Mang Theo Siêu Cấp Thương Trường Đi Dạo Cổ Đại

Chương 312: Đáy hồ chế phục tử y nữ

Chương 312: Đáy hồ chế phục tử y nữ
Thấy Lãnh Sương ngủ say, Sở Thần ôm lấy nàng xoay người vào lều. Sau khi đắp kín chăn cho nàng, hắn liền thoắt một cái biến mất vào bóng đêm. Qua lời Lãnh Sương, hắn đã phân tích được vài thông tin. Đó là đáy hồ trong phủ thành chủ, từ đình đi vào, bên trong có bích lục ngọc thạch. Nhưng ở đáy hồ, có một người nàng gọi là cô cô! Vì vậy, ngay lúc này hắn quyết định sẽ xông vào phủ thành chủ trong đêm. Với Lãnh Sương đang ngủ say trên gò núi, Sở Thần không cần lo lắng cho an toàn của nàng, xung quanh nàng hẳn là có người bảo vệ.
Đến trước cửa lớn phủ thành chủ, dưới sự đón tiếp nhiệt tình của thị vệ, Sở Thần nghênh ngang đi vào. Vị gia này là đầu bếp thân cận của thành chủ, là người mà thành chủ đại nhân đã gặp không ít lần, sao có thể không giữ mối quan hệ cho được!
Sở Thần trở về phòng. Nhanh chóng trang bị cho bản thân. Đồ phòng hộ đầy đủ, trên eo mang đầy vũ trang, đừng đủ loại vũ khí. Sau đó mặc vào bộ đồ bảo hộ, thoắt một cái liền lên mái nhà. Dưới ánh trăng, toàn bộ Long thành mông lung một màu. Sở Thần nhanh chóng tiếp cận hậu hoa viên. Lúc này đêm đã khuya, đại đa số người đều đang ngủ say, chỉ còn đội thị vệ tuần tra đang phờ phạc tụm năm tụm ba trò chuyện. Chỉ trong chốc lát, Sở Thần đã tránh hết những người canh gác, đến được lương đình. Sau đó nghi hoặc nhìn xuống đất. Lát sau, hắn quả nhiên phát hiện chỗ không giống nhau, trên sàn đình có một khe hở hình vuông, khác biệt so với xung quanh. Có lẽ, trừ Lãnh Sương, không ai từng đến nơi này. Nên việc này thợ làm quá cẩu thả.
Sở Thần rút chủy thủ, dùng chút sức liền cạy được miếng sàn nhà. Trong nháy mắt, một lối đi hầm sáng ánh nến xuất hiện trước mắt Sở Thần. Ngay khi Sở Thần đặt chân xuống, trong căn phòng đá lớn phía dưới, cô gái mặc áo tím chợt mở mắt. Khóe miệng nàng lộ ra một nụ cười không dễ thấy, nhìn chằm chằm vào lối vào.
Sở Thần theo lối đi chậm rãi tiến vào. Không lâu sau, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên sắc bén, theo phản xạ liền đưa tay ra sau.
"Không sai, quả nhiên rất tuấn tú, lại đây để tỷ tỷ xem nào." Sở Thần vừa vào đã bị cô gái mặc áo tím phát hiện, nàng cảm giác được, trên người hắn không có chút tu vi nào. Xem ra đây chính là tên đầu bếp mà Lãnh Sương nói không sai. Nhưng có điều nàng thấy kỳ lạ, không phải nói ngày mai mới đến, sao đêm khuya đã tới rồi?
Nghe cô gái mặc áo tím nói, Sở Thần cũng ngẩng đầu lên đánh giá nàng. Đây là một phụ nữ ba bốn mươi tuổi, có lẽ nhờ được bảo dưỡng tốt nên vẫn còn chút phong vận. Nhưng khi ánh mắt lướt đến chỗ cô gái mặc áo tím, tim Sở Thần bỗng đập nhanh. Cô gái này xung quanh chất đầy bích lục ngọc thạch, chính là ngọc tinh mà Chúc Lưu Hương nhắc tới. Tuy kích động nhưng Sở Thần ngay lập tức lấy lại bình tĩnh, nhìn khí thế trên người nàng mà đoán, thực lực của nàng chắc cũng tương đương với Chúc Lưu Hương. Hơn nữa ánh mắt của cô gái này còn ác liệt hơn Chúc Lưu Hương, hẳn là phải g·iết rất nhiều người mới có được ánh mắt như vậy. Người này, hẳn là cô cô mà Lãnh Sương nhắc tới.
Sở Thần vội vàng khom lưng hành lễ: "Gặp cô cô!"
"Ha ha, hiểu chuyện đấy, con nha đầu chết tiệt Lãnh Sương kia còn muốn giữ ngươi cho riêng mình, người đàn ông tươi ngon như vậy, phải hiếu kính cô cô mới đúng chứ." Tươi ngon? Sở Thần nghe vậy lập tức trong lòng căng thẳng, hóa ra Lãnh Sương bị tinh thần phân liệt, mà cô cô này còn biến thái hơn. Liền giả bộ nghe lời tiến lại gần. Khoảng cách giờ còn quá xa, không tiện ra tay. Nếu nói đơn đả độc đấu, hắn không phải đối thủ của nữ nhân này, nhưng nếu dùng vũ khí nóng, côn điện, ớt cay thì hắn chẳng hề sợ.
Thấy Sở Thần run rẩy bước đến gần, nụ cười trên mặt cô gái mặc áo tím ngày càng đậm. "Ha ha, thành chủ đã đưa ngươi đến cho ta, vậy ngươi hãy cố gắng hầu hạ ta, ngươi sẽ có được tất cả những gì mình muốn."
"Vị này… cô cô, ta đi rót trà cho người nhé!" Sở Thần dừng lại ở khoảng cách chừng năm mét, mặt tươi cười nói.
"Rót trà? Rót trà gì?" Vừa nói, cô gái mặc áo tím thuận tay vồ một cái, Sở Thần liền cảm thấy có một sức mạnh lôi kéo mình đến gần người phụ nữ đó. Sở Thần hơi bối rối, nghĩ thầm một lời không hợp đã ra tay rồi. Nhưng từ giọng điệu của cô ta thì có vẻ không đột nhiên g·iết mình ngay, vì vậy hắn mặc cho cô ta kéo, không hề dùng sức ch·ố·n·g cự. Đối phó với cao thủ như này, tất cả át chủ bài phải dùng vào thời điểm then chốt. Nếu hắn hiện tại thể hiện ra thực lực thất phẩm, có lẽ nữ nhân này sẽ nhân cơ hội g·iết hoặc đ·á·n·h hắn trọng thương. Chi bằng cứ xem cô ta định làm gì đã.
Cô gái áo tím kéo Sở Thần đến cạnh mình rồi ấn chặt hắn lại, sau đó giở trò. "Ha ha, không tệ, đi theo ta!" Tiếp đó, Sở Thần bị kéo vào một gian phòng bên cạnh. Người t·ử y nữ nhìn vẻ mặt mờ mịt của Sở Thần, xoẹt một cái liền không còn mảnh vải che thân. Sau đó ngạo mạn ngồi trên giường lớn: "Lại đây, tỷ tỷ dạy ngươi hô hấp đại pháp."
Sở Thần nhìn tình cảnh này, nghĩ thầm con chuột chết từ đâu chui ra vậy. Đột nhiên, hắn lại cảm thấy một lực kéo đưa mình về phía t·ử y nữ. Sở Thần nghĩ thầm nếu cứ không phản kháng thì lại bị dính lên mất, nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, Sở Thần phất tay xuất hiện một chiếc gậy đen. Sau đó mượn lực kéo, chớp mắt chọc vào cô ta.
"Đồ bỏ đi, còn dùng gậy?" Cô gái mặc áo tím vừa khinh bỉ nói xong thì Sở Thần đã ấn công tắc côn điện. Một tiếng thét vang lên, ngay sau đó cô gái mặc áo tím ngã xoạch xuống đất. Sở Thần ngay lập tức móc ra hai cái còng tay cố định cô ta lại. Sau đó, trong tay hắn lại xuất hiện một cuộn dây leo núi, nhanh chóng trói chặt cô ta. Đối với loại cao thủ như vậy, chỉ hai cái còng tay, Sở Thần thực sự hơi bất an. Vì sao không dứt khoát g·iết luôn, Sở Thần nói là vẫn còn nhiều nghi vấn cần làm rõ đây mà.
"Ngươi là ai? Ngươi không phải tên đầu bếp mà Lãnh Sương nói?" Cô gái mặc áo tím bị điện đến có chút mông lung hỏi.
"Ta là ai không quan trọng, nhưng giờ cô biết rõ tình cảnh của mình rồi đấy, cô đang ở trong tay ta, ta muốn sao cũng được, tiếp theo, ta hỏi cô phải trả lời."
"Hừ, chỉ bằng thứ dây thừng của ngươi?" Vừa nói, cô ta liền bùng nổ sức mạnh rất lớn, nhanh chóng giãy giụa. Sở Thần vừa nhìn lắc đầu, rồi cười nhìn cô ta. Nghĩ thầm ngươi cứ giãy đi, đây là dây leo núi, không phải dây thừng bình thường đâu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận