Mang Theo Siêu Cấp Thương Trường Đi Dạo Cổ Đại

Chương 185: Tân La cao thủ vào Đại Hạ

Chương 185: Cao thủ Tân La tiến vào Đại Hạ
Đen Phong đại tướng quân? Là cái thá gì.
Sở Thần nghe được cái tên ngông cuồng này, nhất thời có chút buồn cười. Xem ra đây chỉ là một đám sơn phỉ mà thôi, vậy thì không cần nhiều lời với bọn chúng.
Liền dùng loa trên xe bọc thép hướng bên ngoài hô lớn: “Ta, Phi Long tướng quân, mượn đường, mau tránh ra.” Nói xong còn đạp mạnh chân ga khiến động cơ gầm rú một trận.
Đạt Thông Minh thấy vậy, cũng mặc vội áo da dày cộm rồi xuống xe. Hắn đã từng trải qua tốc độ của loại đồ chơi này, nếu cái gọi là Phi Long tướng quân kia nổi hứng tông vào xe ngựa của hắn, vậy thì cái được không đủ bù cho cái mất.
Nhưng hắn là ai chứ, là Hắc Phong đại tướng quân, về khí thế không thể thua, nếu không thì làm sao dẫn quân.
Đạt Thông Minh xuống xe, hơi né người sang một bên: "Phi Long tướng quân, Đại Hạ ta khi nào có người này, ta thấy ngươi là có mưu đồ bất chính, giờ phút này đi về hướng kinh đô, ý muốn là gì?"
Sở Thần nhìn nam tử thấp bé nhanh nhẹn xuống xe ngựa, xem ra đây đúng là Hắc Phong đại tướng quân không thể sai vào đâu được.
Liền đỗ xe cẩn thận, đội mũ chống đạn vào rồi chui lên nóc xe.
Trên mui xe, một khẩu súng máy đã được lén lút đặt sẵn, chỉ là bị tấm vải nhiều màu che lại, người khác không nhìn thấy toàn bộ súng máy.
Mà Trần Thanh Huyền lại đang buồn bực nằm ườn trong xe. Phảng phất mọi chuyện bên ngoài đều không có ý nghĩa gì với hắn. Hắn chỉ cần bảo vệ cái tên ngốc đang chui ra khỏi nóc xe kia được an toàn là được rồi.
"Ha ha, Hắc Phong đại tướng quân, ai phong cho ngươi đấy, chẳng lẽ, tự phong mình là đại tướng quân được à?" "Hừ, nói thật cho ngươi biết, đêm qua ta xem thiên tượng, thiên hạ này sắp có biến lớn."
"Bổn tướng quân thấy ngươi là nhân tài, dâng lên xe của ngươi đây, bổn tướng quân có thể tha cho ngươi một mạng." Đạt Thông Minh thấy Sở Thần liếc mắt là biết hắn chỉ là đồ giả, liền bắt đầu uy hiếp.
Nghe thấy thiên hạ này có biến lớn, Sở Thần liền hiểu ra, xem ra người này, cũng là người của Văn gia.
“Ta nói đám người Văn gia toàn là lũ đần độn hay sao, chúng nó thì trốn chui trốn nhủi, bên ngoài toàn súng ống cả.”
“Ồ, ngươi còn biết Văn gia? Chẳng lẽ, các hạ cũng là người của Văn gia. . .” Đạt Thông Minh vừa nghe tới Văn gia, trong lòng liền suy nghĩ. Chẳng lẽ, người này là quân mình, vậy thì khó rồi, việc giết quân mình, hình như không được tốt lắm.
"Không sai, ta chính là Phi Long tướng quân đệ nhất đại tướng quân của Văn gia, xin hỏi vị này xưng hô như thế nào?" Sở Thần thấy hắn vẻ mặt ngốc nghếch, liền thuận miệng nói bừa.
"Ai nha, té ra là Long Vương miếu ở trong lũ lụt, tại hạ Đạt Thông Minh, chính là Hắc Phong đại tướng quân dưới trướng Văn gia." Nói xong cũng tiến về phía xe của Sở Thần.
"Dám hỏi Phi Long huynh từ đâu đến, cũng là đi trợ giúp cái Văn gia kia sao?" Hóa ra là đội cổ vũ, Sở Thần lập tức mất hết hứng thú.
Có điều tên của Đạt Thông Minh này, lấy thật là thích hợp.
“Thông Minh huynh, ta có nhiệm vụ khẩn cấp, muốn chạy tới kinh thành, mong huynh tạo điều kiện.” Với kẻ ngốc này, có thể giải quyết êm đẹp thì giải quyết êm đẹp. Nếu không làm lỡ thời gian cũng không hay.
“Phi Long huynh, ngươi và ta cùng đi kinh thành, hay là đưa cái xe của ngươi cho ta đi, ngồi xe ngựa của ta là tiện nhất." Sở Thần nghe xong liền xoay họng súng máy, vị Đạt Thông Minh này rõ ràng vẫn không muốn buông tha cho cái xe của hắn. Nếu ngươi muốn đến chịu chết thì đừng trách ta.
“Thông Minh huynh, cho ngươi mười hơi thở, cho lão tử tránh đường, hoặc là cút đi, nếu không, cỗ máy này của ta khó chơi lắm đó." Nói xong, Sở Thần nháy mắt với Trần Thanh Huyền.
Trần Thanh Huyền lười nhác đứng lên, ngồi vào ghế lái, mạnh mẽ đạp chân ga.
Động cơ gầm rú to lớn khiến Đạt Thông Minh sợ hãi mà nhảy vội sang một bên.
"Mời rượu không uống lại thích uống rượu phạt đúng không, cho lão tử bắt lấy." Ngã vào trong tuyết, Đạt Thông Minh lập tức nổi nóng, trong nháy mắt hô lớn với đám người bên cạnh.
Những kẻ lưu vong kia, lập tức rút đao ra, xông về phía chiếc xe bọc thép. Mà Sở Thần đã sớm nhắm súng máy vào Đạt Thông Minh. Khi hắn vừa ra lệnh, liền một tràng liên thanh vào hắn. Tên Hắc Phong đại tướng quân nổi danh lập tức bị bắn thành tổ ong.
Theo khẩu 95 liên tục nhả đạn, đám người xông lên lập tức ngã xuống một mảng lớn. Những người còn lại thấy vậy làm gì dám xông lên nữa.
Mà Trần Thanh Huyền thì chậm rãi lái xe đi về phía trước. Phía trước, xe ngựa bị kinh hãi, kéo thẳng chạy về phía trước, xui xẻo che ngay trước xe bọc thép.
Đối mặt với đám quân Hắc Phong trại nóng lòng muốn thử, Sở Thần lại bất đắc dĩ thay một hộp đạn cho khẩu 95.
Sau khi bắn hết năm sáu hộp đạn, quân Hắc Phong trại bỏ lại mấy trăm cái xác, trong nháy mắt bỏ chạy tán loạn. Cảnh tượng này bị người nhà họ Văn biết được, tức đến hộc máu. Vốn cho là có năm ngàn quân lính làm bia đỡ đạn, không ngờ vừa ra khỏi cửa nhà bọn họ, liền tan tác.
Con ngựa bị kinh hãi kéo chiếc xe đi xa khỏi đường cái.
Những người xúc tuyết ở phía trước cũng vứt hết đồ đạc trong tay, chạy mất dạng.
Không còn xe ngựa cản trở, Trần Thanh Huyền một đường lái xe thẳng tiến đến kinh thành.
“Ta nói tên ngốc nhà ngươi không thích đường thông thì không mở, sao lại dùng cách này?”
“Nghiện rượu, ngươi nói vậy là sai rồi, vậy sao vừa nãy ngươi không xuống giết địch?"
“Địch? Đồ ngốc, ngươi gọi cái này là địch à?” Trần Thanh Huyền nhàm chán ngáp một cái, lấy điếu thuốc ra châm lửa.
Sở Thần cũng cất súng máy, không để ý đến gã kia nữa. Nếu không cần hắn lái xe thì hắn cũng nghỉ ngơi một chút.
Đúng lúc này, ở phía đông bắc Đại Hạ, một thanh niên mặc áo mỏng manh, lưng đeo một thanh đao dài. Đang nhanh chóng giẫm tuyết hướng về phía Đại Hạ mà đi. Ở phía sau hắn, còn có một người đàn ông to lớn, mặc da thú, tay cầm hai cái chùy đồng đang theo sát.
“Ta nói sư huynh, huynh chậm một chút, ta có hơi mệt." Người cầm chùy đồng hướng về phía trước người thanh niên gọi.
“Đã sớm nói ngươi không cần đến, không cần đến, giết tên hoàng đế Đại Hạ, một mình ta là đủ."
"Ha ha, không phải nghe nói con gái Đại Hạ xinh đẹp, ta, Lão Phác, làm sao cũng phải đi xem xem."
Nếu như Sở Thần ở đây, sẽ lập tức nghe ra. Hai người này, đang nói tiếng của Bổng tử quốc. Không sai, hai người này cũng là do Văn gia bỏ ra giá cao mời về giúp đỡ. Biết trong cung có cao thủ Ngụy công công không phải là người bình thường.
Cho nên lại phí tiền mời tới hai cao thủ. Thanh niên tên là Phác Bất Thành, người cầm chùy đồng tên là Phác Bất Viễn. Hai người vốn là anh em sinh đôi, không biết có phải cha bọn chúng học phân luồng thuật hay không. Sinh ra hai người nhưng một trên trời một dưới đất. Nhưng hai người có một điểm giống nhau, đó chính là thiên phú võ thuật kinh người, mới hơn ba mươi đã là đao khách số một và lực sĩ số một của Tân La.
Lần này đến Đại Hạ, cũng do Tân La hoàng đế bày mưu, đó chính là giúp Văn gia, giết Chu Thế Huân. Sau đó ở lại Đại Hạ này, chậm rãi biến Văn gia thành con rối của Tân La.
Hai người tốc độ cực nhanh, chỉ trong chớp mắt đã đi rất xa.
Bạn cần đăng nhập để bình luận