Mang Theo Siêu Cấp Thương Trường Đi Dạo Cổ Đại

Chương 135: Kinh Thành bay sách sứ mệnh đến

Chương 135: Kinh Thành phái sứ giả mang thánh chỉ đến
Sau năm ngày, Tư Vĩ không thể chờ đợi thêm được nữa liền dẫn Tư Lý Ngọc đến phủ của Sở Thần.
"Sở công tử, lão phu lại đến làm phiền."
"Ha ha, Tư thành chủ, không phiền, không phiền."
Hai người trò chuyện một hồi, rồi phân chia chủ khách ngồi vào chính đường.
"Tư thành chủ hôm đó nói ba ngày sẽ đến, vì sao lại chậm trễ hai ngày?" Sở Thần rất hứng thú hỏi Tư Vĩ.
"Ôi đừng nói nữa, mấy ngày nay sự vụ bận rộn quá, không thể phân thân a." Tư Vĩ bưng chén trà Sở Nhất đưa tới lên, uống cạn một hơi, vẻ mặt bất đắc dĩ nói.
"Ồ, Tư thành chủ có việc gì gấp sao, cứ nói ra, Sở mỗ nguyện ý cùng ngươi chia sẻ."
"Ha ha, cảm ơn Sở công tử, có điều chuyện này a, ngươi và ta đều không thể giải quyết." Cuối cùng, dưới sự "quan tâm" liên tục của Sở Thần, Tư Vĩ mới kể rõ tình hình.
Việc Liễu gia bị trộm này có gì lớn đâu, sao lại không tìm hắn, Tư Vĩ chứ. Thì ra là, ngay sau khi Sở Thần bọn họ cướp sạch Liễu gia được ba ngày, là đến kỳ Liễu gia phải giao dịch với Kinh Thành.
Liễu gia ở Đỉnh Mây Thành này không chỉ đơn giản là nắm giữ quyền khai thác ngọc thạch. Dưới trướng còn có rất nhiều sản nghiệp khác. Nói như Sở Thần thì chính là rửa tiền, vì vậy, doanh thu từ những sản nghiệp này phải định kỳ nộp lên Kinh Thành. Không ngờ, lần này người Kinh Thành đến, lại bị nhị gia của Liễu gia ở Đỉnh Mây Thành kia tức đến nộ lôi đình. Không chỉ có đại công tử Liễu Ngọc và người hầu đi theo không rõ tung tích, mà ngay cả doanh thu nửa năm này cũng không cánh mà bay. Điều khiến người ta tức giận hơn chính là, đêm xảy ra chuyện, nhị gia lại ở thanh lâu ngủ một đêm đủ giấc. Người Kinh Thành lập tức chém đầu nhị gia rồi quay sang tìm Tư Vĩ để giải thích. Họ nói người và tiền đều mất ở Đỉnh Mây Thành, Tư Vĩ làm thành chủ không thể trốn tránh trách nhiệm.
Tư Vĩ trong lòng than khổ, mẹ nó chứ, lão tử có biết gì đâu, nhà ngươi bị trộm thì liên quan gì đến ta. Thế là chuyện lại náo lên đến tận Kinh Thành. Một tờ tấu của Liễu gia liền tố cáo Tư Vĩ. Ban đầu Tư Vĩ cứ nghĩ lần này khó thoát rồi, không ngờ hoàng thượng sau khi xem tấu xong lại mắng cho chủ nhà họ Liễu một trận, rồi coi như chuyện này không hề xảy ra. Rốt cuộc Liễu gia làm thế nào để nuốt cục tức này, không ai biết. Có lẽ, chỉ có Chu Thế Huân mới rõ mà thôi.
Sở Thần nghe xong thì mỉm cười, xem ra Chu Thế Huân đã ngầm giúp mình rồi. Không tệ, tiếng thúc thúc này gọi cũng không thiệt thòi. Nhưng chuyện mình gây ra ở Đỉnh Mây Thành này, hẳn là Chu Thế Huân cũng biết rõ như lòng bàn tay. Thế có nghĩa là, mấy thứ mình chiếm được sau khi lục soát nhà họ Liễu chẳng lẽ phải trả lại sao?
Đúng lúc đang nghi ngờ thì có một mũi tên bay vụt đến. "Phụt" một tiếng, nó găm vào vách tường. Trần Thanh Huyền luôn cẩn trọng và Sở Nhất đang rót trà, lập tức đứng chắn trước người Sở Thần. Tuy nhiên, mũi tên không nhắm vào người mà đến, Trần Thanh Huyền cũng lười không thèm đón. Cảnh này khiến Sở Thần rất cảm động, hai tên nhóc này được việc đấy chứ.
Sở Nhất nhanh chóng đi tới gỡ mũi tên xuống. Trên mũi tên còn có một phong thư. Sở Thần nhận lấy xem, trên đó viết bốn chữ lớn: "Sở Thần thân khải". Rồi hắn xua tay bảo hai người lui xuống, quay người rút thư ra. Nhìn kỹ lại, chữ này chẳng phải của Chu Thế Huân thì là của ai? Ai dám dùng ấn tín này. Mặt trên chỉ có một câu: “Đỉnh Mây Thành suy yếu đã lâu, xem tiểu tử ngươi thủ đoạn”. Mẹ nó, chuyện gì thế này, xem lão tử thủ đoạn ư, việc này có phải do ta quản đâu. Xem ra mọi hành động của mình đều không qua mắt được Chu Thế Huân rồi. Mình phải làm sao đây? Giúp Tư Vĩ, xây dựng Đỉnh Mây Thành, chống lại ngoại địch ư? Có thể lão tử chỉ muốn tận hưởng mà thôi, đào xong mỏ ngọc thạch rồi về nhà ngủ. Việc này mình có thể nhận lời được không? Chắc chắn là không thể. Nhưng nếu không nhận cũng không được, dù sao người ta cũng là vua của một nước, cho dù mình có mạnh đến đâu cũng không thể ngăn cản cả một quốc gia làm khó dễ mình được. Sở dĩ Chu Thế Huân khách khí với mình, chẳng qua là vì thấy mình không có hứng thú với ngôi vị hoàng đế của hắn. Hơn nữa mình lại còn có thể lấy ra những vật ly kỳ cổ quái nữa chứ. Hay là thôi, giúp một tay vậy?
Ngay lúc này, ngoài cửa vang lên một giọng nói the thé: “Thánh chỉ đến!”.
Nghe thấy giọng nói này, Tư Vĩ liền vội vàng đứng lên, dẫn mọi người đi ra ngoài. Ra đến cửa, liền thấy Ngụy công công đang cười như không cười nhìn Sở Thần.
“Tư Vĩ tiếp chỉ.” Ngụy công công cất giọng, Tư Vĩ liền dẫn mọi người quỳ xuống. Còn Sở Thần và Trần Thanh Huyền thì lại tỏ vẻ như không liên quan đến mình, đứng đơ ở đấy không hề động đậy. Cảnh này khiến Tư Vĩ không khỏi toát mồ hôi cho hai vị. Nhưng Ngụy công công lại tỏ vẻ không kinh ngạc, bắt đầu tuyên đọc thánh chỉ.
“Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết, Đỉnh Mây Thành suy yếu đã lâu, ngoại tộc liên tục xâm lấn, nay phái một vạn binh mã đóng giữ biên cương, lệnh Tư Vĩ trong vòng một trăm ngày phải xây xong tường thành, chống lại ngoại địch, Sở Thần hỗ trợ Tư Vĩ làm việc, khâm thử!”
Tư Vĩ nghe xong, có thể nói là nước mắt lã chã rơi, chờ bao nhiêu năm nay, cuối cùng trên kia cũng phái binh xuống. Còn Sở Thần nghe xong thì nhảy dựng lên. Anh tiến đến chỗ Ngụy công công, nhỏ giọng nói: "Ngụy bá, là ý gì đây, ta chỉ đến đào mỏ thôi, ta không phải trưởng thôn, cũng không phải giáp trưởng, liên quan gì đến ta chứ."
Ngụy công công nghe vậy thì làm như không nghe thấy, quay sang lớn tiếng nói với Tư Vĩ: "Bệ hạ vẫn nhớ câu nói của Sở công tử ‘Quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách’, bệ hạ xem ngươi còn trẻ tài cao, nên đặc biệt giao cho trách nhiệm lớn này.”
“Bệ hạ còn nói, nước Đại Hạ ta có người nghĩa khí như Sở công tử, thì có gì mà không hưng thịnh.” Nói xong, ông ta liền ngừng lại không nói nữa, mà là mỉm cười nhìn mọi người.
“Quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách, Tư Vĩ ở đây vì dân chúng Đỉnh Mây Thành, trước tiên xin cảm ơn Sở tiên sinh.” Tư Vĩ vừa nghe câu này, trong nháy mắt địa vị của Sở Thần trong lòng ông đã tăng lên, ngay cả cách xưng hô từ “công tử” cũng biến thành “tiên sinh”. Còn những dân chúng ở trên đường sau khi nghe được chuyện thì đồng loạt quỳ xuống trước mặt Sở Thần: "Chúng ta xin cảm ơn Sở tiên sinh."
Nhìn những đám người lam lũ kia, cùng với vẻ mặt nghiêm túc của Tư Vĩ và ánh mắt đầy sao của Tư Lý Ngọc, Sở Thần trong lòng thầm kêu xong rồi, đây rõ ràng là bị Chu Thế Huân gài một vố rồi. Chuyện này, phỏng chừng không bao lâu nữa sẽ truyền khắp cả đại giang nam bắc, không khác gì ép mình phải đi giúp Tư Vĩ xây dựng Đỉnh Mây Thành này. Thôi được rồi, đã vậy thì thôi, đành để chuyện “xếp nát” lại sau vậy. Hiện giờ tiền mình không thiếu, có được chút danh tiếng cũng không uổng công xuyên không một chuyến.
Nghĩ vậy, Sở Thần xoay người về phía đám người, lớn tiếng nói: "Thưa các vị phụ lão hương thân, Đỉnh Mây Thành là của mọi người, vậy nên từ nay về sau, chúng ta hãy cùng đồng tâm hiệp lực, diệt trừ man di, kiến tạo một Đỉnh Mây Thành thái bình tốt đẹp!"
"Đồng tâm hiệp lực, diệt trừ man di..."
"Đồng tâm hiệp lực, diệt trừ man di..."
"Đồng tâm hiệp lực, diệt trừ man di..."
Thấy mọi người đang hô hào, Sở Thần liền kéo Ngụy công công vào trong sân. Nhìn thấy Sở Thần, người vừa nãy còn khí chất phi phàm giờ lại đang kéo mình vào trong phủ với vẻ mặt hết sức hèn mọn. Ngụy công công lập tức cảm thấy "cúc hoa" căng thẳng, chẳng lẽ tên tiểu tử này muốn bắt mình trút giận sao. Với tâm trạng lo lắng, Ngụy công công liền cố gắng nặn ra nụ cười tươi rồi nói với Sở Thần: “Sở công tử, dạo này cậu có khỏe không?”
Bạn cần đăng nhập để bình luận