Tối Trường Đích Nhất Mộng

Chương 331: Đập thuỷ điện

Đêm qua, Thang Tình và Thư Lan nằm chung trên chiếc giường nhỏ. Thang Tình nghe Thư Lan nói chuyện, an ủi cô, đến tận khuya muộn, cả hai mới mệt mỏi ngủ thiếp đi.
Thang Tình tỉnh giấc, trời đã sáng. Cô nhẹ nhàng gọi "·T·h·ư Lan" một tiếng, nhưng không ai đáp lời, nên lại ngủ tiếp.
Một lát sau, trong cơn mơ màng, Thang Tình chợt nhớ ra điều gì đó, bật dậy. Cô lớn tiếng gọi "Thư Lan!", nhưng vẫn không ai trả lời. Cơn buồn ngủ tan biến hoàn toàn trong phút chốc.
Thang Tình bước chân trần xuống giường, hơi hoảng hốt nhìn quanh. Trên bàn có một tờ giấy xé từ cuốn sổ tay, trên đó nắn nót viết một hàng chữ:
"Thang Tình, tớ ra ngoài một chút." 
Thang Tình cảm thấy đầu óc mình như nổ tung, lập tức loạng choạng, trẹo chân, không khỏi đau đớn kêu lên một tiếng. 
Chu Long Sơn lái xe chở 
Thang Tình đang bị trẹo chân, Lâu Tranh Vĩnh và Ngô Nhân đi cùng một xe, còn Giang 
Chi Hàn mở chiếc xe của mình, trong xe có Quả Cam. Giang Chi Hàn có bằng lái xe, thi cùng Ngô 
Nhân cách đây vài tuần, nhưng cậu rất ít khi tự lái. 
Ba nhóm người đi đến ba địa điểm khác nhau, tất cả đều do Thang Tình chỉ định. Chu Long Sơn và Thang Tình đến cầu Phong Giang, Lâu Tranh Vĩnh và Ngô Nhân thẳng hướng hồ Thúy, còn Giang Chi Hàn thì đi đến đập Ngũ Đảo, cách trường không xa lắm. 
Giang Chi Hàn lén nhìn Quả Cam, thấy cậu ta mặt mày tái mét, không nói một lời, chỉ nắm chặt tay, ngồi ở ghế 
phụ. 
Tim Giang Chi Hàn run lên, cậu mạnh tay đạp chân ga. 
Giang Chi Hàn lái xe rất nhanh, chỉ hơn hai mươi phút đã đến đập chứa nước. Buổi sáng sớm mùa hè ở đập chứa nước, nhìn quanh chỉ thấy lác đác vài người. 
Lòng Giang Chi Hàn cũng rối bời, khu vực đập chứa nước rộng lớn, cậu nhất thời không biết phải đi đâu. 
Nghĩ ngợi một chút, cậu nói với Quả Cam: "Để tôi... lái xe đi một vòng trước, cậu chú ý nhìn xung quanh xem sao." 
Quả Cam máy móc gật gật đầu, không nói gì. 
Giang Chi Hàn âm 
thầm thở dài, cắn môi, rồi lại dẫm chân ga. Cậu cảm thấy, nếu hôm nay 
Thư Lan xảy ra chuyện gì, có lẽ người bạn này của Quả Cam cũng 
sẽ mất đi? 
Giang Chi Hàn vừa lái xe về phía trước, vừa nhanh chóng tìm kiếm xung quanh. Trong lòng cậu vừa cầu nguyện 
vừa trách mắng: "Con nhóc chết tiệt, mau cút ra đây cho tôi!". 
Đột nhiên, Quả Cam hét to một tiếng: 
“Xe!” 
Giang Chi Hàn thắng gấp, quay 
đầu nhìn sang phải, 
một chiếc xe đạp nữ màu xanh lam đang dựng ở phía trước bên phải, cách đó khoảng bảy tám 
chục mét, 
hình như là chiếc 
xe đạp mà Thư Lan vẫn thường đi. 
Hai người nhanh chóng mở cửa, nhảy xuống xe, rồi vội vã chạy về phía chiếc xe đạp. 
Khi đến gần, Giang Chi Hàn liếc mắt là nhận ra ngay, đúng là xe đạp của Thư Lan. Cậu nhìn xung quanh, ngoài một ông lão ở xa phía bên kia bờ, không thấy bóng dáng người nào khác. 
Ngay sau đó, cậu thấy phía trước bên phải có một tấm biển 
màu vàng nổi 
bật. Giang Chi Hàn đổi góc nhìn, thấy trên đó có một dấu chấm than màu đen lớn đáng sợ "!", và bên dưới là tám chữ lớn: 
"NƠI NÀY NƯỚC SÂU 
NGHIÊM CẤM BƠI LỘI" 
Giang Chi Hàn chỉ cảm thấy đầu óc mình oanh một tiếng nổ tung, dù chết cậu cũng không tin rằng Thư Lan sáng sớm đến đây là để đi dạo ngoại ô hay bơi lội. 
Vậy thì, còn có thể làm gì khác nữa chứ? 
Giang Chi Hàn vò đầu bứt tóc, vứt bỏ hết vẻ bình tĩnh thường ngày. Cậu nhìn mặt nước phía trước. Tim cậu đập thình thịch, càng lúc càng nhanh, càng 
lúc càng mạnh. 
Trong gần hai mươi năm cuộc đời, điều cậu hối hận nhất và 
muốn thay đổi nhất chính là đêm dông tố ấy. Nếu sớm rời 
đi một b·ư·ớ·c·, có lẽ đã là một thế giới khác? Mà hiện tại, điều cậu muốn thay đổi có lẽ không còn là những gì đêm dông tố để lại, mà là rút lại những lời nói đêm qua. 
Công bằng mà 
nói, bi kịch của Bành Đan Đan, không có liên hệ lớn đến 
vậy với Thư Lan. Thư Lan...... cũng chẳng qua chỉ là một người bị hại đáng 
thương bị bàn tay của thượng đế đẩy vào sự kiện này. 
Giang Chi Hàn dồn dập thở hổn hển hai 
hơi, khàn giọng nói: “Tìm tiếp chú?” 
Quay đầu nhìn lại, mắt Quả Cam đã đỏ hoe. Cậu ta giống như một c·o·n dã thú bị thương, bỗng nhiên đối với Giang Chi Hàn gào lên: “Tìm tiếp ư!? Còn đi đâu tìm? Xe đều ở đây 
rồi! Chẳng lẽ cô ấy đi leo núi ăn cơm dã ngoại chắc?” 
Giang Chi Hàn vươn tay nắm lấy vai Quả Cam: “Tiểu Thành...... Chúng ta tìm lại xem.” 
Quả Cam một phen hất tay cậu ra, có phần khàn cả giọng hướng cậu kêu: “Ngày hôm qua cậu sao có thể nói ra những lời đó kích thích cô ấy chứ hả? Cậu có biết hay không, chuyện của Bành Đan Đan, cô ấy có bao nhiêu khổ sở ? Mấy ngày nay, cô ấy đều sống như thế nào?” 
Giang Chi Hàn cắn cắn môi, lắc đầu nói: “Tôi...... Không biết.” 
Quả Cam giận dữ hét: “Cậu không biết! Trong đám người chúng ta, ai nói lời có thể thương tổn cô ấy sâu nhất, chính là cậu! Cậu không biết? Cậu thật sự không biết, hay 
là giả bộ hồ đồ?” 
Giang Chi Hàn nhìn Quả Cam phẫn nộ như sư tử, cậu chưa bao giờ thấy Quả Cam như vậy, cơ bắp trên mặt cậu run rẩy vài cái, trầm giọng nói: “Tìm lại xem.” 
Quả Cam dùng sức hít một hơi, rồi thở ra, lại hít vào một hơi, cưỡng ép chính mình trấn tĩnh lại. Cậu ta nói: “Được. Tìm lại xem. Sinh phải thấy người, tử phải thấy xác...... Giang Chi Hàn, nếu...... Tôi sẽ không tha thứ cho cậu.” 
Giang Chi Hàn trầm giọng nói: “Tôi biết, tôi biết.” Trong lòng cậu nói, 
tôi cũng sẽ không tha thứ cho chính mình. 
Giang Chi Hàn cùng Quả Cam đi về 
phía trước leo lên một đoạn cầu thang, đến một ngã ba đường. Giang Chi Hàn nói: “Chia nhau tìm. Cậu...... 
Đi hướng nào?” 
Môi Quả Cam run run một 
chút, nói: “Tôi đi lên trên.” 
Giang Chi Hàn biết, Quả Cam sợ hãi đi xuống dưới đối mặt với khả năng kết cục bi 
thảm. Cậu bỗng nhiên nhớ tới, hai cái còi đêm hôm qua dùng khi xuống núi vẫn còn để trong túi quần, sáng nay đi quá vội, đến quần áo cũng chưa kịp thay. Giang Chi Hàn móc ra một cái còi, đối với Quả Cam nói: “Có phát hiện gì, thổi còi.” 
Cùng Quả Cam chia tay, Giang Chi Hàn thất thần đi xuống dưới, trong lòng cũng không ôm quá nhiều hy vọng. Cậu máy móc dùng đôi mắt khắp nơi tìm 
kiếm, đột nhiên, có một bóng dáng màu trắng nhảy vào tầm mắt. 
Giang Chi Hàn dùng sức dụi dụi mắt, xác nhận một chút không phải ảo giác của mình. 
Ngay sau đó, cậu cất bước hướng nơi đó lao nhanh tới. 
Cái bóng dáng màu trắng kia, đang thành kính quỳ trên mặt đất, phía trước cắm ba nén hương, đặt một bó hoa dại màu trắng. Cô ấy thấp giọng nói điều gì đó, nghe được động tĩnh, quay đầu nhìn 
lại. Giang Chi Hàn đã tới trước mặt cô. 
Giang Chi Hàn chỉ cảm thấy “bịch” một tiếng, trong lòng có tảng đá lớn đè nặng khiến 
cậu sắp phát điên, rơi xuống nước. 
Thấy nữ hài áo trắng đứng lên, cậu cảm thấy chân như nhũn 
ra, suýt nữa ngã ngồi xuống đất. 
Ngay 
sau đó, Giang Chi Hàn lớn tiếng gào lên với cô: “Cô đang làm cái gì vậy hả?” 
Thư 
Lan run lên một chút thân mình, nhẹ giọng nói: “Tôi tới 
cúng 
bái chị Đan Đan một chút.” 
Giang Chi Hàn kêu lên: “Cô không biết nói rõ ràng 
cô ra ngoài làm gì sao? Cô có bệnh à!” 
Thư Lan ngước mắt nhìn cậu, đôi mắt chàng trai trợn trừng giận dữ, khóe mắt hình như hơi ươn 
ướt, vẻ mặt vừa như khóc vừa như cười, lại vừa như 
đang tức giận. 
Cô cúi đầu, dịu giọng nói: “Tôi xin lỗi, tôi… không nghĩ chu đáo. 
Sáng nay tôi 
không ngủ được, lên xem nhật ký của chị Đan Đan, thấy chị ấy nhắc đến nơi này là nơi chị ấy yêu thích nhất, 
nên…” 
Giang Chi Hàn chợt nhớ ra điều gì, vội rút còi ra, thổi 
một tiếng dài, rồi lại một tiếng nữa. 
Tiếng còi chói tai khiến Thư Lan giật mình rụt người lại, 
ngẩng 
đầu nhìn sang, Giang Chi Hàn nở một nụ cười chua chát: “Cậu… ơn trời đất, Quả Cam sắp giết tôi rồi.” Cậu lắc đầu, rồi nói tiếp: “Tôi… Thư Lan…” 
Vừa nói, Giang Chi Hàn cảm thấy sức lực trong người mình đều bị rút cạn, mềm nhũn cả ra, chỉ muốn ngồi phịch xuống đất. Cậu nhìn cô gái đối diện, lời xin lỗi đã nghẹn ứ ở cổ họng, nhưng không hiểu sao lại không thể thốt ra thành lời. 
Thư Lan nhìn Giang Chi Hàn, cô chưa từng 
thấy chàng trai này thất thần lạc phách đến như vậy. Dù là khi tin dữ nhất truyền đến, dù là khi đối mặt với sinh tử, cậu luôn tỏ ra 
trưởng thành, bình tĩnh, khiến người ta cảm thấy chỉ 
cần có cậu ở đó, mọi chuyện đều có thể xoay chuyển. 
Nhưng bây giờ, cậu phải vịn vào một thân cây nhỏ, chậm rãi ngồi xuống 
đất, vai rũ xuống, thở dài một hơi. 
Thư Lan dịu dàng nói: “Yên tâm đi, tôi sẽ 
sống thật tốt. Vì bản thân mình, và cũng vì chị Đan Đan, tôi sẽ 
sống thật lâu, tạo ra thật nhiều niềm vui và những điều tốt đẹp.” 
Tối thứ bảy, Giang Chi Hàn mở tiệc chiêu đãi mọi người tại nhà. 
Trong bếp, Giang Chi Hàn 
đang tỉ mẩn thái thịt, từng lát mỏng tang như tờ giấy. Ngô Nhân muốn vào giúp một tay, cũng 
bị cậu đuổi ra ngoài. 
Hôm nay Giang 
Chi Hàn thuê 
bộ phim 《Trở lại tương lai》mà cậu vô cùng yêu thích, giới thiệu cho mọi người cùng xem. Ngô Nhân, Thư Lan, Thang Tình, Thẩm Bằng Phi, Lâu Tranh Vĩnh, Chu Long Sơn và Quả Cam bảy người chen chúc trong phòng ngủ xem phim. 
Giang Chi Hàn mở vung nồi, nếm thử món đậu phụ hầm hải sản om muối. Vừa đặt thìa xuống, cậu đã nghe thấy Quả Cam gọi với vào từ phía sau: “Lão đại.” 
Giang Chi Hàn quay đầu lại nhìn cậu ta. Từ sau lần cãi nhau ở đập chứa nước 
hôm đó, cậu và Quả Cam vẫn chưa nói chuyện với nhau nhiều. 
Quả Cam mím môi, nói: “Lão đại, tôi… cậu đừng để bụng nhé.” 
Giang Chi Hàn toe toét cười: “Vẫn là bạn bè chứ?” 
Quả Cam đáp: “Đương nhiên rồi.” 
Giang 
Chi Hàn đấm nhẹ vào vai cậu ta một cái, nghiêm túc nói: “Quả Cam, tôi không có nhiều bạn bè, nên… xin cậu hãy tiếp tục làm bạn của tôi nhé.” 
Quả Cam nhoẻn miệng cười, ra sức 
gật đầu. 
Giang Chi Hàn nói: “Thư Lan hay bảo, tính cách của hai chúng ta khác nhau một trời một vực, vậy mà sao lại thành bạn tốt được nhỉ? 
Thực ra, có một điểm mà hai ta rất giống nhau đấy.” 
Quả Cam hỏi: “Điểm gì cơ?” 
Giang Chi Hàn cười ha hả: “Trọng sắc khinh bạn.” 
Bạn cần đăng nhập để bình luận