Trường Sinh: Áp Giải Phạm Nhân Trăm Năm, Nhập Thế Tức Vô Địch

Chương 931: Kiểu như trâu bò sư phụ

Tần Chính mặc dù không đặc biệt hiểu rõ, nhưng giờ phút này cũng chỉ có thể nói một câu sư phụ uy vũ. Bởi vì bây giờ hắn không có lời nào khác để nói. Người sư phụ này của hắn thật sự là quá trâu bò. Không nói những cái khác, chỉ nói riêng việc khai sáng một môn con đường tu luyện thôi. Chuyện này ai có thể làm được? Đây không phải là đơn giản tạo ra một bản phương pháp tu luyện, hay viết vài cảm ngộ mà là một con đường hoàn chỉnh, không giống với bất kỳ ai khác. So sánh mà nói, thì đám con nuôi Thần Sách Phủ, Mặc Môn Tổ Sư Gia đều kém xa lắc. Bọn họ nhiều nhất chỉ có thể tính là ở trình độ khai sơn thủy tổ thôi, dù biến hóa bao nhiêu cũng không rời khỏi bản chất ban đầu. Có sư phụ như vậy, thiên hạ còn có chuyện gì phải lo sao? "Được rồi, đi đi." Lý Trường Thọ khoát tay, trực tiếp phất tay bảo Tần Chính lui xuống. "Vâng, vậy ta xin cáo lui." Tần Chính cầm tín vật mà Lý Trường Thọ đưa cho, hớn hở rời đi. ----------------- Thời gian thấm thoát, chớp mắt đã mười năm trôi qua. Mười năm trôi qua, bảy nước vẫn như cũ là đánh nhau túi bụi. Nhìn như loạn thành một đống, kỳ thực đúng là loạn thành một đống. Chuyện ly kỳ duy nhất có lẽ chính là việc Đại Tần hoàng triều từ chỗ một mực đối ngoại bành trướng, nay lại biến thành cố thủ bản thổ. Đương nhiên, chuyện này ai cũng rõ như ban ngày, đồng thời không có gì lạ. Ai chẳng biết quân chủ đời trước của Đại Tần đã trực tiếp chết. Vị vừa lên ngôi bây giờ chỉ là một đứa bé mười mấy tuổi mà thôi. Tuy nói cũng đã được nghe những chiến tích oai hùng của hắn, nhưng không một ai xem trọng việc này. Giang hồ này không phải là cứ chém giết là xong, mà còn phải đạo lý đối nhân xử thế. Đế Vương dù có biết đánh nhau thì thế nào? Có thể so được với việc bài binh bố trận không? Vì vậy, việc Đại Tần hoàng triều co đầu rụt cổ đứng lên là chuyện mọi người có thể hiểu được. Cũng là chỉnh đốn nội bộ thôi! Đại Tần vốn là cường quốc. Nếu như nó xông ra đánh nhau thì sẽ chia được không ít lợi lộc. Bây giờ nó co lại, thì các nước khác đều thích nghe ngóng. Mọi người đều mong Đại Tần đừng xuất binh. Hơn nữa, nghe nói Tần Vương mới nhậm chức còn đang không ngừng hành hạ dân chúng, bắt họ làm cái này cái kia. Các hoàng triều khác liền càng vui mừng. Đương nhiên, cũng không phải không có hoàng triều nào muốn thừa dịp Tần Vương tuổi nhỏ mà khinh dễ Đại Tần. Có điều sau khi đến, bọn chúng chẳng những không chiếm được lợi lộc gì, ngược lại bị Đại Tần hoàng triều đánh cho tơi bời hoa lá. Đến lúc này, mọi người đều hiểu ra. Con Lão Hổ Đại Tần này chỉ là thu lại nanh vuốt, chứ không phải thực sự đã mất hết móng vuốt sắc nhọn. Sau này cũng không ai đến gây sự nữa. Đương nhiên, trong mười năm này, tân nhiệm Tần Vương cũng không phải không có tạo ra những việc kinh người khác. Việc kinh người nhất chính là, vừa mới lên ngôi đã mời vị Đại Tế Tửu dưỡng sinh của Đức Thượng Học Cung về đảm nhiệm chức Thừa tướng Đại Tần. Chuyện này có thể nói là khiến cả đám người trợn mắt há mồm. Phải biết, đây chính là Đức Thượng Học Cung a. Thánh Địa trong lòng tất cả các sĩ tử thiên hạ. Hầu hết người của các hoàng triều khác đều tiến vào đây sau khi thi khoa cử. Hầu như tất cả đều có quan hệ ngàn vạn sợi tơ với Đức Thượng Học Cung. Hiện tại đem hiệu trưởng của bọn họ mời đến làm thừa tướng trong triều. Đây là muốn làm gì? Muốn ép Lục Quốc một đầu sao? Có điều, chuyện này một người muốn đánh, một người muốn bị đánh, người khác cũng thật khó mà nói gì. Cũng không thể đến nói với Đại Tế Tửu, ngươi không thể đi, không hợp quy củ, phải không? Quy củ của Nho tu, cũng đâu phải là bọn hắn định được. Người có thể định quy củ thì đã bị người ta mời đi rồi. Chuyện này tạo thành bế tắc. Có Đại Tế Tửu ngồi trấn, liên tục có các tinh anh học sinh Đức Thượng Học Cung đến Đại Tần. Lại được Đại Tế Tửu sắp xếp ổn thỏa, được bố trí ngay ngắn ở từng hương trấn. Việc trọng dụng những người xuất thân hàn vi này một cách tự nhiên sẽ khiến các huân quý của Đại Tần bất mãn. Chuyện này đã động đến lợi ích của bọn hắn. Nếu là Hoàng Đế khác thì có thể sẽ lo lắng. Dù sao, chuyện này sẽ liên quan đến thế lực của mẫu tộc, cũng như thế lực nhà mẹ đẻ của các phi tần trong hậu cung. Bởi lẽ người bình thường leo lên được ngôi Hoàng Đế, phần lớn vẫn phải dựa vào nữ nhân thượng vị. Không phải là thế lực của mẹ đẻ, thì là thế lực của vợ. Nếu cả hai đều không có thì gần như không thể đăng lên ngôi vị Hoàng Đế. Dù là Thái tử, cũng phải dựa vào nhà mẹ đẻ có thế lực thì mới giúp mẹ leo lên được vị trí hoàng hậu. Thì mới có ngôi vị Thái tử. Nếu như cùng Tần Chính, mẫu tộc không có thế lực. Thì trong tình huống bình thường, căn bản không có khả năng trở thành Thái tử. Mà là như hắn, trực tiếp bị lôi đi làm công cụ cân bằng quyền lực. Cái kết như vậy thì đừng nói có bao nhiêu thảm rồi. Vì vậy, bình thường Hoàng Đế đều phải nể mặt các Thế gia huân quý. Không được hoàn toàn chèn ép. Đáng tiếc, hết lần này đến lần khác lại gặp phải quái thai như Tần Chính. Nhà mẹ đẻ không có thế lực thì không nói. Đến vợ cũng chưa từng cưới một ai. Hắn hoàn toàn dựa vào trời xui đất khiến cùng với thực lực của bản thân để leo lên được vị trí này. Chỉ có người như hắn mới có thể Tùy Tâm Sở Dục. Đương nhiên, chuyện này không thể tách rời sự ủng hộ của người sư phụ ở phía sau hắn. Nếu không có sư phụ Lý Trường Thọ đứng sau lưng cho hắn đủ sức mạnh thì Tần Chính thật sự không dám cải cách mạnh tay như vậy. Bởi vì các Thế gia huân quý được gọi là Thế gia huân quý thì không phải là do tên gọi hay. Mà là bởi vì bàn tay của họ thật sự nắm giữ thực lực. Không có thực lực thì làm sao có thể khuynh đảo ý kiến của Hoàng Đế? Thật cho là đang ở nhà chòi à! Tần Chính đối xử không tốt với bọn hắn như thế. Những Thế gia huân quý này tự nhiên sẽ bất mãn, muốn đổi mới mặt trời mặt trăng. Dù căn cơ của nhà Tần không thể lay động được, nhưng bọn chúng vẫn có thể ủng hộ một vị tân đế khác lên thay. Chỉ tiếc, người đứng sau lưng Tần Chính là ai? Đó chính là Lý Trường Thọ. Lý Trường Thọ thậm chí còn không cần tự mình ra tay. Tào Đào được Tần Chính phong làm Trấn Quốc Đại Tướng Quân liền trực tiếp trấn áp tất cả thế lực phản loạn. Đến lúc này, Tần Chính xem như triệt để nắm trong tay triều chính Đại Tần. Ngồi vững chắc trên hoàng vị. Việc Tào Đào ra mặt ngược lại không gây ra chấn động như Đại Tế Tửu. Dù sao, Thần Sách Phủ thi thoảng sẽ phái người xuống núi. Có lẽ, cái tên Tào Đào này trước đây còn có người biết đến, nhưng bây giờ thì... Mọi người chỉ nghĩ hắn là một truyền nhân vô danh nào đó của Thần Sách Phủ thôi. Văn võ đã xong xuôi, Tần Chính cũng không vội ra tay. Mà là dựa theo lời giảng giải của Lý Trường Thọ, dựa vào một vài đồ chơi mới lạ của Mặc Môn. Cho dân chúng Đại Tần có chút náo nhiệt. Mới đầu, cách làm này hiệu quả cũng không rõ ràng. Thậm chí có thể nói là tiếng oán than dậy đất. Dù sao, việc này cần đầu tư rất nhiều nhân lực và của cải. Hơn nữa, còn phải mất nhiều thời gian và công sức để thích ứng với những thứ mới mẻ này. Vì vậy, không ít dân chúng cho rằng làm như vậy chẳng qua là lãng phí thời gian, hao tiền tốn của. May thay, Tần Chính hạ lệnh cho địa phương phía dưới rằng mọi chi phí ban đầu sẽ do quốc gia gánh chịu. Đồng thời nếu thất bại vẫn có phụ cấp. Nhờ đó, những đồ vật mới lạ mới được phổ biến xuống. Có điều, tình hình vẫn không mấy khả quan. Cũng may, thời gian trôi qua, thành quả bắt đầu hiện ra.
Bạn cần đăng nhập để bình luận