Trường Sinh: Áp Giải Phạm Nhân Trăm Năm, Nhập Thế Tức Vô Địch

Chương 988: Song song Phi Thăng

Chương 988: Song Song Phi Thăng
Phương Đạo Mệ biết rõ đây là cơ hội cuối cùng để hắn xuất thủ tại Tu Chân Giới. Thế là, không chút do dự hướng về lão ma đầu phát động một kích cuối cùng. Một đoàn hắc sắc quang mang từ trong tay hắn bay ra, mang theo vô tận uy áp và sức mạnh, nhắm thẳng đến lão ma đầu mà đi. Cùng lúc đó, Tễ Nhứ cũng theo sát phía sau, nàng bám sát sau lưng Phương Đạo Mệ, đồng dạng phát ra một đoàn ánh sáng màu trắng. Hai đoàn ánh sáng đen trắng trên không trung gặp nhau. Chúng đan vào lẫn nhau, dung hợp, dần dần tạo thành một đồ án Thái Cực hoàn mỹ vô khuyết. Đồ Thái Cực này ẩn chứa Âm Dương Chi Lực huyền diệu nhất giữa trời đất, nó xoay chầm chậm trước mặt lão ma đầu, phóng xuất ra vô vàn uy thế. Cuối cùng, Thái Cực Đồ hung hăng lạc ấn lên người lão ma đầu. Lão ma đầu phát ra một tiếng kêu thảm thiết đau đớn, thân thể bị ánh sáng trắng đen bao phủ. Nhưng mà, ngay lúc hắn cố gắng giãy dụa, ánh sáng trắng đen cấp tốc lan tràn đến toàn thân hắn, giam cầm hắn hoàn toàn. Khi lão ma đầu bị phong ấn, hào quang trên bầu trời càng trở nên chói lọi. Phương Đạo Mệ và Tễ Nhứ trên không trung hướng về phía Lý Trường Thọ bái lạy cuối cùng. Sau đó thân ảnh của họ dần biến mất trong hào quang, tựa như hòa tan vào hư không vô tận. Một trận đại chiến cứ thế bị dẹp yên trong vô hình. Chỉ có ấn Thái Cực Đồ trên người lão ma đầu là vẫn còn nguyên tại chỗ. Một bộ dáng ỉu xìu như lợn chết. Cứ vậy mà nằm thẳng cẳng trên mặt đất. Phong ấn nguyền rủa mà Phương Đạo Mệ để lại rất là cường đại. Lúc này nó đã không còn chút sức lực nào. Trừ việc thân thể vẫn là Bán Thần, không cách nào phá hủy, lực lượng trong cơ thể lại không thể phát huy ra chút nào.
"Sự việc kết thúc."
"Còn lại các ngươi thu dọn."
"Người ta mang đi đây."
"Ah... Không, trước đừng Phi Thăng."
"Chờ ta hiểu rõ rồi tính sau."
Lý Trường Thọ nhấc lão ma đầu lên, rồi nhấc luôn Hiên Viên Hồng. Lập tức biến mất ở chân trời.
---------------
Mật thất Thiên Cơ Các
Lý Trường Thọ ngồi xếp bằng. Đối diện với hắn là Hiên Viên Hồng. Bên cạnh, lão ma đầu đã bị đánh cho hôn mê bất tỉnh.
"Hồng nhi à, vốn dĩ có một số chuyện ta không nên hỏi."
"Nhưng mà, ngươi cũng thấy đấy."
"Hai vị sư huynh của ngươi đã lên rồi."
"Ta thân là sư phụ mà nói không lo lắng thì cũng không thể."
"Vậy nên ta hỏi chút, nếu như ngươi cảm thấy không tiện nói, thì ta hỏi ngươi cứ gật đầu hoặc lắc đầu là được."
Lý Trường Thọ đi thẳng vào vấn đề.
"Sư phụ, quả thật có một số chuyện ta không tiện nói."
"Mong ngài đừng làm khó ta."
"Có những chuyện không biết có lẽ mới là tốt nhất."
Hiên Viên Hồng lắc đầu.
"Ta hỏi, gật đầu hay lắc đầu cũng không được sao?"
Lý Trường Thọ không hề từ bỏ. Có một số việc vẫn phải làm rõ.
"ε=(´ο`*))) ai... Sư phụ cứ hỏi đi, nhưng ta không nhất định sẽ trả lời."
Hiên Viên Hồng thở dài, cuối cùng vẫn gật đầu.
"Có phải ngươi từ trên trời xuống không?"
"Ah, trọng sinh."
"Hoặc nói, dùng cách nói ở đây thì gọi là Đoạt Xá!"
Lý Trường Thọ dứt khoát hỏi.
Hiên Viên Hồng hơi kinh ngạc, nhưng sau một thoáng chần chờ thì vẫn gật đầu.
"Trên trời không an toàn sao?"
"Hai vị sư huynh vừa mới lên đã chết?"
Lý Trường Thọ lại hỏi.
Hiên Viên Hồng lại lắc đầu lần nữa.
"Sẽ không chết, sinh mệnh không nguy hiểm như vậy."
"Nếu không phải về nhục thể, vậy thì chắc là tinh thần."
"Nói đúng hơn là tinh thần bị đả kích rồi."
"Đúng không?"
Lý Trường Thọ hỏi thêm lần nữa. Lần này Hiên Viên Hồng không chút do dự gật đầu.
"Ngươi có phải không muốn nói cho ta biết là, lên trên đó thì sẽ trở thành Tiểu Binh?"
Lý Trường Thọ nghĩ đến một khả năng. Đó là kiểu tình tiết trong những tiểu thuyết mà kiếp trước hắn thường đọc. Cái kiểu gì mà cứ ngồi dưới đất xưng tông Đạo Tổ nhưng lên trời thì là đồ bỏ đi. Rốt cuộc, ai mà có thể thăng thiên thì người đó không phải là cường giả Độ Kiếp Đại Viên Mãn à. Người lên tới Độ Kiếp Đại Viên Mãn, ai cũng là thiên tài chứ sao? Thiên tài chỉ là chiếc vé thông hành lên trời mà thôi.
"Sư phụ?"
"Sao ngài biết hay vậy, lẽ nào ngài...?"
"Đúng rồi, sư phụ vốn dĩ... "
Lần này Hiên Viên Hồng không gật cũng không lắc đầu, ngược lại là mở to mắt nhìn.
"(⊙o⊙)... Ặc... Được rồi, ta hiểu."
"Có chút chuyện vặt vãnh thôi có gì phải giấu chứ."
"Chẳng lẽ lại, ngươi cho rằng lên trên đó còn có thể như dưới đây mà xưng tông Đạo Tổ sao?"
Lý Trường Thọ trợn mắt.
"Không phải vậy."
"Vấn đề này không phải là vấn đề chính."
"Nếu chỉ là Tiểu Binh thì thôi đi."
"Mấu chốt nhất là không lên nổi cơ."
"Đó là một loại tuyệt vọng."
"Đối với chúng ta mà nói, không sợ gian nan khổ cực."
"Nhưng nếu phía trước không có đường đi, thì đó mới là điều tuyệt vọng nhất."
"Cho nên, ta mới bảo không muốn lên."
"Phía trên đó là đè nén!"
"Cảm giác này, sư phụ ngươi chắc chắn không hiểu được."
"Dù sao ngài..."
Hiên Viên Hồng nói được nửa câu lại dừng lại.
"Có gì mà không hiểu chứ."
"Cứ nói thẳng ra đi."
"Sao cứ nói được nửa chừng thế?"
"Chẳng lẽ, ngươi đã từng gặp ta ở trên đó rồi sao?"
Lý Trường Thọ có chút nghi ngờ.
"Không... không có."
"Sư phụ, thật sự không thể nói được, ngài đừng hỏi nữa!"
"Hôm nay ta đã nói quá nhiều rồi."
"Xin cáo từ."
"Ngài nhớ dặn các sư huynh đệ đừng nghĩ quẩn mà Phi Thăng."
"Thật sự sẽ chết đó."
Hiên Viên Hồng che miệng lại, trực tiếp chuồn đi.
"Ặc...."
Lý Trường Thọ lắc đầu.
Lập tức, đem ánh mắt lần nữa đặt lên người lão ma đầu. Lúc này toàn thân lão ma đầu đã bị phong ấn. Nhưng thực lực không hề nghi ngờ.
[Tù nhân: Ma Bá Thiên]
[Thân phận: Ma Tông đời thứ ba trăm linh sáu Tông Chủ]
[Linh căn: ✨Kim Linh Căn]
[Tuổi thọ: Hai vạn tám trăm sáu mươi bốn năm (còn lại)]
[Thực lực: Bán Thần (tương đương Nội Lực mười vạn 1.586 năm)]
[Tội ác: Phá hoại Nhân Gian không thành, phản bị bắt]
[Kỹ năng: Ma diễm ngập trời quyết, hừ chữ quyết (Thần Thông) sơ cấp]
[Tài bảo bí mật: m.ậ.t]
[Tiến độ download: Tạm thời chưa có nhiệm vụ download]
[Hừ chữ quyết (Thần Thông): Từ trong lỗ mũi hừ ra hai làn bạch khí, trúng vào thì có thể khiến toàn thân tê liệt]
Bảng của lão ma đầu rất dài, nhưng điểm chính chỉ có vài chỗ này thôi. Điều quan trọng nhất là, nội lực của lão ma đầu chỉ có mười vạn. Nếu không phải Lý Trường Thọ còn chút lo ngại về cái thân thể Bán Thần, có đôi khi hắn đã muốn thử xem mình đánh có lại hắn không. Nhưng mà, giờ hắn đã bị bắt rồi, coi như bỏ đi. Hắn chưa rảnh đến độ tự rước khổ vào người. Lão ma đầu không thể trực tiếp bị gϊết. Nhưng có thể bị hấp thu. Lý Trường Thọ không những hấp thụ công lực của hắn, mà còn hấp thụ luôn kiến thức của hắn. Không thể không nói, không hổ là nhân vật sống trên vạn năm. Kiến thức mà lão ma đầu biết thật sự quá nhiều. Ngay cả Lý Trường Thọ cũng phải mất cả trăm năm công phu, mới có thể tiêu hóa xong trí nhớ của hắn một cách hoàn chỉnh.
Bạn cần đăng nhập để bình luận