Mang Theo Siêu Cấp Thương Trường Đi Dạo Cổ Đại

Chương 301: Một bên lấy máu một bên trị

Vu Minh Đạt nghe xong lập tức dặn dò quân sĩ bên cạnh đưa hai người vào trong. Sở Thần vào phòng liền rửa tay. Sau đó đến trước mặt người bị còng tay mang mặt nạ nướng, đưa tay gỡ mặt nạ của hắn. Tiếp đó lại lật mặt nạ của cái xác bên cạnh. Trong miệng trong nháy mắt hô lên: "Má ơi, giặc Tây?" Sau đó quay sang hỏi Vu Minh Đạt: "Người như này, các ngươi từng thấy chưa?" Bên dưới lớp mặt nạ, quả nhiên là một khuôn mặt người phương Tây hiện đại. Nhưng đây dù sao cũng là thế giới không tưởng tượng, nên Sở Thần vẫn là quay sang nhìn Vu Minh Đạt. Vu Minh Đạt tiến lên nhìn kỹ người trước mặt, rồi cau mày nói: "Bẩm công tử, người này nhìn giống người ở bên kia biển, hay còn gọi là người ha tát?" "Người ha tát?" Sở Thần nghi hoặc nhìn người nam tử đang bị tra khảo. "Vậy sao bọn họ nói được tiếng của ta?" Vu Minh Đạt nghĩ bụng vị công tử này sao lại không biết người ha tát, bèn giải thích. Sau một nén nhang, Sở Thần đã đại khái hiểu rõ lai lịch đám người giống giặc Tây này. Nơi hắn đang ở là khu vực biên giới của Ngô Đà Quốc, vượt qua dãy núi này sẽ đến bờ biển. Phía bên kia biển chính là nơi ở của người ha tát. Biển không rộng, nếu có thuyền lớn thì đi một ngày là tới, vì vậy trước kia Ngô Đà Quốc cũng từng phái người sang địa bàn của người ha tát. Nhưng người ha tát không thân thiện với người Ngô Đà, khi đó phái 200 người sang, kết quả chỉ có mười mấy người trốn về được. Theo những người trở về kể, họ vừa cặp bờ liền bị người ha tát vây công, vì vậy sau đó Ngô Đà Quốc không hề đi sang bờ biển bên đó nữa. Nhưng vì sao những người này lại nói được ngôn ngữ bên này, thì không ai biết. Sở Thần nghe xong thì cau mày, bỗng thấy mùi vị âm mưu, chẳng lẽ, lại là nước khác đang gây sự? Nhưng ngay lập tức Sở Thần bác bỏ ý nghĩ này, nếu thật sự là người ha tát muốn xâm chiếm quốc thổ, tại sao phải lén lút che giấu. Vấn đề quay về suy nghĩ ban đầu, bọn chúng vì viên bích lục ngọc thạch mà đến. Cụ thể ra sao, cứ thẩm vấn một chút sẽ rõ. Vì vậy Sở Thần quay sang dặn Vu Minh Đạt: "Tìm một phòng, đưa người này vào, ta muốn thẩm vấn." Vu Minh Đạt nghe lệnh liền sai hai tên quân sĩ kéo tên người ha tát còn đang chảy máu ở đùi đi vào một gian phòng tối. Sở Thần đuổi hết mọi người ra ngoài, sau đó vác cái thanh đao "bệnh phong đòn gánh" đến trước mặt người ha tát. "Họ tên, giới tính, nơi tụ tập của các ngươi ở đâu, muốn bích lục ngọc thạch để làm gì?" "Hễ có một lời nói dối, đao này của ta không hề giảng đạo lý." Sở Thần đạp một cước vào thận của hắn rồi hỏi. Người kia mở mắt trừng trừng nhìn Sở Thần, khóe miệng lộ ra nụ cười khinh bỉ: "Có bản lĩnh thì giết ta, đừng hòng moi được nửa lời từ miệng ta." Sở Thần thấy vậy thì lắc đầu: "Ai lúc đầu cũng nói như vậy, nhưng sau một hồi lão tử thao tác thì chẳng phải cái gì cũng khai sạch." Nói xong rút một cây gậy đen ra: "Nói đi, ta lười động tay!" Người kia vẫn ra vẻ "lợn chết không sợ nước sôi", quay đầu sang một bên. Vết thương trên đùi đã đau đến mất cảm giác, giờ phút này hắn không hề đau khổ. Sở Thần thấy thế liền dí côn điện vào thận hắn, sau một tràng âm thanh "đùng đùng" và tia lửa điện, người ha tát kêu thảm như heo bị làm thịt. "Nói đi, kiên nhẫn của ta có hạn!" Người ha tát bị điện đến hoảng sợ cắn răng ken két, không phát ra tiếng nào. "Không tệ, cũng khá cứng rắn!" Vừa nói vừa nhìn vết thương đang chảy máu trên đùi hắn, Sở Thần liền móc ra băng gạc cầm máu cỡ lớn cùng với cồn. "Ngươi biết không? Đột nhiên, ta lại có chút hứng thú với ngành y, nào, để công tử ta chữa vết thương này cho ngươi." Vừa nói vừa đổ cả bình rượu cồn lên vết thương. Cồn thấm vào vết thương một khắc đó, toàn thân người ha tát giật thẳng, rồi kêu la oai oái. "Không sai, vết thương này ấy mà, bước đầu tiên phải khử trùng trước, ngươi xem, đám vi khuẩn này chẳng phải bị giết hết rồi." Vừa nói vừa mặc kệ người ha tát đang kêu la, cầm lấy băng gạc băng bó cho hắn. Sau một hồi thao tác, người ha tát kinh ngạc nhận ra vết thương kia không hề chảy máu. "Ngươi... thật sự đang trị thương cho ta?" Sau khi kinh ngạc, người ha tát nhìn công tử trước mặt với vẻ mặt hết sức nghi hoặc. Lúc trước hắn thấy thanh đao han gỉ của Sở Thần, biết mình trúng một đao thế này, không chữa trị kịp thời, chỉ sợ không sống nổi. Người ha tát chinh chiến nhiều, biết rằng, bị đồ sắt gỉ làm bị thương thì không sống sót được mấy người. Sở Thần nghe xong gật đầu: "Không sai, chẳng phải là đã lành rồi sao." "Đúng rồi, vừa nãy ta nói bước đầu tiên là làm gì nhỉ?" Sở Thần ra vẻ vô cùng nghi hoặc nhìn người ha tát, người ha tát thì nhìn Sở Thần như kẻ ngốc. "Ấy da, trí nhớ ta kém quá, thử lại lần nữa xem sao." Nói xong Sở Thần rút ra một con dao găm, "phập" một tiếng liền đâm vào đùi người ha tát. Trong nháy mắt, người ha tát lại đau đớn kêu la. Sau đó Sở Thần lại cầm cồn: "Ngươi xem, vừa nhìn thấy vết thương liền nhớ ra rồi, bước đầu tiên là phải khử trùng." Nói xong liền đổ cồn vào, sau khi băng bó cẩn thận, người ha tát đã đau đến chết đi sống lại. Nhưng chưa ngờ Sở Thần lại nói: "Bước thứ nhất là khử trùng, vậy ngươi còn nhớ bước thứ hai là gì không?" Người ha tát nghe xong thì sợ hãi nhìn Sở Thần, thầm nghĩ kẻ điên này muốn làm gì? Không ngoài dự đoán, trên đùi hắn lại xuất hiện một vết thương mới và một miếng băng gạc được băng bó cẩn thận. Sau nửa canh giờ, người ha tát đã như một cái xác ướp, toàn thân đều bị băng gạc trắng quấn từng mảng. "Bọn người Ngô Đà hèn hạ, có giỏi thì giết ta đi, người ha tát ta không cho phép người ngoài sỉ nhục." Sở Thần nghe vậy không nói gì, mà đi ra ngoài gọi Vu Minh Đạt vào. "Công tử gọi ta?" "Đúng, hôm nay ta đến dạy ngươi cách cầm máu vết thương." "Công tử, ta sau khi tòng quân, quân doanh có dạy qua... " Nhưng khi Vu Minh Đạt thấy người ha tát được quấn đầy vải trắng trong góc thì ngập ngừng dừng lại. "Các ngươi đã học rồi, nhưng các ngươi biết khử trùng không?" "Công tử, khử trùng như thế nào?" Sở Thần không đáp, mà đi đến trước mặt người ha tát: "Nhìn cho kỹ, bước đầu tiên là phải khử trùng." Sau đó xé một vết thương trên đùi người ha tát, dùng dao găm "xoẹt" một tiếng rạch vết thương vừa được cầm máu. Người ha tát trong nháy mắt như chết lặng, đây vẫn là người sao? Quả thực chính là ma quỷ. Còn Vu Minh Đạt thì một trận kinh hãi, đây là một người sống sờ sờ, chẳng lẽ vết thương trên người hắn... Sở Thần vừa rạch vết thương xong, lại dốc một bình rượu cồn vào! "Công tử, tôi nói, tôi nói, tôi cái gì cũng nói, xin đừng... "
Bạn cần đăng nhập để bình luận