Toàn Dân Trò Chơi: Từ Zombie Tận Thế Bắt Đầu Treo Máy

Chương 1681: Nhắc nhở lây nhiễm

Đám Ám Xà như gặp phải khắc tinh vậy, chúng nhanh chóng rút lui về sau.

Chỉ trong chốc lát, toàn bộ đại sảnh lại rơi vào trong im lặng.

"Tranh thủ thời gian, bọn chúng rất thông minh, chúng sẽ trở lại ngay thôi."

Nhân khoảng trống lúc đám Ám Xà rút lui, bọn họ nhanh chóng chạy về phía trung tâm đại điện.

Vừa mới chạy được hơn hai mươi bước, chung thì đám Ám Xà lại bò ra từ trong bóng tối và chậm rãi tiến đến gần bọn họ để thăm dò.

Thấy mọi người đã tiến vào khu vực đại sảnh trống, trong lòng Phương Hằng khẽ động một cái, hắn hạ giọng nói: "Ta có cách rồi, bọn chúng không biết bay!"

Wangenit nhíu mày lại, sau đó lập tức hiểu ra, hắn đưa tay về phía Khâu Diệu Khang và Sandy, rồi từ từ bay lơ lửng lên giữa không trung, lúc này hắn gật đầu với Phương Hằng, nói: "Còn lại giao cho ngươi."

"Được!"

Tốc độ bay lơ lửng rất chậm, vừa bay chưa được mấy phút, Sandy bỗng lộ vẻ mặt ngạc nhiên và mừng rỡ, hắn chỉ tay về một phía cách đó không xa: "Ở bên kia, bên kia không có rắn!"

Đối diện bức tượng đá không xa có một vòng ma pháp trận luyện kim rất lớn.

Này mà rơi xuống là còn đường sống nữa à.

Có một bức tượng tổ tiên đế quốc bằng đá rất lớn đứng sừng sững ở chỗ trung tâm, xung quanh là tế đàn và tế phẩm.

Bọn họ bay lơ lửng ở độ cao hơn bốn mét, và tránh được sự tấn công của đám Ám Xà ở phía dưới.

"Ừm."

Phương Hằng lập tức cõng Đường Minh Nguyệt lên và sử dụng thuật lơ lửng để bay lên giữa không trung.

Ma pháp trận đã bị hư hại bảy tám phần nên hoàn toàn không thể sử dụng được.

Đường Minh Nguyệt được cõng ở sau lưng Phương Hằng, nàng cúi đầu nhìn đám Ám Xà đông nghiệt đang càng lúc càng nhiều hơn, cảnh tượng này khiến nàng không khỏi buốt cả da đầu.

Toàn bộ đại sảnh được xây dựng rất cao, khoảng chừng tám mét.

Phương Hằng nhìn về phía khu vực mà Sandy chỉ, ở bên kia hình như là đã tới khu trung tâm lăng mộ hoàng thất.

Ở trung tâm ma pháp trận luyện kim đã bị phá hư là một cái hố nông được người ta đào lên.

"Này."

Sau khi đến gần mới nhìn thấy bên trong cái hố nông là một cỗ quan tài gỗ được trang trí hoa lệ.

Khâu Diệu Khang được Wangenit nhấc lên giữa không trung, hắn cũng quan sát ở đằng xa một chút rồi cau mày nói: "Đám Ám Xà cũng không dám đến gần, khu vực đó chắc chắn có gì đó kì lạ, mọi người hãy cẩn thận."

Phương Hằng đáp lại một tiếng rồi tiếp tục tiến tới một cẩn thận.

"Đó chắc hẳn là quan tài gỗ của tổ tiên đế quốc nhỉ? Xem ra lão kia không lừa chúng ta..."

Xác nhận xung quanh an toàn, Wangenit và Phương Hằng đưa mọi người đáp xuống từ giữa không trung.

Hắn nhanh chóng quan sát xung quanh quan tài.

Xung quanh đó còn có không ít dấu vết của mạt gỗ.

'Cảnh cáo (từ độ khó của trò chơi thí luyện): Người chơi tiếp xúc với khu vực lây nhiễm cực kì nguy hiểm. '

Chỉ là quan tài gỗ đã bị người khác phá hoại nên chỉ còn lại hai phần ba.

'Nhắc nhở: Dưới độ khó của thí luyện này, sau khi rời khỏi thí luyện thì người chơi có thể loại bỏ tất cả hiệu quả tiêu cực từ cấp cao trở xuống, người chơi có thể tiêu hao điểm chủ thần để loại bỏ toàn bộ hiệu quả tiêu cực từ cấp cao trở lên (Chỉ có thể loại bỏ hiệu quả tiêu cực phi linh hồn nhận được trong lần thí luyện này). '

'Cảnh cáo (từ độ khó của trò chơi thí luyện): Mức độ bị lây nhiễm của người chơi đang dần tăng lên. '

'Cảnh cáo (từ độ khó của trò chơi thí luyện): Kiểm tra phát hiện trong cơ thể của người chơi có tính đề khác khác thường, xác suất tử vong sau khi người chơi bị lây nhiễm giảm tới 95. 7%, xác suất xuất hiện hiệu quả tiêu cực không rõ là 100%. '

Đám Ám Xà cứ như rất sợ nơi này, chúng chỉ chiếm cứ vòng ngoài đại sảnh, mà không tiến vào khu vực lăng mộ.

Hạt giống quỷ!

Nó ở đâu?

Đang suy nghĩ, nhắc nhở trò chơi nhanh chóng hiện lên trên võng mạc.

Mọi người không khỏi bị thu hút bởi cỗ quan tài ở trước mặt.

Đồng tử của Phương Hằng co lại, trong mắt hắn lộ ra vẻ kỳ dị.

Thấy dáng vẻ này của Wangenit, Khâu Diệu Khang cũng ý thức được cái gì đó, hắn bỗng quát to: "Không ổn rồi, mau lùi về phía sau! Đừng lại gần bên đó! Bên đó có hạt giống quỷ!"

Wangenit nói dứt lời thì đi về phía trước nửa bước, lúc này sắc mặt của hắn bỗng tái nhợt, tóc gáy khắp người cũng lập tức dựng lên, hắn vội vàng lùi về phía sau mấy bước.

Phương Hằng thấy mục trị số thuộc tính bị lây nhiễm không rõ trong thanh thuộc tình nhân vật đang bắt đầu dâng lên thì hắn nhanh chóng lui về sau hai bước, kế đến hắn đứng cách đó không xa và cẩn thận quan sát quan tài.

Khâu Diệu Khang nói không sai, hạt giống quỷ đang ở tại chỗ quan tài này.

Rời khỏi khu vực quan tài, chỉ số lây nhiễm lại từ từ giảm xuống.

Đường Minh Nguyệt cũng nhíu mày.

Nàng mới vừa đến gần quan tài gỗ chưa được năm giây thì chỉ số lây nhiễm đã trực tiếp tăng vọt lên 20+, mãi đến khi lui ra xa thì chỉ số lây nhiễm mới bắt đầu ngừng tăng.

Đường Minh Nguyệt không nhịn được mà nhìn về phía Phương Hằng - người ở gần quan tài gỗ nhất.

"Mọi người đều không sao chứ?"

"Ừm, không có sao, hạt giống quỷ ư?" Wangenit nhìn chằm chằm vào quan tài rồi hạ giọng hỏi: "Hạt giống quỷ đang ở đâu?"

Khâu Diệu Khang đưa tay ra chỉ về phía xa: "Chắc là nó ở đó, lớp sương trắng kia kìa."
Bạn cần đăng nhập để bình luận