về Mã Sơn Thôn.
Bản thân mình có đắc tội ai đâu, rốt cuộc là ai đang chơi mình vậy? Có gì cứ thương lượng trực tiếp, muốn chơi ám chiêu thì có chút không tử tế rồi. Xe vừa ra khỏi Thanh Ngưu Trấn, Sở Thần liền bảo Trần Thanh Huyền xuống xe. Hai người đi thẳng đến trước mặt hai dân chạy nạn: "Lão ca, ta đổi với các ngươi ít đồ nhé?"
"Công tử nói đùa, ta còn có đồ gì để đổi với ngươi chứ."
"Lão bá, ta nói ngươi có thì ngươi có."
Chỉ chốc lát sau, hai thanh niên dân chạy nạn xuất hiện trên đường đến Mã Sơn Thôn. Sở Thần nhìn Trần Thanh Huyền đang mặc nửa quần, mặt cũng nghẹn đỏ.
"Ngươi nhìn gì vậy, ta nói nhé, trực tiếp lái xe tông ra một con đường có phải là được không."
Trần Thanh Huyền nhìn mình ăn mặc lôi thôi nhếch nhác, bất mãn nói.
"Đã bảo là ngươi nghiện rượu mà còn nghiện thật à, chuyện này chỉ cần người có đầu óc cũng nhìn ra được sau lưng có người giở trò."
Trần Thanh Huyền không nói gì thêm, mà chỉ đi theo sát Sở Thần, hướng về Mã Sơn Thôn. Khi hai người đi đến cổng thôn thì người đã chật như nêm cối. Chỉ thấy cửa lớn Mã Sơn Thôn bị vây đến kín không kẽ hở. Trên tường rào cũng đứng đầy những người ăn mặc rách rưới. Sở Thần và Trần Thanh Huyền không chút hoảng sợ len vào đám người, giả bộ làm một bộ dạng dân chạy nạn. Hai người tốn không ít sức lực mới miễn cưỡng chen được đến cửa. Cửa có mấy bộ thi thể, nhìn từ mũi tên trên người, chắc chắn là bị thập tự nỏ bắn chết. Đúng lúc này, một nam tử có vẻ ngoài là dân chạy nạn đứng bên cạnh Sở Thần giơ tay hô lên: "Người Mã Sơn Thôn đi ra, nhất định phải có lời giải thích, nếu không thì mọi người xông vào." Vừa dứt lời, những dân chạy nạn phía sau liền dồn dập hô lên: "Xông vào...xông vào..." Sở Thần từ phía sau nhìn chằm chằm vào người này, dần dần phát hiện ra vấn đề. Chỉ thấy cả người hắn lực lưỡng, ánh mắt tàn nhẫn, hoàn toàn khác với những dân chạy nạn có ánh mắt trống rỗng. Sau đó, hắn lại nhìn xung quanh, chỉ một lát sau, phát hiện gần đó có khoảng mười người như vậy. Lẫn trong đám dân chạy nạn, rồi hắn lại nhìn về phía sau. Thấy một nam tử đội khăn, tuy mặc vải thô nhưng dáng người cường tráng, nhìn kiểu gì cũng thấy đó là một người tập võ. Hơn nữa, người này vóc dáng cao to, bên hông căng phồng, dường như còn mang theo vũ khí. Hắn đứng ở phía sau không hô hào gì cả, chỉ mỉm cười nhìn đám dân chạy nạn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận