Mang Theo Siêu Cấp Thương Trường Đi Dạo Cổ Đại

Chương 144: Nhanh chân hướng phía trước xanh trở lại mây

Chương 144: Nhanh chân hướng phía trước, mây xanh trở lại Sở Thần không ngừng nghỉ quay trở lại mỏ ngọc thạch.
Nhân lúc thời gian còn sớm, triệu tập mấy người quản sự mở một cuộc họp ngắn. Kéo theo Trần Thanh Huyền, Sở Nhất và Phùng ngũ thúc, lái xe liền hướng Thanh Vân Thành mà đi.
Ngoài cổng thành, một bóng người xinh đẹp nhìn chiếc xe bọc thép vội vã rời đi. Tựa hồ đã hạ một quyết tâm rất lớn.
"Tiểu thư, quay về thôi, lát nữa lão gia sẽ ra tìm người đấy." Một nha hoàn dáng vẻ lo lắng nói với cô gái mặc áo trắng.
"Tiểu Tuyết, ngươi có dám theo ta đến Thanh Vân Thành không?"
"Tiểu thư, ngươi..."
Chẳng mấy chốc sau, một chiếc xe ngựa chạy nhanh ra, cũng hướng về phía Thanh Vân Thành.
Tư Vĩ nghe báo cáo từ người phía dưới, thở dài một tiếng, lắc đầu. "Con gái lớn không giữ được rồi, theo nàng đi thôi, phái người bảo vệ tốt là được."
Lúc này, Sở Nhất lái xe bọc thép đi rất nhanh.
Trần Thanh Huyền ngủ say như chết ở hàng ghế sau, còn Sở Thần thì ung dung ngắm cảnh dọc đường. Haizzz, còn ai quản được chiếc xe ngựa kia đang chạy nhanh đây.
Ngày thứ hai, Sở Thần từ trên xe bọc thép nhảy xuống, cảm nhận hương thơm quen thuộc trên người Tiểu Phương. "Lão tử cuối cùng cũng về rồi."
"Công tử, chuyến đi Đỉnh Mây có khỏe không?" Tiểu Phương ôm chặt Sở Thần, ngẩng đầu hỏi.
"Ngươi xem ta có vẻ không khỏe sao, haha, đi thôi, đi ăn cơm." Nói xong, hắn ôm lấy Tiểu Phương rồi đi vào trong phòng.
"Xuân Hương và Thu Cúc đâu? Sao không ở nhà?" Nhìn tiểu Lan và tiểu Đào đang bận rộn trong phòng, Sở Thần quay sang hỏi Tiểu Phương.
"Công tử, hai người họ ấy hả, còn có năng lực hơn những gì người tưởng tượng nhiều, hiện tại cái Văn Hương Các kia, thiếp thỉnh thoảng mới phải lui tới một chút thôi." Xem ra hai cô gái này không tệ, nhanh vậy mà đã bắt tay vào làm được rồi?
Ngay lúc này, Sở Nhất cung kính đứng ở ngoài cửa.
"Công tử, chiếc xe chở hàng vẫn còn ở Đỉnh Mây, ta đi lái về." Cái xe van đó, Sở Thần cố tình để lại ở đó. Đối với hắn, loại đồ này muốn bao nhiêu mà chẳng được. Thế nên lúc về anh ta không lái mà để nó lại trong mỏ ở Đỉnh Mây.
"Không cần, ngày mai ta cho ngươi một chiếc là được, ngươi cũng vất vả rồi, về nghỉ ngơi đi."
Sở Nhất nghe vậy không nói gì thêm. Sau khi hành lễ với Sở Thần và Tiểu Phương, anh ta đi về phía trang trại ngoại ô.
Còn Trần Thanh Huyền, vừa về đến nhà ở phía tây thành, liền biến mất tăm. Đối với loại cao thủ thoắt ẩn thoắt hiện này, mọi người từ lâu đã chẳng còn ngạc nhiên. Đến bữa cơm, hắn luôn xuất hiện đúng giờ. Nếu như không thấy thì chắc hẳn là lại đi đâu đó chơi rồi.
Mọi người đoán không sai, giờ phút này Trần Thanh Huyền đã đến trước cửa Hồng Lãng Mạn.
"Ồ, Tiểu Lan, mấy ngày không gặp, ngươi lại lớn ra rồi, hôm nay làm món gì ngon thế?"
Tiểu Lan cười duyên: "Công tử, đâu có lớn ạ, hôm nay có nhiều món ngon lắm đó."
Sở Thần dời mắt, nhìn lên bàn. Mẹ ơi, đây là nội địa, hải sản ở đâu ra vậy? Chỉ thấy trên bàn có hai con tôm hùm đang được bày ra.
"Thứ này, từ đâu mà có vậy?" Sở Thần nghi hoặc hỏi Tiểu Lan.
"Dạ, buổi sáng thiếp đi chợ phía tây mua đấy ạ, lần trước công tử mang về có món trông giống như vậy. Người bán cá nói nó đến từ biển cả, ăn rất tốt cho phụ nữ. Thiếp thấy Tiểu Phương tỷ và Xuân Hương, Thu Cúc tỷ dạo này mệt mỏi quá, nên mới mua vài con về ạ."
Sở Thần thấy vậy liền cầm lấy một con, nếm thử một miếng, cái mùi vị này, lâu lắm rồi không gặp.
Trong không gian của hắn cũng có thứ này, nhưng toàn là đồ đông lạnh cả. Ngay cả ở hiện đại, Sở Thần cũng chỉ ăn một lần khi đi biển chơi mà thôi. Trong nháy mắt, một ý nghĩ hiện lên trong đầu.
Thanh Vân Thành này, không thể nói là quá xa bờ biển, lái xe một ngày là có thể tới. Hay là nhân dịp này đưa mấy cô gái đi ra ngoài du lịch một chuyến? Thời cổ đại này đi ra biển bắt hải sản chắc hẳn sẽ rất nhiều tài nguyên đây. Mình đến đây lâu như vậy rồi, đây cũng chỉ là lần đầu tiên nhìn thấy có bán đồ này.
Phỏng chừng do vấn đề vận chuyển, nếu vậy, vậy mình tự động tay là xong.
Tiểu Phương thấy Sở Thần có vẻ hứng thú với thứ kỳ lạ này.
Liền nói với Tiểu Lan: "Lại đi mua cho công tử thêm ít nữa đi."
Tiểu Lan vừa nghe xong liền xoay người đi ra cửa.
Lúc này Sở Thần cũng đặt bát xuống: "Tiểu Lan chờ chút, ta đi cùng ngươi."
Tiểu Lan nghi hoặc quay đầu, công tử nhà mình, khi nào thì thích đi mua đồ ăn chứ. Nhưng cô ta không lên tiếng, thậm chí có chút mừng thầm. Cơ hội được cùng Sở Thần ra ngoài đi dạo như thế này, có thể rất hiếm có đấy.
Dưới sự dẫn đường của Tiểu Lan, Sở Thần nhanh chóng nhìn thấy người bán cá. Trên quầy hàng của anh ta bày ra vài con tôm hùm đã chết. Nhưng con nào con nấy đều không hề nhỏ. Liền vội vàng bước lên: "Vị đại ca này, loại cá quái này, ở Thanh Vân Thành chưa từng thấy nha."
"Vị công tử này vừa nhìn đã biết là người sành ăn rồi, thứ này không dễ kiếm đâu, đây là ta vất vả lắm mới lấy được từ biển sâu tám trăm dặm."
"Ồ, xa như vậy mới đến đây, vậy mấy con cá này, còn chưa chết sao?"
"Đúng vậy, người xem, còn chưa chết đâu."
Người bán cá này quả thực thành thật, nhưng mà cũng đúng, chỉ cần không bị mù mắt, ai mà không nhìn ra chúng đều đã chết.
"Vậy lão ca, cái này, bán thế nào?"
"Công tử, đồ này chở tới đây tốn rất nhiều công sức, xem người cũng là người hào phóng, ta tính hai lượng bạc một con."
Móa, ngươi coi lão tử là thằng ngốc hả. Hai lượng bạc một con, đến chiều thì kiểu gì nó chả thiu.
Sao không đi cướp luôn đi, nhưng điều này cũng khiến Sở Thần hiểu ra rằng, thứ này không dễ xâm nhập vào trong nội địa. Muốn đảm bảo được tươi ngon thì còn lâu mới chạy kịp ngựa chết. Liền quay đầu khẽ hỏi Tiểu Lan: "Ngươi đến mua bao nhiêu một con? Còn sống không?"
"Dạ không có, công tử, đâu có sống đâu, đều là chết cả, bảy trăm văn một con." Nói xong chớp mắt nhìn Sở Thần.
Sở Thần quay đầu trừng mắt nhìn người bán cá một cái.
Mẹ kiếp, thật sự coi lão tử là ngốc mà.
Trừng mắt xong kéo Tiểu Lan rồi cũng không quay đầu lại rời khỏi chợ.
"Công tử không mua nữa ạ?" Tiểu Lan nhìn Sở Thần đột nhiên kéo mình rời đi, khẽ hỏi.
"Không mua, đồ này không tươi, không cần, ta đi tìm chút đồ ngon ăn."
Về đến nhà, Sở Thần làm bộ leo lên xe, ở trong xe lấy ra vài con cá hố cùng vài con cá muối sẫm màu.
Đi vào bếp liền trổ tài một phen.
"Công tử, đây là cá gì vậy? Nhìn sao mà dữ dằn vậy?" Tiểu Phương nhìn hàm răng đầy của cá hố mà hỏi.
"Ờ, đây gọi là cá hố, trong biển mới có." Từ sau khi nhìn thấy con tôm hùm chết kia, Sở Thần đối với mấy con trên bàn kia liền sinh ra cảm giác ghê tởm sâu sắc. Nhưng Tiểu Lan đã có lòng, mình cũng không thể vứt bỏ ý tốt của cô được.
Nhưng ý nghĩ ra biển bắt cá của hắn lại ngày càng mãnh liệt hơn.
"Thanh Liên chờ ở Mã Sơn Thôn cũng lâu rồi, hay là đưa cô ấy ra ngoài chơi một chút?"
Sở Thần vừa ăn vừa nghĩ. Xem ra ngày mai phải về Mã Sơn Thôn một chuyến, đưa cô nàng ra biển chơi. Không biết tên nghiện rượu có muốn đi cùng không, nếu như hắn đi, vậy thì càng an toàn thêm một phần bảo đảm.
Thật ra anh không hề nghĩ tới rằng, Mục Tuyết Cầm hiện giờ đã có mối quan hệ tốt muốn chết với Lý Thanh Liên. Bản thân hắn vừa mới đưa ra một quyết định, mà có ý bỏ qua cho Mục Tuyết Cầm thì sao có thể dễ dàng như vậy được.
Bạn cần đăng nhập để bình luận