Mang Theo Siêu Cấp Thương Trường Đi Dạo Cổ Đại

Chương 233: Thần bí bệnh phong đòn gánh chi nhận

Chương 233: Bệnh phong đòn gánh bí ẩn
Nhưng mà, trọng lượng của đao này, sức mạnh hiện tại của bản thân dường như vẫn chưa thể hoàn toàn điều khiển được.
Xem ra còn chưa phải lúc để nó xuất hiện.
Ngày thứ hai tỉnh dậy, Sở Thần không đi lại khu rừng nhỏ kia nữa.
Vì thế, cả nhà đều cảm thấy vui mừng cho hắn, nghĩ bụng thằng nhóc này cuối cùng cũng ngoan ngoãn rồi.
Nhưng Sở Thần vừa ăn điểm tâm sớm xong đã cưỡi xe máy đi về hướng trấn Thanh Ngưu.
Mọi người đều cho rằng hắn ra phố dạo chơi.
Không ai biết rằng hắn vừa ra khỏi thôn liền cả người lẫn xe máy tiến vào không gian giới.
Tối qua, sau khi khống chế xong bệnh phong đòn gánh, hắn đã nghĩ đến một vấn đề.
Một vấn đề mà chính mình đã quên, một vấn đề vô cùng đơn giản.
Chính là vũng nước suối kia, mình chỉ để ý đến lượng nước mà không nhận ra dòng suối nhỏ kia vẫn luôn chảy không ngừng.
Tại sao một ngày chỉ có được bốn bình nước?
Nghĩ một chút liền rõ, phần lớn nước đều đã thấm xuống đất.
Vì vậy, Sở Thần ở trong không gian vội chạy vào cửa hàng Ngũ Kim làm ra một đoạn ống nước.
Sau đó, ở trong siêu thị xách theo một thùng nước lớn đi về phía sau núi.
Đi thẳng đến nơi có dòng suối nhỏ kia.
Cầm lấy cái ống nước năm ly đưa vào chỗ dòng nước chảy ra.
Sau đó, dòng nước chảy theo ống năm ly, thay đổi hướng đi.
Sở Thần thấy vậy liền mau chóng dùng thùng nước hứng lấy.
Trong lúc rảnh rỗi, Sở Thần kéo ghế ra ngồi bên cạnh dòng suối.
Ngậm điếu thuốc lá trông coi dòng nước chảy vào thùng.
Chỉ cần nửa tiếng, thùng nước đã đầy.
Sở Thần thấy vậy liền tự cho mình một cái tát, Trần Thanh Huyền nói không sai, thật đúng là một thằng ngốc.
Suốt nửa ngày, Sở Thần ôm một cái bầu nước ngồi bên cạnh dòng suối.
Thỉnh thoảng lại uống một ngụm.
Rồi lại đi WC.
Vì sức mạnh, hắn cũng đã liều mạng, một buổi sáng uống cạn cả một thùng nước.
Khi ra khỏi không gian, cảm nhận được sức mạnh và tốc độ của thực lực tứ phẩm, trên mặt hắn nở nụ cười.
Sau đó, một chiếc bệnh phong đòn gánh rỉ sét loang lổ xuất hiện trên tay hắn.
Cầm đao vung vài lần, không còn cảm thấy nặng nhọc như đêm qua.
Liền thu đao vào lại trong không gian.
Xem ra mình lại có thêm một thứ vũ khí giết người lợi hại, cho dù bị người ta bắt rồi lột sạch.
Mình vẫn có thể bất ngờ lấy bệnh phong đòn gánh ra được.
Suy nghĩ miên man một hồi, vũ khí dạng đao kiếm bình thường có thể tùy thời điều khiển tấn công.
Nhưng lựu đạn thì không ổn rồi, ném ra ngoài mà chưa rút chốt thì chẳng có mấy tác dụng.
Nâng cao cảnh giới, lại có được bệnh phong đòn gánh, có thể nói tâm tình Sở Thần đang rất tốt.
Chốc lát sau, tiếng xe máy vang lên, Sở Thần tiến vào thôn Mã Sơn.
"Hổ Tử ca, sốt sắng vội vàng làm gì vậy, về nhà có chuyện vui à?"
"Thằng nhóc Sở kia lại bắt chước anh mày trêu chọc, chị dâu mày muốn ăn chua, tao đi nhà Vương thúc xin một ít."
Muốn ăn chua, chẳng lẽ... Mang thai rồi, con trai thì ăn cay con gái thì ăn chua, xem ra không lâu nữa mình sẽ có một thằng cháu trai bụ bẫm.
Liền đưa ngón cái lên với Hổ Tử: "Hổ Tử ca uy vũ..."
"Mày tưởng ai cũng như mày hả, chỉ được cái nói không ai thấy làm, ngay cả Đại Hoàng còn không bằng."
Nói xong Hổ Tử ôm một mâm lớn đi thẳng, không thèm ngoảnh đầu lại.
Sở Thần biết thế cũng đành chịu, là tại mình không được sao? Chẳng qua là mình không muốn thôi.
Đi đến chỗ khác thì nhìn thấy Vương Đức Phát mặt mày lúng túng đi ra từ trong nhà.
Vừa đi vừa lẩm bẩm: "Thằng nhóc, muốn ăn chua thì cứ nói, không thấy ông đây vất vả lắm mới..."
Nhưng vừa ngước mắt nhìn thấy Sở Thần đang cười tủm tỉm nhìn mình, liền ngậm miệng lại ngay lập tức.
"Thằng nhóc Sở đến rồi à, có chuyện gì không?"
"Vương thúc, lớn tuổi rồi mà vợ trẻ quá cũng không phải chuyện tốt."
Sở Thần lập tức nhìn ra vẻ khó ở của Vương Đức Phát.
Chắc là do bị thằng Hổ Tử phá hỏng chuyện tốt của mình.
"Thằng nhóc này, chỉ biết trêu chọc Vương thúc của mày."
Sở Thần kéo Vương Đức Phát sang một bên.
"Vương thúc, cháu có một đồ tốt, chú cứ xịt một ít là có hiệu quả ngay."
"Lời này là thật sao?"
Vương Đức Phát nhìn lọ nhỏ trên tay Sở Thần, lập tức lộ vẻ mặt hưng phấn.
"Chú cứ thử xem sẽ biết, khi nào cháu lừa gạt chú."
Vương Đức Phát ngại ngùng nhận lấy lọ nhỏ, cẩn thận cất vào trong ngực như bảo vật.
Sở Thần cười ha hả rồi đi.
Mình còn ở đây thì chẳng phải đáng ghét sao?
Sau đó, Sở Thần đi một vòng quanh thôn Mã Sơn, nhìn học đường có tiếng đọc sách vang vang.
Cùng với những bà bác ông chú ở trung tâm giao lưu thông tin đang vừa cắn hạt dưa vừa bình luận chuyện của Đại Hạ.
Còn có những tiếng nô đùa của các đôi tình nhân trẻ và tiếng chó Đại Hoàng thi thoảng gào lên vài tiếng.
Trong lòng Sở Thần dâng lên một cảm giác an nhàn, nhẹ nhõm tức thì.
Đang suy nghĩ thì một chiếc xe van lao thẳng đến chỗ mình.
Nhìn kỹ lại thì không phải Trần Thanh Huyền thì còn ai.
"Đồ ngốc lên xe nhanh lên..."
"Đi đâu?"
"Hỏi nhiều thế làm gì, mau lên!"
Tuy còn nghi hoặc nhưng Sở Thần vẫn lên ghế phụ.
Xe phóng nhanh ra khỏi cổng làng.
Mấy người dân ở cổng thôn nhìn nhau, vị đạo trưởng Thanh Huyền này lại phát bệnh rồi.
Một người dân thấy vậy liền giơ ngón tay lên: "Một, hai, ba."
Vừa dứt lời, một bóng người xuất hiện ở cổng.
"Huynh đệ, có nhìn thấy Trần Thanh Huyền không?"
"Ừm, Mục đại hiệp, không có, bọn ta ở đây gác cổng, không thấy ai."
"Còn cái xe van vừa chạy ra?"
"À, anh nói chiếc xe đó à, chắc là mấy huynh đệ mua đồ đi ra ngoài đó, không thấy rõ mặt."
Mục Tuyết Cầm nghi ngờ nhìn mấy lần, hỏi thăm người gác cổng xong lại về biệt thự.
Lúc này, trên con đường xi măng từ Mã Sơn thôn đi về trấn Thanh Ngưu.
Một chiếc xe van đang đi như bay.
"Mụ nghiện rượu làm cái gì vậy? Mẹ vợ đến hả?"
"Chết tiệt, cũng may là không đuổi theo, ở cái thôn Mã Sơn này sắp mốc meo rồi, tao đi ăn chơi ở...Thanh Vân Thành một chút."
Sở Thần thấy thế bất đắc dĩ lắc đầu.
Cô Mục Tuyết Cầm này, có lẽ nên nói chuyện rõ ràng với cô ấy mới được.
Nghiện rượu đã lớn như vậy rồi còn suốt ngày đi ba, không phải thường xuyên đi, một tháng cũng chỉ đi nửa tháng thôi mà.
Liền nói: "Đi Thanh Vân Thành làm gì, đi Lâm Hải đi, chúng ta lâu rồi không đi."
"Cũng không biết thằng Sở Nhất thế nào rồi."
"Đúng đó, đi Lâm Hải đi, ở đó có...Ừ, đúng rồi, thằng Sở Nhất kia chắc cũng lớn không ít."
Có chủ ý của Sở Thần, Trần Thanh Huyền trong nháy mắt đã có mục tiêu.
Lâm Hải an toàn hơn Thanh Vân Thành nhiều.
Cô Mục Tuyết Cầm kia cho dù có ba đầu sáu tay cũng không tìm ra lão tử.
Thực ra việc đi đến Lâm Hải không phải do Sở Thần nảy sinh ý định bất chợt, dù sao đảo Đào Hoa có Sở Nhất và Lữ Vinh Đông trông nom.
Nhưng thông tin liên lạc không thuận tiện, ai mà biết tình hình thế nào.
Có điều xác suất xảy ra chuyện là không lớn, nếu thật sự có việc, Sở Nhất nhất định sẽ tìm cách thông báo cho mình.
"Đến Thanh Vân chờ tao, tao đi đón người!"
Sở Thần nhìn Trần Thanh Huyền đang gấp gáp nói.
Bạn cần đăng nhập để bình luận