Mang Theo Siêu Cấp Thương Trường Đi Dạo Cổ Đại

Chương 413: Ngăn cản đồng bào tự tàn sát

Chương 413: Ngăn cản đồng bào tàn sát lẫn nhau
Nói xong, Chúc Lưu Hương liền nhanh chân tiến lên, hướng về phía người mặc áo đen kia. Ngay lúc hắn chuẩn bị tiếp cận người mặc áo đen, đột nhiên, một người áo đen khác chặn đường đi của Chúc Lưu Hương.
"Ha ha, Đại Hạ đệ nhất tông sư, Tiêu dao đạo trưởng, đối thủ của ngươi là ta, ta khuyên ngươi đừng xen vào chuyện không đâu."
Cùng lúc đó, một đám người giang hồ như phát điên xông về phía chỗ có tài bảo.
Còn người mặc áo đen kia thấy vậy liền hô lớn một tiếng: "Mẹ nó, tài bảo này khó mà nắm giữ, võ công ngươi cao cường, cho ngươi đấy."
Nói xong, hắn ném bảo vật về phía một cao thủ tứ phẩm đang xông lên phía trước nhất. Cao thủ tứ phẩm kia nhận lấy bảo vật, hô to một tiếng cảm tạ rồi xoay người bỏ chạy.
Nhưng hắn chưa chạy được vài bước, một thanh trường kiếm trong nháy mắt đã xuyên qua lồng ngực hắn. Sở Thần thấy vậy lắc đầu, rồi cũng lập tức lao vào đám người.
Hắn biết lúc này, chỉ có người có thực lực siêu cường đoạt được vật này, mới có thể ngăn cản cuộc chém giết này.
Ngay khi hắn vừa định lên đường, đột nhiên bên trái cũng vang lên âm thanh tương tự.
"A, chỗ này cũng có bảo vật, nhanh, mọi người mau đến đây!"
Sở Thần nghe vậy lập tức dừng lại, đảo mắt nhìn quanh, trong nháy mắt phát hiện không chỉ một người mặc áo đen như vậy, ít nhất phải có hơn hai mươi người.
Một trong số đó còn đang giao chiến với Chúc Lưu Hương.
"Vãi, khi nào Đại Hạ lại nhiều cao thủ siêu cấp như vậy, còn có thể đánh ngang tay với Tiêu dao đạo trưởng?"
Ngay lúc hắn còn đang nghi hoặc, thì trong nháy mắt đã có vài người mặc áo đen cầm tài bảo hô lớn để hấp dẫn đám đông xông đến cướp đoạt.
Hơn nữa, có vài người mặc áo đen đang nhìn chằm chằm vào mình, khiến Sở Thần cảm nhận được một luồng khí tức nguy hiểm.
Tình cảnh lập tức trở nên hỗn loạn. Hơn một nghìn người giang hồ đen nghìn nghịt, vì mười mấy chỗ tài bảo kia mà đánh nhau túi bụi. Chỉ trong chốc lát đã có vài chục, hơn cả trăm người bị thương vong.
Ngụy công công để giảm bớt thương vong, một bên hô to một bên lao về phía đám người cướp giật tài bảo.
Hắn cũng nghĩ giống Sở Thần, chỉ có người có thực lực siêu cường cướp được vật này, mới có thể dẹp yên được trận chiến.
Đầu óc Sở Thần đang nhanh chóng xoay chuyển, lúc này hắn không còn để ý đến người đang nhìn mình chằm chằm kia nữa.
Lập tức từ phía sau móc ra một quả lựu đạn, giật chốt an toàn rồi ném vào rừng cây bên cạnh núi.
Sau đó, lại lấy ra một cái loa phóng thanh kiểu loa bán quần áo ngoài chợ.
Theo một tiếng nổ lớn kịch liệt truyền đến, đám người đang giao chiến lập tức dừng tay một chút. Sở Thần nhân cơ hội này, hướng về phía loa lớn tiếng hô: "Tất cả câm mồm dừng lại cho lão tử, dừng lại."
Âm thanh vừa vang lên, mọi người đều hướng về phía Sở Thần mà nhìn.
"Đều là lũ óc heo cả lũ sao, các ngươi không thấy, đám người áo đen kia cố ý dùng mấy thứ đồ rác rưởi này để dụ các ngươi tàn sát lẫn nhau sao?"
"Mạng quan trọng hay là bảo vật quan trọng, còn có người dám cướp giật nữa, lão tử sẽ ném đồ vật trong tay vào trong đám người các ngươi."
Nói xong, hắn lại giật một quả lựu đạn khác, ném về phía một nơi không xa bên cạnh đám người.
Vụ nổ lớn mang theo đất đá, bùn đất bay về phía đám người. Một cái hố to xuất hiện ngay trước mắt mọi người.
Lúc này, mọi người mới hoàn hồn, nghĩ thầm thứ này mà ném lên người mình thì còn mạng nào mà sống.
Sở Thần vừa mới ngăn chặn được cuộc tranh đấu thì ngay sau đó, thân hình hắn đã lóe lên, mạnh mẽ dịch mình ra xa mấy mét.
Một bóng người vung vẩy trường kiếm xuất hiện ngay vị trí hắn vừa đứng.
Sở Thần quay đầu nhìn lại, vãi cả nồi, không phải tên tùy tùng mặc áo đen vừa nãy đang nhìn mình chằm chằm thì là ai.
Không chút do dự nào, tên kia vung kiếm xông về phía Sở Thần.
Sở Thần cười khẩy, thầm nghĩ tên này đến đúng lúc, tay cầm khẩu Glock liền phốc phốc phốc bắn ra mười viên đạn về phía đối phương.
Tên kia còn chưa kịp phản ứng đã bị bắn thành tổ ong.
Những người mặc áo đen khác phản ứng lại, liền không tháo chạy nữa mà cầm trường đao lao về phía đám người đang tranh đoạt, liều chết xông tới.
Đúng lúc này, một người áo đen thấy tình hình không ổn, ra hiệu cho người bên cạnh, rồi chạy về phía cửa hang đen ngòm trên đỉnh núi.
Nhưng không ngờ, một bóng người đã đến trước cửa hang, rồi nhanh chóng bước vào trong.
Sở Thần nhìn đám người đang đánh nhau, vung tay lấy ra khẩu súng trường 95 rồi liên tục nã đạn về phía người mặc áo đen.
Nhưng càng bắn càng phát hiện vấn đề, vì không biết từ khi nào, số lượng người mặc áo đen lại dần dần tăng lên.
Kiểm tra kỹ mới biết, rất nhiều người mặc áo đen đã trà trộn vào đám đông.
Lúc này bọn chúng đã cởi bỏ hết lớp áo bên ngoài, gặp người liền giết.
Thế là, cuộc tranh đoạt bảo vật trong chớp mắt đã biến thành cuộc chiến giữa người áo đen và đám người giang hồ.
Sở Thần thấy trong hơn một nghìn người giang hồ Đại Hạ cũng có không ít cao thủ, với lại còn có Chúc Lưu Hương và Ngụy công công, hắn liền quay đầu nhìn về phía Tác Đông.
Nhưng vừa nhìn thì nàng đã biến mất dạng.
"Vãi, bà cô này có vấn đề."
Nói xong Sở Thần không quan tâm đến những việc khác, lấy bản đồ bên người ra rồi so sánh phương hướng một lúc, sau đó liền xông lên đỉnh núi.
Vọt đến đỉnh núi, Sở Thần liếc mắt đã phát hiện một cửa hang đen ngòm chỉ đủ một người chui vào.
Thân hình hắn hơi động liền chui vào trong động.
Vừa vào, hắn lập tức bật đèn pin chiếu, cảnh tượng trong hang cũng rõ ràng hơn.
Sau khi vào trong động liền xuất hiện một con đường nối rộng lớn.
Trong động bốc lên một mùi mục nát, khiến Sở Thần cảm thấy đặc biệt khó chịu.
Sở Thần dùng đèn pin chiếu vào những dấu chân lộn xộn trên nền.
Để tránh bại lộ mục tiêu, Sở Thần đeo kính nhìn đêm, tắt đèn pin rồi men theo dấu chân mà đi.
Và ngay sau khi Sở Thần vào hang không lâu, Tác Đông đã xuất hiện ở bên ngoài một cánh cửa đá khổng lồ.
Chỉ thấy ánh mắt nàng chợt lóe, rồi dùng toàn bộ sức lực đẩy cánh cửa đá.
Đâu còn vẻ mặt suy nhược sau khi uống thuốc của Mục Tuyết Cầm.
Thật ra dược hiệu đã hết rồi, tuy Sở Thần tăng liều lượng, nhưng người phụ nữ này có một khả năng, chính là dùng nội lực áp chế những thứ ăn vào, chỉ giữ lại ở cổ họng.
Thuốc không ngấm vào trong cơ thể nên nàng bị ảnh hưởng không đáng kể.
Sau khi Sở Thần rời đi, nàng đã ép thuốc ra ngoài.
Nhưng trên suốt đường đi, nàng luôn tỏ vẻ suy yếu để đánh lừa Sở Thần.
Cánh cửa đá trước mắt vô cùng to lớn, cho dù tu vi của nàng cao cường, cũng chỉ có thể làm cho cánh cửa dịch chuyển một chút.
"Vị cô nương bên trong đảo La, hay là chúng ta liên thủ, mở cửa đá ra rồi đi vào, dựa vào bản lĩnh của mình?"
Trong lúc Tác Đông chuẩn bị dốc sức lần nữa, một giọng nói từ xa vọng đến phía sau nàng.
Tác Đông thấy vậy lập tức xoay người, cảnh giác nhìn người mặc áo đen trước mắt.
Vì tùy tùng của người áo đen kia cầm đuốc, nên trong ánh lửa có thể nhìn rõ ràng, trước mặt nàng có bốn người.
Hơn nữa, giọng nói kia còn mang theo một chút âm điệu của người Oa quốc.
Bạn cần đăng nhập để bình luận