Mang Theo Siêu Cấp Thương Trường Đi Dạo Cổ Đại

Chương 525: Không gian tái hiện một cánh cửa

Tuy rằng nhìn qua vẫn còn rất mơ hồ, nhưng dáng vẻ một cánh cửa, lại làm cho Sở Thần cảm thấy rất quen thuộc. Từ khi thế giới tận thế có thể xuyên qua hai bên, Sở Thần cũng không có quá nhiều kinh ngạc. Chỉ đứng ở một bên cánh cửa suy tư một lát, liền lại hướng về thương trường đi đến. Trong lòng nghĩ, phía sau cánh cửa này, lại nên là một thế giới như thế nào đây? Tất cả, chỉ cần có đầy đủ ngọc tinh, thì chung quy sẽ có đáp án.
Để ngày mai có thể nhanh chóng thu lấy ngọc tinh, Sở Thần vào trong thương trường trên giường liền ngủ say. Ngày thứ hai Sở Thần vẫn là bị một hồi chuông báo thức đánh thức, rửa mặt qua loa một chút, ăn bữa sáng xong, liền ra không gian. Đứng ở dưới màn trời, Sở Thần nhìn những cái hang động lít nha lít nhít, khẽ mỉm cười, liền hướng về hang động thứ hai mà đi. Cửa hang động đã sớm chất đầy một đống ngọc tinh đã được tiêu hóa tốt. Sở Thần không do dự, chỉ khẽ động ý nghĩ một chút, liền thu hết vào trong không gian. Tiếp theo, hắn lại đi tới hang động thứ hai. Cái thứ ba... Thứ tư...
Khi màn đêm buông xuống, Sở Thần đi tới hang động thứ 450. Nhìn phía xa vẫn còn nhiều hang động lít nha lít nhít như vậy, Sở Thần cũng trực tiếp ngồi phịch xuống mặt đất. Có điều nghĩ đến thu hoạch hôm nay, tuy mệt chút nhưng thu hoạch rất khả quan. Không quan sát nhiều, Sở Thần lắc mình liền tiến vào không gian. Bên trong không gian, Sở Thần đi thẳng tới phía sau núi, rót đầy cho mình nửa thùng nước suối, lúc này mới ngã mình vào trong thương trường trên giường lớn, ngủ say. Khiến băng băng bọn người có chút khó tin nhìn Sở Thần. Trong lòng nghĩ rốt cuộc ở bên ngoài đã làm gì? Chỉ thấy những tảng đá kia từng đống từng đống đi vào, sau đó lại từ từ biến mất. Chủ nhân của mình trở về cái gì cũng chưa nói liền ngủ. Nên băng băng hiểu chuyện đi tới trước giường, vén chăn lên liền chui vào.
Sáng sớm ngày thứ hai, Sở Thần liền trực tiếp từ trên giường đi ra bên ngoài, trong miệng vẫn còn ngậm một cái bánh mì. Là người thì khi cần nỗ lực thì phải liều mạng! Rồi lại một ngày máy móc kiểu công việc, đầy đủ tám canh giờ, không hề dừng lại. Buổi tối vẫn như vậy, tiến vào không gian uống nước, sau đó ngã đầu liền ngủ.
Bận rộn đủ chừng mười ngày, Sở Thần nhìn cái hang động cuối cùng to lớn, lúc này mới ngồi xuống đất từ trong túi lấy ra một điếu thuốc. Lên tới hàng ngàn, hàng vạn cái hang động cũng làm cho hắn thu được hàng ngàn, hàng vạn chồng ngọc tinh. Nhiều ngọc tinh như vậy tràn vào bên trong không gian, phỏng chừng lão Lục trong không gian kia ăn được vui vẻ lắm. Cũng không biết nó biến hóa như thế nào, cánh cửa kia, rốt cuộc có mở ra hay chưa! "Cái cuối cùng, lão tử đến rồi!" Sở Thần ném tàn thuốc, bước chân lảo đảo lao vào. Sau khi tiến vào, nhìn thấy không phải ngọc tinh mà là một con Phi Thiên Hùng cực lớn. Nó đang nhìn hắn lộ ra một vẻ mặt như cười mà không phải cười. "Nhân loại, ngươi muốn thứ này, làm gì!" Nói xong, con Phi Thiên Hùng to lớn tránh ra thân thể, để lộ ra phía sau lưng nó là những chồng ngọc tinh toàn màu tím! "Khỉ thật, hàng này cấp bậc càng cao hơn?" Sở Thần thấy không ổn, lập tức bật tất cả đèn trên người lên. Trong lòng nghĩ, cứ không sợ ngươi không sợ ánh đèn, nếu thế, thân hình lớn như vậy, còn không đi sớm gây họa cho bọn Ngao Thiên Hải. Quả nhiên, thấy Sở Thần cả người tràn ngập ánh đèn, Phi Thiên Hùng to lớn lập tức nghiêng người đi. "Chư vị, ta không có ác ý, hơn nữa ta cần thiết, lại càng là thứ các ngươi không cần, chẳng lẽ, các ngươi muốn ngăn ta?" Sở Thần nói với con Phi Thiên Hùng đang nghiêng mình."Được, thu lại pháp thuật của ngươi đi, ta chỉ là tò mò, bởi vì chúng ta tồn tại mấy ngàn năm, vẫn là lần đầu tiên thấy có người muốn... thứ này!""Cho nên, ta rất hiếu kỳ!" Phi Thiên Hùng gầm lên với Sở Thần!
Sở Thần nghe xong cũng phối hợp tắt hết tất cả đèn trên người, chỉ để lại một chiếc mờ tối. Nhưng mà bình thường thì với một chiếc đèn như thế này thôi, Phi Thiên Hùng đều sẽ tránh không kịp. Vì vậy có thể thấy được, trước mắt hàng này, tuyệt đối không phải mấy con Phi Thiên Hùng khác có thể so sánh được. Với thị lực ban đêm thì Sở Thần lại thấy nó quay người lại, trực diện với ánh đèn mà không hề sợ hãi. Liền nói: "Ngươi không sợ ánh sáng sao?" "Ha ha, ta không phải bọn nó có thể so sánh được, mảnh đại lục này của chúng ta là một đại lục vô cùng yên bình, ta hi vọng ngươi, thu xong đồ vật rồi thì rời đi, nếu ngươi có ý đồ gì, thì dù đánh nhau đến chết sống, ta cũng phải trục xuất ngươi khỏi vùng đất này!" Sở Thần nghe xong trong lòng nở nụ cười, xem ra do mình quấy rầy nhiều ngày như vậy, cuối cùng cũng khiến vị này không thể nhịn được nữa. Liền mở miệng nói: "Yên tâm, ta giúp ngươi dọn xong đồ ở phía sau, sẽ lập tức rời đi!""Nhưng mà vẫn còn một vấn đề muốn hỏi ngươi, trước đây ta ở một ngọn núi tuyết, gặp đồng loại của các ngươi, nhưng bọn chúng đột nhiên biến mất, ngươi có biết bọn chúng đi đâu không?" Đồng loại? Biến mất? Nghe tin tức của Sở Thần, Phi Thiên Hùng to lớn lập tức tỏ ra vui mừng như thể nghe được tin gì đó hay lắm. "Ý ngươi là nói, có đồng loại của chúng ta bỗng nhiên rời đi?" "Không sai!""Ha ha ha, rốt cuộc cũng chờ được đến ngày đó, cảm tạ ngươi đã mang đến tin tức này, thu xong đồ vật rồi đi đi!" Nói xong, Phi Thiên Hùng cũng không còn để ý tới Sở Thần, mang theo đồng loại còn lại liền biến mất trong sơn động. "Này, ngươi còn chưa nói cho ta biết, bọn nó đi đâu mà. . ." Có thể đáp lại Sở Thần, chỉ có tiếng của chính mình, vang vọng trong sơn động.
Tại sao chúng nó nghe thấy Phi Thiên Hùng biến mất, lại có biểu hiện vui mừng? Chẳng lẽ thế giới này sắp có biến hóa? Sở Thần sau khi thu xong ngọc tinh màu tím, ra cửa động, vừa đi về vừa nghĩ. Hay là nói, Phi Thiên Hùng núi tuyết biến mất, không phải là bất ngờ. Vậy Mặc Vận biến mất thì sao? Do ai gây ra? Còn có việc Ngao Thiên Hải nói đường nối đóng lại, rốt cuộc là có ý gì? "Xem ra, mình vẫn phải đi một chuyến nấu nhà pháo đài, để hỏi rõ chuyện này mới được!" Nói xong, Sở Thần tăng tốc độ lên, chạy thẳng về pháo đài Ngao gia.
Ngày thứ hai, hắn đi đến bên dòng sông, mở thuyền nhỏ ra liền vượt qua sông. Sau đó thả băng băng ra, mở bộ chiến xa liền hướng về phía bên kia mà đi. Mà những con Phi Thiên Hùng này, vào buổi tối hôm Sở Thần rời đi, lại từ trong huyệt động chui ra. Nhưng lần này chúng không lao đến bờ sông lấy ngọc thạch. Mà tụ lại một mảnh đất trống, đợi chờ mệnh lệnh. Trên đất trống, một con Phi Thiên Hùng to lớn, đang dặn dò gì đó với chúng. Tiếp đó, Phi Thiên Hùng đồng thời phát ra một tiếng kêu hưng phấn lại kéo dài. Khiến Sở Thần đang nhắm mắt dưỡng thần trên chiến xa lập tức bừng tỉnh. "Ồ, bọn nó đang tụ tập?" Trên nóc bộ chiến xa, Sở Thần cầm kính viễn vọng nhìn ban đêm, mơ hồ có thể thấy ở phía bên trụ sở Phi Thiên Hùng, lít nha lít nhít là bóng dáng Phi Thiên Hùng. Chúng đang vui mừng kêu la, nhảy nhót!
Bạn cần đăng nhập để bình luận