Mang Theo Siêu Cấp Thương Trường Đi Dạo Cổ Đại

Chương 1010: Lão tử một đao đâm chết ngươi

Chương 1010: Lão tử một đao đâm chết ngươi Nhìn thấy lối đi khác hẳn lúc trước.
Sa Kim Vân thở phào một hơi dài: "Cuối cùng cũng vào được rồi, Sở Thần, đây chính là sào huyệt của ngươi phải không!"
Tiếp theo, hắn liền lao nhanh về phía trung tâm điều khiển.
Mà Sở Thần trên màn hình lớn nhìn thấy Sa Kim Vân đã tiến vào, liền lướt mình một cái rồi chui vào phía sau TV.
Chui vào trong hang động bí mật mình đã chuẩn bị sẵn.
Sau đó thu liễm tất cả khí tức, lẳng lặng chờ Sa Kim Vân đến.
Không bao lâu sau, Sa Kim Vân liền tới được trung tâm điều khiển.
Nhìn những màn hình lớn giám sát tất cả các lối đi bên trong, Sa Kim Vân thầm giơ ngón tay cái với Sở Thần.
Có thể đem kỹ thuật khoa học vận dụng ở mức độ cao như vậy, hơn nữa còn sớm chuẩn bị vật này.
Vậy thì có nghĩa là, Sở Thần ít nhất từ mấy năm trước đã bắt đầu bố trí nơi này, là vì sự an toàn của khu vực mình.
Nếu như là cao thủ khác đến, vậy thật sự không làm gì được Sở Thần.
Nhưng lần này, người đến là hắn, một cường giả thánh cảnh, vậy thì không thể so sánh với những cao thủ bình thường khác được.
Hắn đi thẳng đến cạnh phòng điều khiển trung tâm, ngẩng đầu lên, phát hiện những đường hầm mà hắn đi qua, đâu đâu cũng đầy thi thể những người hắn mang đến.
Còn có một số, đang bị một đám người mặc áo đen bao vây đánh giết.
Thấy vậy, Sa Kim Vân lập tức nhíu mày.
"Đê tiện..."
"Sở Thần, có bản lĩnh thì bước ra đây, đường đường cường giả thánh cảnh, mà lại đi tàn sát mấy lũ tiểu bối này, có gì tài giỏi!"
Sở Thần nghe xong khẽ mỉm cười, hắn chẳng muốn phí lời với y.
Sa Kim Vân nói xong, bốn phía lại im lặng như tờ, nhìn trung tâm điều khiển yên tĩnh đến kỳ lạ, hắn cũng nhíu mày.
Tiếp đó, hắn chậm rãi lùi về phía tường.
Sở Thần thấy vậy khẽ mỉm cười, ngay lập tức đi ra phía sau lưng y.
Sau đó giơ trường kiếm lên, liền chuẩn bị sẵn tư thế đâm.
Sa Kim Vân đột nhiên có một cảm giác, đó là càng đến gần vách tường, cảm giác nguy hiểm lại càng lớn.
Nên đi được nửa đường, y liền nghi hoặc nhìn vách tường, nhưng lại chẳng thấy gì.
Sở Thần thấy vậy cũng hơi nóng nảy.
Trong lòng nói ngươi không đến đây, ta phải cho ngươi ăn thêm chút đòn nữa.
Quả nhiên, sau khi Sa Kim Vân đi thêm một đoạn về phía tường, liền dừng bước, sau đó lại một lần nữa cẩn thận quan sát vách tường.
Sở Thần thấy vậy không nhịn được nữa, cầm một chiếc điều khiển từ xa liền nhấn xuống.
Đột nhiên, một tràng âm thanh máy móc truyền đến, Sa Kim Vân lập tức quay đầu, liền thấy ngay đối diện, một khẩu Gatling đột ngột xuất hiện.
Y chưa kịp phản ứng, Gatling đã xoay tròn, vô số đạn bạch lân liền bắn về phía y.
Không kịp suy nghĩ, Sa Kim Vân liền lập tức lùi về phía vách tường.
Sở Thần đâu thể bỏ qua cơ hội này, ngay lúc Sa Kim Vân đến gần tường, trường kiếm trong tay Sở Thần, bao bọc sức mạnh đất trời, liền đâm thẳng sau lưng Sa Kim Vân.
Khi Sa Kim Vân cảm nhận được sức mạnh đất trời sau lưng, thì đã muộn!
Trường kiếm không tốn chút sức nào liền đâm vào thân thể y.
"Đê tiện, Sở Lão Lục, ngươi lại dám đánh lén!"
Cảm thấy sau lưng bị đâm nhói, khóe miệng Sa Kim Vân ngay lập tức tràn ra máu tươi.
Sau đó quay đầu nhìn về phía vách tường giận dữ hét.
Trường kiếm mang theo sức mạnh đất trời, tạo thành những thương tổn không nhỏ đến nội tạng y.
Thấy Sa Kim Vân bị thương, Sở Thần cũng không tiếp tục ẩn mình, trực tiếp vung trường kiếm trong tay, sau đó khoét một lỗ trên vách tường rồi nhảy ra ngoài.
"Ha ha ha, bị người chơi xấu mùi vị thế nào a."
"Đê tiện, người đời đều nói Sở công tử là người quang minh chính đại, không ngờ lại làm ra chuyện bất nghĩa như vậy."
Sở Thần nghe xong khinh thường cười: "Võ đức? Cái đó là đồ chơi gì vậy? Lão tử tuổi trẻ, người trẻ tuổi, sao phải quan tâm thứ đó!"
Nói xong, Sở Thần lại nhấc kiếm xông lên!
Sa Kim Vân thấy thế liền nghiêng người tránh né, tốc độ của hai người đều cực nhanh.
Nhưng mà, tất cả lối ra đều bị Sở Thần dùng vật liệu dày đặc bịt kín hoàn toàn, có thể nói giờ phút này Sa Kim Vân muốn bỏ trốn, đều hoàn toàn không có cơ hội.
Nhìn Sở Thần vẻ mặt hung ác vác theo trường kiếm mà đến, Sa Kim Vân trong lòng hơi thấp thỏm, một cái sơ suất, hay là hôm nay phải chết ở đây.
Nên y liền dựa vào thân pháp, vẫn tránh né công kích của Sở Thần.
Tuy rằng sau khi đạt tới thánh cảnh, tốc độ người thường không thể nhìn rõ, nhưng tốc độ của Sa Kim Vân trong mắt Sở Thần lại không hề có bất kỳ ưu thế nào.
"Sở Thần, ngươi hà tất đuổi cùng giết tận!"
Khoảng chừng thời gian uống cạn chén trà, cánh tay và vai của Sa Kim Vân lại trúng thêm hai kiếm của Sở Thần.
Trong nhất thời, dòng máu tươi màu đỏ nhuộm ướt cơ thể vốn đã chật vật của Sa Kim Vân.
Sở Thần một câu cũng không nói, mà là nhấc trường kiếm lên lại nhằm thẳng vào y mà đi.
Toàn bộ quá trình đánh giết, Sở Thần không có bất kỳ chiêu thức nào, giống như những ông già tranh giành bạn nhảy ở quảng trường vậy.
Nhưng chính là kiểu đấu pháp không có quy tắc nào này, lại khiến Sa Kim Vân không chịu nổi.
Dần dần, tốc độ của Sa Kim Vân liền chậm lại.
Sở Thần đâu thể bỏ qua cơ hội như vậy, nhân lúc ngươi bệnh đòi mạng ngươi, đó là tôn chỉ của Sở Lão Lục.
"Sở Thần, chúng ta có gì từ từ nói, hà tất phải đuổi tận giết tuyệt!"
Cảm giác được thế yếu, Sa Kim Vân liền ngay lập tức xin tha với Sở Thần.
"Ha ha, ngươi từ khi xuyên không đến đây, đã có ý đồ xấu với lão tử, bây giờ lại nghĩ xin tha!"
"Đã hết lần này đến lần khác muốn giết lão tử, phiền chết đi được."
"Loại người như ngươi, không giết, để lại làm gì chứ?"
Nói xong, Sở Thần liền nhảy lên, vung kiếm, nhắm ngay sơ hở của Sa Kim Vân, một chiêu kiếm lại đâm vào bụng của y.
Cơ thể bị trúng liền hai kiếm, hơn nữa thân kiếm còn bí mật mang theo sức mạnh đất trời, khiến vết thương của y không thể lập tức chữa lành và khép miệng!
Vì vậy y đau đớn ngã ngay xuống đất.
Sở Thần không bỏ qua cơ hội, mà trực tiếp tiến lên, nắm lấy một chân của y, sau đó trường kiếm sắc bén khoét một nhát, liền chặt đứt một chân.
Cơn đau dữ dội khiến Sa Kim Vân trong nháy mắt kinh hãi đến biến sắc.
"Sở Thần, dù sao thì, chúng ta đều là người cùng một chỗ đến."
"Hơn nữa, không có ta, ngươi cũng không thể đến đây hưởng phúc, giờ phút này hay là còn đang khổ cực giao đồ ăn ngoài đây!"
"Tha cho ta, ta thề, vĩnh viễn không quấy rầy ngươi nữa!"
Sở Thần không hề trả lời, đối với loại người này, nhiều một câu cũng chỉ tỏ vẻ mình nhân từ!
Vứt bỏ cái chân cầm trên tay, lại trực tiếp tiến lên, chém nốt một chân còn lại.
"Sở Thần, ngươi phải biết, thánh cảnh không thể giết chết, ngươi có thể giết chết thân thể ta, nhưng ngươi không giết được linh hồn của ta!"
"Ngươi không sợ ta lại một lần nữa trở lại, sau đó tiến hành báo thù sao?"
Sở Thần vẫn không nói lời nào, mà là nhấc nửa thân người của Sa Kim Vân lên, rồi lướt người đi theo lối ra của trung tâm điều khiển.
"Ha ha ha, thì ra, thì ra ta vẫn có thể lại một lần nữa trở lại nơi này!"
Nhìn khung cảnh bên ngoài trung tâm thương mại, Sa Kim Vân vẻ mặt đầy ngạc nhiên nói.
Bạn cần đăng nhập để bình luận