Mang Theo Siêu Cấp Thương Trường Đi Dạo Cổ Đại

Chương 378: Xếp vào cơ sở ngầm đưa môtô

"Sư phụ, tiểu Tứ vẫn muốn ở bên cạnh người hầu hạ người."
"Ha ha, tiểu Tứ ngoan, không trải qua rèn luyện ở thế tục, ngươi chưa trưởng thành được đâu, nghe lời, ra ngoài đi dạo đi."
Tiểu Tứ nghe xong cúi đầu, có chút không vui gật đầu, rồi chạy ra khỏi gò núi.
Còn Sở Thần thì đứng một hồi trước cửa hang động, suy nghĩ một lát, liền lắc mình rời đi.
Khi xuất hiện lại ở hang động, dưới háng hắn, đã có thêm một chiếc xe mô tô địa hình.
Nghe tiếng xe máy 'đột đột đột', Cố Đại Bưu lập tức dẫn người ra khỏi hang động.
Khi thấy là Sở Thần thì trong nháy mắt lại yên tâm hơn nhiều.
"Công tử, ngài đã về rồi, đây là?" Cố Đại Bưu chỉ vào chiếc xe máy dưới háng Sở Thần hỏi.
"Ha ha, cái 'kỵ binh' này là quà tặng cho ngươi."
Sở Thần từ trên xe máy xuống, nói với Cố Đại Bưu.
'Kỵ binh', quà tặng? Cố Đại Bưu trong lòng hưng phấn, chẳng lẽ vị công tử này tán thành mình rồi sao?
Liền nhanh chóng hiểu ý quỳ xuống đất: "Cố Đại Bưu cùng các huynh đệ mặc cho công tử sai phái."
Sở Thần nhìn Cố Đại Bưu đang quỳ dưới đất, thỏa mãn gật đầu.
Sau đó ra hiệu cho hắn đứng lên rồi nói: "Nếu đi theo ta, vậy sau này chính là người của Sở Thần ta, ta đối với các ngươi không có quá nhiều yêu cầu, nhưng duy nhất một điểm, chính là phải trung thành, cho dù các ngươi đều là đồ bỏ đi, cũng không đáng kể."
Cố Đại Bưu đứng lên: "Sở công tử, chúng ta gạt bỏ thân phận sơn phỉ này, kỳ thực cũng là những tráng sĩ Đại Hạ, không dốc lòng vì người khác ta không làm, xin mời công tử dặn dò."
Sở Thần gật đầu, ngay trước mặt mọi người chỉ vào chiếc xe máy phía trước nói:
"Nhiệm vụ đầu tiên, chính là ngươi, Cố Đại Bưu, điều khiển được thứ này, không thì khỏi bàn nữa!"
Cố Đại Bưu nghe xong, hưng phấn liền chạy về phía xe mô tô, vừa chạy vừa rút chiếc roi bên hông.
Sở Thần thấy vậy thì vỗ trán, thầm nghĩ thằng này chắc là muốn lên 'Giá', liền mau chóng ngăn lại hắn.
"Ặc, cái kia Đại Bưu, thu hồi roi của ngươi!"
Cố Đại Bưu bị Sở Thần cản lại, quay đầu mặt ngơ ngác nhìn Sở Thần.
Sở Thần bước lên xe mô tô, sau đó một cước đạp cho xe nổ máy: "Nhìn kỹ đây, xem ta thao tác, trước tiên như vậy, lại như vậy...."
Theo tiếng Sở Thần vừa dứt, xe máy lập tức lao vút đi, hướng về phía bãi cỏ bên ngoài.
Cố Đại Bưu nhìn chiếc 'kỵ binh' trước mắt đang cực nhanh hướng về phía bãi cỏ, trong nháy mắt trợn tròn mắt.
Thầm nghĩ vật này tốt, so với cưỡi ngựa có thể nhanh hơn không ít.
Bởi vì phía dưới núi tuyết bãi cỏ vô cùng bằng phẳng, nên Sở Thần tăng tốc xe máy rất nhanh, trong chớp mắt, ở trong mắt Cố Đại Bưu chỉ còn là một chấm đen nhỏ.
Đi một vòng sau khi trở lại, Sở Thần hỏi Cố Đại Bưu: "Thế nào, có tự tin không?"
"Yên tâm đi, Cố Đại Bưu ta có liều cả mạng, cũng phải điều khiển được chiếc 'kỵ binh' này."
Sở Thần nhìn Cố Đại Bưu thề son sắt, liền đưa chiếc xe máy cho hắn.
Sau đó bắt đầu cầm tay chỉ việc.
Đến tận nửa ngày, Cố Đại Bưu không biết ngã bao nhiêu cú, mới miễn cưỡng có thể điều khiển xe máy.
"Tốt, ngày sau tăng cường luyện tập, nó sẽ mang đến cho ngươi những lợi ích không thể tưởng tượng được."
Sở Thần nhìn Cố Đại Bưu mặt mày xám xịt, vừa nói vừa dẫn bọn họ vào trong hang động.
Sau khi ngồi xuống, Sở Thần lúc này mới nói ra tác dụng của chiếc xe máy này.
"Phải luôn để mắt tới trên đỉnh núi, một khi có người hạ xuống, thì phải cưỡi 'kỵ binh' này đi báo tin trong thành."
Sở Thần vừa nói vừa lấy ra một tấm bảng nhựa đưa cho hắn.
Không sai, vật này, duy nhất ở Đại Hạ, dùng làm tín vật thì không thể tốt hơn.
Sở Thần dự định lần này sau khi trở về, sẽ để Sở Nhất làm một trạm liên lạc bộ đàm từ biên giới các thành đến Thanh Vân, không chỉ như vậy, Sở Thần còn quyết định dùng giá cao để thông suốt toàn bộ thông tin của Đại Hạ, bằng bộ đàm.
Nếu như vậy, chỉ cần mình vừa vào trong thành, liền có thể lập tức biết được thông tin mình muốn.
Đối với núi tuyết, chỉ cần Cố Đại Bưu bọn họ phát hiện người từ phía trên xuống, thì có thể cầm tín vật đi vào trong thành trì, tìm tới trạm liên lạc, truyền tin tức ra.
Cố Đại Bưu nghe nhiệm vụ Sở Thần giao, cũng không khỏi sửng sốt.
Thầm nghĩ nhiệm vụ công tử giao sao đơn giản vậy, bảo vệ trên núi thôi sao?
Mình ở đây đã hơn ba năm, còn chưa từng nhìn thấy ai từ trên núi xuống, vì sao công tử lại kết luận trên núi có người.
Nhưng hắn là người thông minh, thức thời không hỏi, công tử làm như thế, nhất định có đạo lý của mình.
Nói thật, kỳ thực trong lòng Sở Thần cũng không chắc, trên núi có lối đi khác hay không.
Việc bố trí những người như Cố Đại Bưu, cũng coi như có còn hơn không. Ngược lại, bên trong không gian của mình tiền xài không hết, chỉ là một đám sơn phỉ, cứ nuôi là được rồi.
"Tốt, hiện tại, tìm cho ta một gian phòng vắng vẻ không có ai, nếu nghe theo ta, sẽ để cho các ngươi hưởng chút ngon ngọt."
Cố Đại Bưu không hiểu vì sao, nhưng vẫn nghe lời dẫn Sở Thần vào một gian phòng.
Sở Thần thấy thế thì cho tất cả mọi người chạy ra ngoài bãi cỏ, càng xa càng tốt.
Lý do của hắn là, hắn sẽ phái người đến đây đưa vật tư, nhưng những người này không thể để cho bọn họ thấy được.
Cố Đại Bưu và đồng bọn rời đi rồi, Sở Thần vung tay, lấy ra một ít quân lương của La Đa xếp đầy cả kho.
Sau đó lại đi vào một căn phòng khác, đổ một ít xăng.
Làm xong những thứ này, mới gọi người trở lại, lấy ra một thùng xăng dạy hắn cách đổ xăng cho xe máy.
Cố Đại Bưu và đồng bọn nhìn chiếc 'kỵ binh' ăn dầu, cũng kinh ngạc không thôi.
Vội vàng hành lễ quỳ lạy Sở Thần.
Sở Thần cười bảo bọn họ đứng lên, liền hỏi ra một vấn đề khác, đó là tình huống liên quan đến cánh cửa sắt ngăn cách phía trong hang động.
Kết quả, Cố Đại Bưu hoàn toàn không biết gì về việc này, cánh cửa sắt đó đã ở đó từ trước khi bọn họ tới rồi.
Bởi vì sức mạnh của bọn họ không đủ, nên chưa từng vào trong đó.
Sở Thần vừa nghe cũng cảm thấy hợp tình hợp lý, nếu Cố Đại Bưu bịa ra một câu chuyện quá đáng thì mới không bình thường.
"Được, các ngươi hãy luôn chú ý tình hình trên núi đi, bổn công tử muốn rời đi."
Dưới sự tiễn đưa của đám người Cố Đại Bưu, Sở Thần nhanh chóng chạy ra bãi cỏ.
Đến khi ra khỏi tầm mắt của mọi người, Sở Thần vung tay lấy ra một chiếc xe nhà di động, rồi lái xe về phía thành nhỏ biên giới.
Ngày thứ hai, Sở Thần đã đến thành nhỏ gần núi tuyết nhất ở biên giới.
Không để ý đến sự kinh ngạc của mọi người xung quanh, Sở Thần lấy lệnh bài của Chu Thế Huân, lái xe tiến vào tòa thành nhỏ có tên Vân Biên này.
Thấy Sở Thần lấy ra lệnh bài ngự ban của Chu Thế Huân, xe vừa dừng lại không lâu thì một người dáng dấp quan chức đã đến trước xe Sở Thần, bên người còn có một đám quan chức và quân sĩ.
Sở Thần nhếch miệng cười, mở cửa xe bước xuống.
Giờ khắc này, vị quan chức đứng đầu vội vàng tiến lên trước: "Thành chủ Vân Biên Diêu Tu Minh bái kiến công tử."
Nói xong thì dẫn theo một đám người đồng loạt quỳ trước mặt Sở Thần.
Sở Thần thấy vậy cười ha ha, mau đến trước đỡ vị thành chủ.
"Thành chủ đại nhân khách khí quá, ngẫu nhiên đi ngang qua Vân Biên Thành xinh đẹp, không ngờ lại kinh động đến thành chủ đại nhân."
Diêu Tu Minh mặt cười hì hì, trong lòng thầm nói: "Ngươi đã giơ cờ hiệu, ta có thể không ra bái kiến sao? Cái chức thành chủ này ta cũng vất vả lắm mới có được đó."
Bạn cần đăng nhập để bình luận