Mang Theo Siêu Cấp Thương Trường Đi Dạo Cổ Đại

Chương 474: Cái kia ta không thể làm gì khác hơn là giết ngươi

"Ồ, bên cạnh ngươi lại có một người đàn ông, hơn nữa là người thật?" Lúc Sở Thần vừa hỏi câu này, Hướng Ca cũng lập tức phản ứng lại, chỉ vào Sở Thần, kinh ngạc nói.
"Hừ, bên cạnh ngươi chẳng phải cũng có một người phụ nữ thật đó sao, lẽ nào, thiên hạ này chỉ cho phép mình ngươi có người ẩn cư bên cạnh thôi sao?" La Lan thấy Hướng Ca có ý đánh giá không tốt về Sở Thần thì liền lập tức phản bác, không hề yếu thế.
"Ha ha, cũng phải, hôm nay tới đây, chắc không chỉ là hỏi thăm lão tử đơn giản vậy thôi đúng không?"
"Hừ, ngươi vượt tuyến rồi đấy, sau này hãy gia nhập Lĩnh Nam của ta đi, nếu ngươi đồng ý, ta còn có thể cho ngươi sống sót." La Lan không vòng vo, nói thẳng mục đích chuyến đi này.
Hướng Ca nghe xong thì ngửa mặt lên trời cười lớn, sau đó vung tay lên xung quanh, đột nhiên từ bốn phương tám hướng xuất hiện rất nhiều người. Trong tay bọn họ, ai nấy đều cầm trường đao, lập tức bao vây hai người lại.
"La Lan, ngươi không khỏi quá ngây thơ rồi đấy, ngươi cho rằng chỉ với hai khẩu súng của các ngươi thì có thể uy hiếp được ta sao?" Hướng Ca vừa nói vừa lùi lại về phía đám người cùng với người phụ nữ của hắn.
"Hừ, lão tử có súng, thì có thiên hạ, thức thời thì mau giao ra kẻ vượt tuyến và tài nguyên đi!"
"La Lan, trước khi ngươi đến thì ta đã thông báo cho người chấp pháp rồi, ngươi đừng có đùa với lửa."
"Vậy thì ngươi hãy thử xem cơn giận của bổn cô nương trước đã!"
La Lan không cho hắn cơ hội tức giận. Vừa giơ tay lên thì lập tức xả một loạt đạn về phía Hướng Ca. Hướng Ca sững sờ nhìn La Lan trước mặt và mấy lỗ đạn trên người mình: "Ngươi thật sự muốn gây ra thế chiến sao...?"
Sở Thần ngay khoảnh khắc La Lan nổ súng thì khẩu súng trường trong tay cũng giơ lên theo. Mục tiêu của hắn là người phụ nữ mập kia. Nhưng khi hắn bóp cò súng hướng về phía người phụ nữ đó thì lại phát hiện tốc độ của ả cực nhanh. Chỉ một cái vèo liền biến mất trong đám người.
Tiếp theo đó, những người cầm trường đao còn lại thì đều như mất hết cảm giác mà xông về phía hai người.
"Mẹ kiếp, người phụ nữ kia chạy mất rồi, sớm biết thế đã bắn ả trước rồi."
Sở Thần lúc này muốn bay người đuổi theo người phụ nữ đó, nhưng thấy La Lan bị đông người lít nha lít nhít bao vây, trong lòng liền từ bỏ ý định này. Chỉ với một khẩu súng cùng hai băng đạn của La Lan thì làm sao có thể ngăn cản được nhiều người tấn công đến vậy. Liền trong nháy mắt bỏ đi ý định truy kích, giơ súng lên xả một tràng về phía đám người.
Có điều những người trước mặt kia không hề tỏ ra sợ hãi, mà vẫn như măng mọc sau mưa xông về phía hai người.
Sở Thần thấy thế liền kéo tay La Lan lên xe việt dã. "Không được, xe không tông chết được bọn họ đâu, cơ thể bọn họ đã trải qua cải tạo, cực kỳ cường hãn." La Lan cứ tưởng Sở Thần muốn lái xe xông ra vòng vây nên liền lớn tiếng hô.
Sở Thần thấy thế liền mắng: "Ra ngoài tấn công." La Lan không hề do dự, từ cửa sổ trời thò người ra ngoài rồi liên tục nã đạn về phía đám người.
Thấy càng ngày càng có nhiều người xông lên, Sở Thần la lớn: "Người của ngươi, bao giờ thì đến?"
"Cố thêm hai phút nữa, bọn họ sẽ đến ngay thôi."
Sở Thần nghe xong thì vung tay, lấy ra một khẩu súng máy từ trong không gian, do La Lan ở trên nóc xe nên hoàn toàn không chú ý đến động tác của hắn. "Đến này, dùng cái này, giết chết bọn họ." Sở Thần một phát bắt lấy nửa thân người La Lan vẫn còn ở trong xe, dùng sức kéo nàng xuống, rồi vươn khẩu súng máy ra ngoài.
La Lan thấy Sở Thần còn có thứ vũ khí lợi hại như vậy thì đôi mắt đẹp liền nở nụ cười: "Thanh Huyền, ta yêu chết mất thôi." Nói xong nàng lại thò người ra ngoài, bắn phá một trận.
"Ngươi chịu được không, ta để lại cho ngươi hai mươi băng đạn, đủ để ngươi cầm cự mấy phút."
"Ngươi muốn đi đâu vậy?"
"Ta muốn đi tìm người phụ nữ mập kia."
"Ơ, Thanh Huyền ngươi là dạng đói bụng muốn ăn quàng à?"
"Đừng cằn nhằn nữa, lão tử là để ý mỗi mình ngươi thôi, đi đây..."
Nói xong, Sở Thần kéo cửa xe rồi nhảy xuống, tay cầm một thanh trường kiếm. Thanh kiếm này là do chính mình nhổ lên từ trong mỏ khoáng dưới đáy biển, có thể nói là chém sắt như chém bùn. Sở Thần chẳng hề có kiếm thuật gì cả, cứ xem thanh kiếm như đao phay vậy thôi. Nhưng dù thế, nơi Sở Thần đi qua, bất cứ chỗ nào thanh kiếm của hắn chạm đến, đều bị hắn chém thành một con đường. Tiếp đó, Sở Thần một đường chạy nhanh như bay, tiến vào bên trong căn cứ của Hướng Ca.
Sau khi xuyên qua một đại sảnh, Sở Thần liền dừng bước. Bên ngoài tiếng súng vẫn vang lên, nhưng lúc này Sở Thần đang chăm chú nhìn vào người phụ nữ trước mặt, trong lòng có một cảm giác nguy hiểm không thể diễn tả thành lời. "Ngươi là người giao đồ ăn?" Người phụ nữ lúc này đang ngồi trên một chiếc ghế lớn phía trước, mỉm cười nhìn Sở Thần.
"Ngươi là người hai trăm cân...phi, là cô nàng đầu óc không được bình thường!"
"Không sao, từ nhỏ đã bị người khinh thường, quen rồi!" Lúc này Sở Thần trong lòng kinh ngạc không thôi, nghĩ bụng, mình xuyên không đã là hết cỡ rồi, tại sao người trước mắt này, cả cơ thể cũng đến theo vậy. Vậy chẳng phải chính mình khi bị gϊếŧ là xem như toi mạng rồi sao, vì thứ quái quỷ gì cũng không tìm được người chịu trách nhiệm à. "Ta không có ý gì khác, ý ta là, thì ra, ngươi cũng xuyên không như ta à."
"Ha ha, ta cũng không ngờ rằng, ở cái thế giới mạt thế này, ngươi vẫn có thể sống thoải mái như vậy đấy."
"Bọn họ đều nói chúng ta là người ẩn cư, ai mà biết, chúng ta kỳ thực là người xuyên việt."
Người phụ nữ lớn xác nhìn Sở Thần, mặt mày tươi cười nói. Sở Thần nhìn chằm chằm người phụ nữ kia, tạm thời còn chưa rõ mục đích của cô ta, cho nên lúc này cũng không lên tiếng. Phải biết, theo quan điểm của hai người thì bây giờ hai người xem như là kẻ thù. Thấy Sở Thần không nói gì, người phụ nữ liền chống hai tay vào ghế rồi đứng dậy. Sau đó, rùng mình một cái rồi bước về phía Sở Thần. Một thân mỡ rung rinh từ trên xuống dưới, vô cùng kịch liệt. "Ha ha, vẫn là một tên nhóc rụt rè, nếu ngươi không có tâm lý của người xuyên việt thì sau này hãy theo tỷ tỷ đi." "Tỷ tỷ sẽ bao ngươi ở thế giới này, sống một cuộc sống vinh hoa phú quý." "Còn việc ngươi cần làm là cố gắng bầu bạn với ta, nói thế nào thì ngươi và ta cũng tính là đồng hương mà."
Sở Thần nghe xong thì trong lòng lập tức cười phá lên. Thầm nghĩ, là ai cho ngươi cái dũng khí to gan đến thế, xét về tốc độ của ả thì thực lực của ả cũng thuộc dạng vừa mới cai rượu thôi. Tuy rằng không biết thực lực thật sự của cô nàng này đến từ đâu, nhưng mình cũng đâu có sợ. Người xưa thường nói, một núi không thể chứa hai hổ, nếu như ngươi cũng đến thì ở thế giới tự do thoải mái của ta, ngươi đừng mong có đường sống sót. Dù cho tiếp tục nghe ngóng cũng không được, huống hồ, ngươi còn lớn lối như vậy.
Liền mở miệng nói với ả: "Ha ha, ta không biết ngươi lấy đâu ra tự tin vậy, nhưng tất cả những điều này, dựa vào cái gì chứ?"
"Dựa vào cái gì ư? Dựa vào tỷ tỷ ta bây giờ đang khống chế toàn bộ kẻ vượt tuyến này, mà ngươi cùng người phụ nữ bên ngoài kia nhất định sẽ bị ta giẫm dưới chân thôi."
"Con mắt ngươi bị mù à, không thấy tình hình bên ngoài sao?"
"Ha ha, tình hình ư, ngươi thấy chỉ là vẻ bề ngoài thôi."
"Vậy ta nói, nếu như lão tử không đồng ý thì sao?" Sở Thần nhìn cô ả ngông cuồng, lạnh nhạt hỏi.
"Ha ha, vậy thì ta không còn cách nào khác là phải gϊếŧ ngươi thôi."
Bạn cần đăng nhập để bình luận