Trường Sinh: Áp Giải Phạm Nhân Trăm Năm, Nhập Thế Tức Vô Địch

Chương 647: Oan uổng Lý đại nhân

Chương 647: Oan uổng Lý đại nhân Đây đều là do người khác dụ dỗ mình nha! ! !
Oan uổng quá mà! ! !
Lý Trường Thọ trong lòng đau khổ, nhưng không nói nên lời.
Đầu óc của đám liếm cẩu thật đáng sợ.
"Chờ khoảng hai giây thôi, ta cũng có mấy món trang bị thải loại ở đây, sẽ đưa cho ngươi."
Đến thời điểm mấu chốt, vẫn là Lăng Thấu đứng ra giải vây.
Những người khác thấy đại ca đã lên tiếng, cũng không nói thêm gì nữa.
Dù sao, bọn họ chỉ là không muốn Lý Trường Thọ cầm đồ của muội tử, chứ không thật sự tiếc mấy món trang bị đó.
Trang bị thải loại còn không bằng chó, câu này không sai chút nào.
"Đa tạ..."
"Vậy sao? Ta thấy bên kia có động tĩnh, đi qua xem thử trước."
Lý Trường Thọ cảm ơn ý tốt của Lăng Thấu, quay người liền tìm cớ tránh xa Trà Trà.
Lần này thì tốt, hai người kia hình như đã rút kinh nghiệm, trực tiếp quấn Trà Trà chặt cứng, không cho nàng đuổi theo nữa.
Kế hoạch bắt Xà Yêu diễn ra vô cùng thuận lợi.
Con yêu vật này vốn dĩ cũng không có gì lợi hại.
Mấy đệ tử Nội Môn của Luân Vân Tông cũng đều có chút tài năng.
Sau khi độc tố lợi hại nhất bị khắc chế.
Xà Yêu rất nhanh đã bị mấy người liên thủ bạo hành một trận.
Đánh cho nó kêu la thảm thiết không ngừng.
Chỉ trong một canh giờ ngắn ngủi, Xà Yêu đã bị mấy người hợp sức đánh chết.
Xà Yêu đã chết rồi, đương nhiên đến lúc luận công ban thưởng.
Điểm tích lũy thì do cấp trên phát, không cần chia.
Nhưng thân thể con xà yêu kia lại là một thứ tốt.
Đương nhiên là phải chia nhau.
Lăng Thấu dựa theo mức độ cống hiến, rất nhanh đã chia xong đồ.
Hắn bỏ công nhiều nhất, trực tiếp cầm Yêu Đan.
Hai tên liếm cẩu thì chia nhau phần da rắn có thể chế tạo hộ cụ.
Còn tiểu sư muội Trà Trà, thì lấy mật rắn và độc rắn.
Lý Trường Thọ được chia phần nhiều nhất, nhưng lại vô dụng nhất: thịt rắn.
Vốn là chuyện này cứ như vậy qua đi.
Ai ngờ Trà Trà lại bắt đầu giở trò.
"Ai da, Lý đại nhân, vừa nãy đa tạ ngài đã giúp ta ngăn cản một đợt công kích, mà cái mật rắn này của ta cũng không dùng đến."
"Hay là, ngài cầm đi nhé."
"Xem như là chút tâm ý của tiểu muội."
Trà Trà đem mật rắn vừa lấy được, vừa xoay tay đã muốn tặng cho Lý Trường Thọ.
Trong nháy mắt, Lý Trường Thọ đã cảm nhận được hai ánh mắt cực kỳ không thân thiện ném tới người mình.
Trong lòng Lý Trường Thọ chỉ biết câm nín.
Hắn có đôi khi thật rất muốn bắt Trà Trà lại xem thử.
Trong đầu nàng rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì?
Mình là một kẻ không tiền đồ, không trang bị, không cảnh giới ba không, Sao lại cứ quấn lấy mình làm gì?
Có thể nhận được lợi ích gì hay sao?
Nghĩ mãi không ra, thật không nghĩ ra.
"Vậy sao? Mọi người cùng nhau chống địch, giúp đỡ nhau là chuyện nên làm, không cần thiết..."
"Lăng sư huynh đã phân chia theo công lao, ta không nên nhận thêm đồ của sư muội."
"Nếu không, chẳng phải là đang nói Lăng sư huynh phân chia không công bằng sao?"
Lý Trường Thọ không biết Trà Trà có ý gì, vì để tránh bị dây dưa, trực tiếp đẩy Lăng Thấu ra làm bia đỡ đạn.
Mà lạ thay, Lăng Thấu có vẻ như cũng không hề bất mãn khi bị làm bia đỡ đạn.
Ngược lại còn cảm thấy thích thú.
"Đúng đó đúng đó, sư muội, việc cùng nhau đối địch, ngươi giúp ta, ta giúp ngươi đều là bình thường mà."
"Huống chi, vừa rồi đòn kia, coi như hắn không đỡ, ngươi cũng không sao."
Hai tên liếm cẩu liên tục hùa theo.
"Nói đúng đấy, ta thấy chiêu vừa rồi của Chân Chân, vốn là đánh từ chỗ của Lý đại nhân tới."
"Căn bản cũng không phải hướng về phía sư muội, không tính là giúp đỡ."
"Sư muội không cần để ý mấy chuyện này đâu."
"Mà vừa hay, ta vài ngày trước nghe sư muội nói thiếu cái hộ cụ, hay là ta dùng da xà yêu kia đánh cho sư muội một cái nhé?"
"Xà yêu đó dù sao cũng là Kim Đan Yêu Thú, thực lực cũng không tệ."
"Dùng để hộ thân thì không còn gì tốt hơn."
Điền Cấu cũng lên tiếng.
"Đa tạ hai vị sư huynh, nhưng... "
Trà Trà còn muốn nói gì đó.
Lý Trường Thọ trực tiếp cắt ngang lời của nàng.
"Sư huynh, ta thấy trời còn sớm, hay là chúng ta đi tới địa điểm tiếp theo đi?"
"Bây giờ dược vật hoành hành, thực sự không phải là thời gian thích hợp để dây dưa."
"Vì bách tính, vì chính nghĩa, chúng ta xông pha khói lửa, không chối từ! ! ! !"
Lý Trường Thọ một mặt chính nghĩa, cứ như là một bậc chính nghĩa chi sĩ ghê gớm vậy.
"A... Đúng đúng đúng! ! ! !"
"Mọi người đừng chậm trễ nữa."
"Đi tới địa điểm tiếp theo thôi."
"Địa điểm tiếp theo là một con cóc tinh, nghe nói là tu vi Kim Đan Trung Kỳ, mọi người cẩn thận một chút, nếu không được thì rút lui."
"Không sao cả."
Lăng Thấu đáp lời rất nhanh, nếu mà gặp người không rõ chuyện, có khi lại tưởng hắn là tiểu đệ của Lý Trường Thọ.
Vẻ mặt nịnh nọt đó, đừng nói là giống tới mức nào.
Đại ca đã lên tiếng, những người khác đương nhiên không tiện nói gì nữa.
Cứ như vậy, mấy người liên tục hướng về phía địa điểm tiếp theo.
Liên tiếp mấy ngày, mấy người hợp tác trừ yêu cũng không gặp phải bất cứ sự cố gì.
Dù sao, Lăng Thấu chọn nhiệm vụ cũng là theo đội hình một Kim Đan Đại Viên Mãn, hai Kim Đan Trung Kỳ, thêm một Kim Đan Sơ Kỳ.
Mà đội hình hiện tại thật sự là hai Kim Đan Đại Viên Mãn, thêm hai Kim Đan Trung Kỳ, riêng cái đội hình này đã là bách chiến bách thắng.
Huống chi, còn có Lý Trường Thọ, một đại lão ẩn tàng sâu nhất.
Cái này thì có hơi giống cao thủ hồi thôn tân thủ vậy.
Nếu mà như thế này cũng lật xe thì Lý Trường Thọ khỏi cần sống nữa.
Mấy ngày tiếp theo, mọi người cũng có chút ăn ý và cơ sở.
Điều duy nhất không hài hòa, có lẽ chính là cô nàng tên Trà Trà thỉnh thoảng lại trêu chọc Lý Trường Thọ một chút.
Khiến hai người kia thỉnh thoảng lại lườm Lý Trường Thọ.
Cũng may Lý Trường Thọ không phải loại người bị sắc đẹp làm choáng váng đầu óc.
Trực tiếp giữ khoảng cách với Trà Trà.
Nghĩ tới hai tên nam đồng bào kia vậy mà trầm mê sắc đẹp đến mức này.
Lý Trường Thọ liền không khỏi xoa trán thở dài.
Đều là người trẻ tuổi, vẫn là nên cho bọn hắn biết thêm kiến thức, mau chóng thoát khỏi cái hố lửa to đùng này.
Hố lửa kia chắc chắn là hố lửa rồi.
Điều này không cần bàn cãi.
Có thể trốn thoát hay không thì Lý Trường Thọ cũng không chắc.
Chỉ là, hắn vẫn là thử rủ hai người kia khi rảnh rỗi cùng nhau đi câu lan nghe một chút từ khúc.
Sao mà hai tên thanh niên ngốc nghếch này lại thích kề cận con nhỏ Trà Trà kia thế không biết.
Sợ mình đi rồi thì người còn lại sẽ chiếm hết tiện nghi.
Điều quan trọng hơn là, bọn hắn biết Lý Trường Thọ rủ đi là thanh lâu thì bắt đầu khịa Trà Trà ngay.
Nói Lý Trường Thọ không đứng đắn, không phải người tốt, nhân tiện âm thầm khen mình một chút.
Chỉ tiếc là... những lời này của bọn họ, Trà Trà như gió thoảng bên tai.
Căn bản là không để trong lòng.
Ngược lại nàng còn trở nên ân cần với Lý Trường Thọ hơn.
Bất đắc dĩ, Lý Trường Thọ chỉ có thể dùng đến tuyệt chiêu cuối cùng của mình.
Bạn cần đăng nhập để bình luận