Mang Theo Siêu Cấp Thương Trường Đi Dạo Cổ Đại

Chương 64: Thanh Ngưu Sơn bên trong lại không phỉ

Chương 64: Trong Thanh Ngưu Sơn không có phỉ Giải quyết xong chuyện theo dõi, đoàn người lại nhanh chóng đi đến một con đường khác để lên núi. Đi theo con đường hướng lên, rất nhanh, đã thấy trên đỉnh núi có một cái cửa trại được dựng bằng gỗ. Sở Thần không khỏi nhíu mày: "Đây chính là ổ của bọn thổ phỉ, phủ binh của cái phủ thành chủ này cũng quá vô dụng đi." Nói xong cũng dẫn mọi người hướng về phía trước sờ lên. Những lời này cũng bị Lam Thiên Lỗi nghe thấy, chắc chắn sẽ lại phải nghe hắn lải nhải một hồi nữa.
Mỗi lần đến tiêu diệt cướp, chẳng phải đều bị chặn ở ngoài cửa trại hay sao. Sơn phỉ Thanh Ngưu Sơn từng người đều hung ác, hơn nữa vị trí chiếm đóng cũng có ưu thế tự nhiên. Sau lưng là vách núi dựng đứng, phía trước thì chỉ có một con đường nhỏ có thể đi vào sơn trại, hai bên cũng là núi đá cao lớn. Các phủ binh phần lớn không có năng lực tác chiến ở vùng núi, sao có thể là đối thủ của những tên sơn phỉ ngày nào cũng lởn vởn trong núi chứ. Nếu không phải bây giờ Thanh Ngưu Sơn vắng vẻ, không có mấy người. Hơn nữa lại là cuối năm, quan phủ cũng không thể lên núi tiêu diệt cướp, cho nên vốn là năm cái vị trí gác thì cũng chỉ còn lại một người ở trên cây coi chừng mà thôi. Việc quản lý cực kỳ lỏng lẻo, đại đương gia nhị đương gia đều đã đi ra ngoài, còn lại mấy tên tiểu lâu la thì chẳng nhân cơ hội mà buông lỏng một chút sao.
Đoàn người của Sở Thần chậm rãi tiến về phía cửa trại. Khoảng cách đến trại chừng hai trăm bước thì đã bị sơn phỉ canh gác trên cửa trại phát hiện ra. Một người còn chưa kịp lên tiếng, đã bị Phùng Nhị một mũi tên bắn trúng. Tên còn lại thấy tình huống không ổn, liền lập tức cầm lấy cái la bên cạnh, gõ "keng cạch" vang vọng. Nhưng cũng chỉ kêu được vài tiếng, cũng giống như tên kia bị Hổ Tử bắn chết.
"Các huynh đệ, xông lên cho ta, phát tài thôi." Sở Thần hét lớn với mọi người, hai mươi mốt người, "ô oa ô oa" liền xông vào trong sơn trại.
Người ở bên trong sơn trại, có người còn đang trong phòng hầu hạ "oanh oanh yến yến" đây. Bị cuộc tập kích bất ngờ làm cho ngơ ngác không hiểu chuyện gì. Mười bảy người quân sĩ cầm trường đao, tiến vào sơn trại như chỗ không người. Nhất thời, tiếng la hét, tiếng gào khóc vang lên không ngớt. Còn Phùng Nhị thì đã tự mình đi tới một chỗ cao. Trong tay cây cung phục hợp như thần binh, mũi tên chỉ đến đâu, đều có một tên sơn phỉ ngã xuống đó. Hổ Tử theo sát phía sau Sở Thần, thỉnh thoảng bắn giết những tên sơn phỉ xông lên. Sở Thần cầm trong tay khẩu súng lục kia. Ngoài tiếng súng vang vọng làm người kinh sợ ra, viên đạn bắn ra, vừa nhanh vừa chuẩn.
Cuộc tập kích bất ngờ vào Thanh Ngưu Sơn, cơ bản không có gì đáng nói. Một vài tên sơn phỉ thậm chí còn chưa kịp nhấc đao, đã bị những người quân sĩ này chém đầu. Cũng có một vài tên, khi đang giao chiến thì bắt đầu cảm thấy nghi ngờ nhân sinh. Hóa ra thanh thép đao trong tay mình phát ra hàn quang kia, giống như nặn bùn vậy, mấy lần va chạm, không cuốn thì cũng gãy. Còn có tên kia cứ tùy ý chỉ tay, liền có thể giết chết người. Quá mẹ nó là khiến người ta kinh khủng.
Cuộc chiến chỉ diễn ra không đến một nén nhang công phu, trên đất đã quỳ xuống bảy, tám người run lẩy bẩy. Mà Sở Thần lại mang theo Hổ Tử, lặng lẽ vòng ra phía sau sơn trại.
"Nói đi, kho hàng ở đâu?" Sở Thần lớn tiếng hỏi tên sơn phỉ bị Hổ Tử bắt. Người kia không chút do dự liền chỉ vào một tòa phòng ốc phía sau. Hổ Tử áp giải tên sơn phỉ kia, cùng Sở Thần thuận lợi đi vào phòng. Hổ Tử rút thanh trường đao trên người, một cái đã cạy ra một đường thông xuống tầng hầm giống như cái phòng. Đi theo tên sơn phỉ kia, thuận lợi đi vào kho hàng bên trong.
Sau một nén nhang, Sở Thần lẩm bẩm trong miệng: "Tổng cộng bạc trắng hơn một vạn hai, vàng ba mươi lăm lạng, lương thực chừng bảy, tám ngàn cân."
Ta đi, tên sơn phỉ này cũng khá đấy, đây mẹ nó là đã cướp của bao nhiêu nhà giàu có rồi. Nhưng mà lương thực nhiều quá, không dễ thu đây. Còn Hổ Tử thì vẫn bị sắp xếp ở cửa bảo vệ, không cho hắn vào, còn tên sơn phỉ kia thì sớm đã thành vong hồn dưới đao của hắn rồi.
"Xem ra phải tranh thủ thời gian, lát nữa người đến thì giải thích kiểu gì đây." Nói xong Sở Thần liền di chuyển, việc đầu tiên là đem kim ngân thu vào trong không gian. Thế nhưng Sở Thần cũng để lại khoảng chừng một ngàn lạng ở trong phòng kho. Tiếp theo đó là lương thực, đồ vật này, có thể thu bao nhiêu thì thu bấy nhiêu thôi. Chỉ thấy hắn cầm lấy túi lương thực, rồi khởi động ý nghĩ của mình, chuyển nó vào bên trong không gian. Có điều mấy ngàn cân lương thực, không phải trong thời gian ngắn là có thể giải quyết được. Đáng tiếc là không gian này không thể muốn thu chỗ nào là thu được chỗ đó, nếu không thì dùng sao mà mệt như vậy.
Thu mất khoảng một nén nhang công phu thì Đường Giang Đào mọi người bên ngoài cũng đã đến nơi.
"Hổ Tử, các ngươi không sao chứ." Đường Giang Đào nhìn thấy tên sơn phỉ dưới chân Hổ Tử thì lo lắng hỏi.
Hổ Tử còn chưa nói thì Sở Thần ở bên trong đã lên tiếng trước: "Không có gì, Đường đại ca mau vào đi, chúng ta phát tài rồi." Đường Giang Đào theo âm thanh đi vào, vừa nhìn thì liền thốt lên đã nghiền: "Tổ sơn phỉ này, xem ra rất là giàu có." Nhìn thấy trên mặt đất rải rác bạc, cùng với mấy đống lương thực kia, con mắt hắn sáng lên cả rồi.
"Sở công tử, mấy thứ này, theo luật pháp Đại Hạ, đều phải ghi rõ rồi nộp lên quốc khố." "Chúng ta có thể nói là lập công lớn." Đường Giang Đào hưng phấn nói. Sở Thần vẻ mặt khinh bỉ nhìn hắn, mẹ nó sao lại có một người ngốc như vậy. Lương thực không chuyển được thì bạc chẳng lẽ không thấy sao? Liền lén kéo hắn ra một chỗ: "Đường đại ca à, năm nay hơn ba mươi rồi phải không, đã lấy vợ chưa?"
"Vẫn chưa thành gia, Sở công tử sao lại nói vậy." Đường Giang Đào nhìn Sở Thần với vẻ mặt vô cùng nghi hoặc, cái người Sở công tử này, sao đang nói chuyện thì lại nhảy sang chuyện khác thế.
"Ta nói mẹ nó một thằng độc thân như ngươi, muốn gom công lao làm gì, ngươi mà báo lên thì cái lão tiểu tử Lam Thiên Lỗi kia cùng lắm cho ngươi cái huân chương thôi." "Ngươi không nghĩ cho bản thân thì cũng nên nghĩ cho các huynh đệ phía sau chứ, ai mà chẳng muốn cưới vợ bạch phú mỹ rồi lên tới đỉnh cao nhân sinh, có mỗi mình ngươi là thanh cao cái quái gì."
Sau khi mắng Đường Giang Đào một trận thì sai Hổ Tử chuyển bạc ra ngoài. Còn về lương thực, Sở Thần liền tranh thủ thu vào, số còn lại thì để cho Lam Thiên Lỗi đi mà làm. Thuận tiện cũng cho Đường Giang Đào một chút công lao, thế nào cũng phát được cái huân chương chứ.
Trong khi Đường Giang Đào còn đang ngơ ngác không hiểu chuyện gì thì Hổ Tử đã vác thùng bạc, cùng hai người đi ra phía ngoài. Sở Thần lén lút nói nhỏ vào tai Hổ Tử: "Cầm chìa khóa này cùng bạc, xuống núi, theo chỗ này, là có thể mở cửa, sau đó đem bạc chất lên xe ngựa, ở đó chờ chúng ta." Hổ Tử gật gật đầu, cười hì hì vác bạc đi. Lúc này Sở Thần mới xoay người lại, nói với Đường Giang Đào: "Đường đại ca, những người này thì xử lý thế nào đây? Hay là, giết luôn đi?" Sở Thần vừa dứt lời thì đám người đang quỳ liền điên cuồng dập đầu:
"Quân gia, chúng tôi sai rồi, xin tha mạng a."
"Đúng vậy, quân gia, chúng tôi không dám làm sơn phỉ nữa, ngài tha cho chúng tôi đi." Nhất thời, các loại tiếng xin tha, làm cho đầu của Sở Thần cũng nhức lên. "Thôi, đừng có mẹ nó làm ầm nữa, Thanh Vân Thành đối với việc diệt cướp có chính sách gì không?" Lời này vẫn là nói với Đường Giang Đào. "Sở công tử, lẽ nào ngươi không biết?" Ta mẹ nó trước kia ký ức đều không còn, ta biết thế nào được.
Bạn cần đăng nhập để bình luận