Mang Theo Siêu Cấp Thương Trường Đi Dạo Cổ Đại

Chương 508: Hải dương nơi sâu xa bão táp lên

Chương 508: Nơi sâu thẳm đại dương, bão táp nổi lên
Vì thuyền buồm có khả năng điều khiển linh hoạt hơn so với tàu chở hàng nên tốc độ của nó nhanh đến kinh ngạc.
Mấy ngày nay, Sở Thần nhàn rỗi không có việc gì làm, ngoài việc câu cá thì chỉ trò chuyện cùng Băng Băng.
Sau thời gian dài tiếp xúc, Sở Thần nhận thấy rằng những người nhân tạo này, ngoại trừ việc không có khả năng sinh sản thì tất cả mọi thứ khác đều không khác gì so với con người.
Hơn nữa, họ còn trung thành hơn, cũng giống như con người, khi tiêu hao hết năng lượng sẽ c·h·ế·t đi.
Nếu như không có ai nói cho mình rằng người trước mắt là nhân tạo, vậy thì ai có thể nhận ra nàng được chứ.
Sau mười ngày, Sở Thần vẫn ở trên boong thuyền, buông cần câu trong vô vọng.
“Ta nói ngươi có thể đi chậm một chút được không, nhanh như vậy thì lão t·ử câu kiểu gì đây!”
Suốt cả buổi, Sở Thần không câu được con cá nào nên tức giận hét về phía người lái thuyền.
Đùa à, tốc độ này thì cá làm sao mà đuổi kịp được.
“Ồ, trời mưa kìa!”
“Đúng vậy, công tử, trời mưa rồi, chúng ta về nhà thôi.”
Không biết từ lúc nào, Băng Băng đã cầm một chiếc dù, rồi che lên đầu cho Sở Thần.
Nàng ân cần nói.
Sở Thần nghe xong thì trong lòng ấm áp, nhận lấy dù rồi ôm nàng cùng vào trong phòng.
Hai người đến sảnh nhỏ trên tầng cao nhất.
Nhìn khung cảnh trời mờ mịt, Sở Thần như chợt nhớ ra cái gì đó.
Anh quay người cầm lấy kính viễn vọng ở bên cạnh.
Không để ý đến mưa to, anh chạy ra ngoài.
Sau khi nhìn qua kính viễn vọng, sắc mặt của Sở Thần càng trở nên phức tạp.
"Ồ, phía trước dường như... Ngọa Tào, bão táp tới rồi!"
Chỉ thấy phía trước thuyền buồm, một bức tường nước khổng lồ, cao đến mấy chục mét.
Trong nháy mắt đã lao thẳng về phía thuyền buồm.
Sở Thần lập tức hơi động ý nghĩ một chút, cả thuyền buồm lẫn chính mình đều ngay lập tức tiến vào không gian.
Trong không gian, Sở Thần sợ hãi ngồi phịch xuống một chiếc ghế sofa lớn.
Anh thầm nghĩ, nếu vừa nãy mình chậm một chút, bị đợt sóng lớn kia vỗ cho một cái thì không c·h·ế·t cũng bị thương nặng rồi.
Nếu như không có gì bất ngờ, nếu hiện tại mình ra khỏi không gian thì chắc chắn sẽ ở vị trí vừa nãy mới vào.
Nhỡ mà xuất hiện đợt sóng thứ hai thì chẳng phải là mình sẽ lại toi đời sao.
Nhưng cũng không thể cứ mãi ở trong không gian được.
Nghĩ đến đây, Sở Thần liền cài đồng hồ báo thức trong vòng nửa tiếng.
Sau đó liền lẳng lặng chờ đợi.
Băng Băng thì vẫn luôn hầu bên cạnh Sở Thần, tựa hồ như cơn sóng vừa rồi không hề uy h·i·ế·p được nàng.
"Công tử, không cần hoảng sợ, bão táp, sẽ qua nhanh thôi."
Nhìn Băng Băng an ủi mình, Sở Thần mỉm cười hiểu ý, thầm nghĩ chẳng trách sao đồ chơi tốt trong gia đình tạm ổn lại bán chạy như vậy.
Chủ yếu là thế gian này, quá cô đơn!
"Được rồi, ngươi đi đi, để ta yên tĩnh một chút."
Băng Băng nghe xong liền nở một nụ cười chuyên nghiệp với Sở Thần, sau đó ngoan ngoãn lui sang một bên.
Không lâu sau, tay Sở Thần đeo đồng hồ truyền đến một trận rung động.
“Cái quái gì thế, nửa tiếng rồi, chắc tan rồi chứ.”
Nói xong, Sở Thần lắc mình ra khỏi không gian: “Ngọa Tào… Ngọa Tào a…”
"A..."
Âm thanh của Sở Thần một nửa ở ngoài biển, một nửa trở lại trong không gian.
Băng Băng thấy Sở Thần ướt nhẹp trở về, lập tức lại tiến lên nói:
"Công tử, vẫn chưa hết đâu!"
“Đúng vậy, đúng vậy!”
Vậy là, lại nửa giờ sau, Sở Thần lại một lần nữa xuất hiện trên mặt biển.
Vừa ra ngoài, lại là một con sóng biển đánh tới, trong nháy mắt đẩy hắn ra thật xa.
Nhưng lần này Sở Thần không có trở lại không gian, mà mặc vài lớp áo phao trên người.
Anh theo dòng nước liền chìm xuống biển, có thể thấy sức mạnh của sóng biển lớn đến mức nào.
"Ồ, ngươi là... Ha ha ha, Đại Hắc Xà, lâu rồi không gặp a!"
Ngay lúc Sở Thần không chịu được nữa, đang định vào không gian thì.
Liền phát hiện dưới m·ô·n·g mình, một con đại xà to như cái thùng nước đang chở mình, hướng lên trên mặt biển.
Sau vài hơi thở, liền thoát khỏi phạm vi bão táp.
Sau đó mang theo Sở Thần, bơi thẳng về phía xa xa.
Khoảng chừng một chén trà nhỏ sau, phía trước mây đen tan đi, trời xanh mây trắng, quang cảnh vô cùng sáng sủa.
Sở Thần thấy đại xà không có ý dừng lại, còn mình thì đang ngồi vững trên thân nó.
Anh muốn xem thử, con đại xà hai lần cứu mạng mình, rốt cuộc muốn mang mình đến chỗ nào.
Ổ rắn? Hòn đ·ả·o? Nơi quái vật tụ tập? Hay là đỉnh núi của một ẩn sĩ cao nhân nào đó.
Dù sao, biển rộng quá bao la, không có kỹ thuật khoa học hiện đại, thì với thân thể phàm nhân, làm sao có thể biết được tất cả mọi thứ trong biển.
Cho dù ngay cả trong thế giới mà mình ở, việc thăm dò biển rộng cũng chỉ là một sự nhỏ bé không đáng kể.
Vậy thì càng không cần phải nói đến cái thế giới phong kiến mà ngay cả chiếc thuyền viễn dương lớn cũng phải dựa vào sức người để khởi động.
Sở Thần dùng hai chân kẹp c·h·ặ·t lấy đại xà bên dưới, chỉ sợ nó quăng mình xuống rồi bỏ chạy.
Còn tay thì càng không có bất kỳ động tác thừa thãi nào.
Anh không dám thả bất kỳ thứ gì ra, chỉ sợ phía sau con rắn lớn này, có một chủ nhân mạnh mẽ.
Nếu nhỡ đúng vào giờ phút này, đang có một đôi mắt nhìn chòng chọc vào mình, vậy thì không phải không gian của mình sẽ bị lộ tẩy sao.
Thực ra Sở Thần đoán không sai.
Ngay phía trước mặt anh, sau màn sương mù mờ ảo, trên một hòn đảo.
Trên một tảng đá lớn ở vị trí cao nhất, có một người phụ nữ áo trắng đang đứng, xuyên qua mây mù, mặt đầy vui sướng nhìn hết thảy những gì đang diễn ra.
“Ha ha, cuối cùng thì ngươi cũng coi như là đã trở về, lặn lội xa xôi ngàn vạn dặm đại dương, là vì chuyện gì vậy?”
Người phụ nữ nói xong, thân hình nhanh chóng lao xuống tảng đá lớn, đến bãi biển, lẳng lặng chờ Sở Thần tới.
Đại xà dường như không hài lòng lắm với mệnh lệnh của chủ nhân.
Nó lúc thì lướt trên mặt biển, lúc lại lặn xuống dưới nước.
Khiến cho Sở Thần bị xối như một con chuột lột, cả người ướt đẫm.
Nhưng Sở Thần không hề để ý, vẫn còn đang vui vẻ nghĩ rằng đại xà đang tránh đá ngầm.
Đột nhiên, Sở Thần nhìn thấy phía trước xuất hiện một màn sương mù.
Sương mù không lớn, cũng chỉ lớn như một đỉnh núi nhỏ mà thôi.
“Ha ha ha... Ục ục... Xem ra phía sau đại xà... Ục ục, quả thực là có cao nhân tồn tại.”
Cái đám sương mù đó ngay lập tức khiến cho Sở Thần nghĩ đến núi tuyết ở Đại Hạ, không phải cũng là sương mù như vậy sao?
"Ta nói rắn... Ục ục... huynh, có thể hay không đừng lặn xuống nước."
Đại xà mang theo hắn nhảy nhót tưng bừng, khiến cho Sở Thần vừa nói đã uống phải nước biển, thực sự là khó chịu vô cùng.
Đại Hắc Xà không để ý đến lời của Sở Thần, mang theo hắn một đầu lao thẳng vào trong sương mù.
Sau đó theo phương hướng chủ nhân của nó, “xoạch” một tiếng quăng hắn lên bãi cát.
Sở Thần đủ trượt một đoạn rất xa trên cát, lúc này mới miễn cưỡng dừng lại.
Ngẩng đầu nhìn lên, một đôi chân không dính nước liền xuất hiện trước mắt của hắn.
Thấy thế, Sở Thần lật người một cái rồi bò dậy.
Trước mắt, là một gương mặt quen thuộc mà cực kỳ xinh đẹp.
Sở Thần lộ ra vẻ nghi hoặc, mở miệng hỏi: "Ồ, là ngươi? Sao ngươi lại xuất hiện ở đây?"
"Ha ha, không ngờ tới sao, chúng ta, lại gặp nhau, Sở công tử!"
Bạn cần đăng nhập để bình luận