Trường Sinh: Áp Giải Phạm Nhân Trăm Năm, Nhập Thế Tức Vô Địch

Chương 727: Lái thuyền

Chương 727: Lái thuyền
Việc này trực tiếp gây bất mãn cho các thế lực lớn.
Sao trước Thái tử lại có thái độ cứng rắn như vậy, đúng là trực tiếp ném ra một đống lớn bằng chứng phạm pháp, loạn kỷ cương.
Bắt mấy tên cầm đầu bỏ tù hết.
Lần này xong rồi, tiếng ồn ào quét sạch sành sanh.
Mọi người tuy nói là bất mãn, nhưng cũng không dám trước mặt Thái tử nói.
Chỉ có thể ngấm ngầm chơi ngáng chân.
Cản trở mọi chính sách của trước Thái tử, muốn cho hắn biết khó mà lui.
Không ngờ rằng, người ta liền không quan tâm.
Ngươi mạnh cứ mạnh, gió thoảng lay cành ta vẫn cứ ngồi yên.
Hắn ngang tàng cứ ngang tàng, trăng sáng vẫn cứ trôi theo dòng sông lớn.
Trước Thái tử không những không quan tâm, ngược lại trực tiếp bắt đầu chọn lựa người kế vị Thái tử.
Lần này xong rồi.
Tất cả thế lực đều hướng sự chú ý về phía vị trí Thái tử.
Không còn cách nào, so với ngôi hoàng vị, một cái tam đại tông vào danh sách tông môn xác thực không tính là gì.
Mấy cái đồ kia đầu tư chu kỳ quá dài, còn chưa thấy có ích lợi.
Dù sao, một thiên tài có thể thành tài hay không.
Hoàn cảnh ảnh hưởng không thể nói là không có, nhưng mà giáo dục của lão sư đỉnh cấp trong nước và giáo dục của lão sư đỉnh cấp nước ngoài.
Sự khác biệt này thật sự không lớn đến mức ấy.
Thật sự nếu coi trọng.
Chỉ sợ cũng chỉ có những người muốn đầu tư cho vãn bối trong nhà sẽ để ý thôi.
Về phần hoàng vị, đó chính là lợi ích trần trụi bày ở trước mắt.
Kẻ có quyền thế đều ra sức tranh đoạt vị trí Thái tử.
Đối với việc này, mọi người của tam đại tông lại là mở một mắt nhắm một mắt.
Ai mà không biết, việc chọn Thái tử.
Ngoài thực lực của bản thân hắn.
Quyền phát ngôn của Hoàng Đế vẫn là rất lớn, nói cách khác, vào lúc này, trước Thái tử đã có quyền được nịnh bợ.
Mọi người tuy bất mãn với hắn, nhưng cũng không dám công khai đưa ra phản đối.
Về cơ bản, tất cả mọi người đều đang chờ đợi...
Chờ cho chuyện này ngã ngũ.
Sau đó, nếu không chọn được lại trở mặt với hắn.
Lật mặt còn khó coi hơn cả cái mông.
Chỉ tiếc, bọn họ nhất định thất bại.
Việc lần này kết thúc, trước Thái tử sớm đã có ý định thoái vị.
Long khí đã tới tay.
Hắn ngồi lên vị trí này vì mục đích gì cũng chỉ là báo đáp sự giúp đỡ của Lý Trường Thọ.
Về phần sau này...
Liền không có sau này.
Vẫn là bế quan tu hành, thích hợp với hắn hơn.
Nhất là sau khi bị sét đánh lần đó, hắn xem như đã hiểu được căn cơ của mình không ổn định.
Trong tình huống này, những việc khác hiển nhiên rất khó gây hứng thú cho hắn.
Chỉ có củng cố nền tảng, mới khiến hắn có tâm tư làm những chuyện khác.
Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là, phải giúp tiền bối làm xong việc trước.
Dù hắn có ham mê tu luyện đến đâu.
Cũng hiểu được một cao thủ có tầm quan trọng lớn đến nhường nào đối với mình.
Lần này đoạt vị sở dĩ không có gì khó khăn trắc trở, chính là do trên người hắn có được Long khí.
Cũng là vì mọi người chấp nhận hắn là người được lão tổ tông cho phép.
Nếu như không có cái này...
Tê ~~~~~~ Trước Thái tử có chút không dám tưởng tượng, e là dù cho hắn chính tay đánh bại Hoàng Đế.
Cuối cùng quan ải lão tổ tông kia có thể qua hay không vẫn là một vấn đề.
Sao có thể giống như bây giờ, nắm giữ nguồn tài nguyên khổng lồ của cả một quốc gia để làm việc cho mình.
Càng quan trọng chính là, hắn còn có thể tùy ý khai thông quốc khố cho mình.
Trang bị cho mình những trang bị tốt nhất.
Chuyện này nếu là đặt vào trước kia, hắn nào dám nghĩ?
Ngay cả một số suy nghĩ tương đối bình thường cũng không dám có.
Hiện tại trang bị đầy đủ.
Nếu như không hài lòng, còn có thể bảo đám người dưới giúp mình thiết kế riêng.
Cảm giác này, thật quá tuyệt diệu!
Đương nhiên, hắn cũng không quên, hết thảy mọi thứ này đều là nhờ sự giúp đỡ của Lý Trường Thọ mới đạt được.
Chuyện này hắn nhất định phải báo đáp.
Vốn dĩ chuyện này cũng không dễ dàng báo đáp như vậy.
Nhưng ai ngờ Lý Trường Thọ hết lần này tới lần khác trước đây đã đưa ra nguyện vọng như thế chứ?
Nếu một chuyện nhỏ như vậy mà cũng không thể giúp tiền bối hoàn thành.
Trước Thái tử cảm giác mình sống vô dụng rồi.
Cứ như vậy, dưới nỗ lực của trước Thái tử, cuối cùng Lý Trường Thọ cũng đạt được một cái danh sách không cần tranh tài, mà có thể đi thẳng đến cửa cuối cùng.
Vòng loại ------ trận chung kết.
Thời gian trôi qua đặc biệt nhanh.
Cuối cùng các ứng cử viên đi đến tam đại tông cũng đã được chọn ra rất nhanh.
Lần này Đại Danh Hoàng Triều có được danh sách tất cả là sáu người.
Trừ bỏ Lý Trường Thọ cái người được đặc cách đi cửa sau này.
Còn có năm người.
Năm người này có thể nói là thiên chi kiêu tử trong những thiên chi kiêu tử.
Mỗi một người đều là tồn tại Đơn Linh Căn.
Tốc độ tu hành có thể sánh như đi máy bay vậy.
Chủ yếu là một chữ ----------- nhanh!
Tốc độ tăng vù vù như tên lửa, cứ thế mà lên.
Đương nhiên, nếu như không phải là do kinh nghiệm bay nhanh vù vù như tên lửa của bọn họ.
Tam đại tông cũng không có khả năng tùy tiện kéo một đám phế vật để làm giảm tư cách môn phái mình.
Chẳng phải là vì cho những đứa trẻ quá tuổi này một cơ hội sao?
Cho bọn chúng một cơ hội, cũng là cho mình một cơ hội.
So với những người khác, Lý Trường Thọ bởi vì đi cửa sau nên phải đến cuối cùng mới gặp các vị.
----------- Ngoại ô kinh đô Đại Danh Một chiếc phi thuyền khổng lồ cứ như vậy sừng sững đứng ở nơi này.
Bên dưới phi thuyền là một đám người tiễn đưa, trên thuyền càng đứng không ít người.
Mỗi người đều là thực lực trên Hóa Thần.
Càng có mấy lão giả ẩn núp trong bóng tối, thực lực đã đạt đến Hợp Thể.
Đây đều là một nhóm người muốn hộ tống mọi người lên đường.
Chẳng trách mọi người có trận địa sẵn sàng nghênh đón địch.
Phải biết, ở đây mấy người đều là những tài năng xuất chúng trăm năm mới có một của Đại Danh Hoàng Triều.
Nếu những người này chết yểu nửa đường.
Mặc dù không có ảnh hưởng gì quá lớn.
Nhưng đừng quên, bọn hắn còn có một thân phận, đó chính là người nổi bật nhất trong các đại tông môn.
Bảo bối trong lòng bàn tay, cái gai trong mắt của các đại môn phái.
Thân phận này mới là nguyên nhân khiến họ có nhiều Hộ Vệ bảo vệ đưa tiễn như vậy.
Những người khác đã đến từ sớm.
Chỉ có Lý Trường Thọ, vì là người do trước Thái tử điện hạ mở cửa sau nên do chính trước Thái tử mang đến.
Lại thêm việc trước Thái tử hiện tại là Hoàng Đế cao quý.
Thân phận đã khác xưa.
Tuyệt đối không thể quá sớm xuất hiện, đi chờ đợi người khác.
Trên đời này không có đạo lý quân vương và thần tử.
Hoàng Đế không đến sớm, đi theo Hoàng Đế, Lý Trường Thọ tự nhiên cũng không tiện đến sớm.
Điều này khiến Lý Trường Thọ trong mắt mọi người trở thành một kẻ vô cùng ngạo mạn.
Tuổi còn không lớn, phái đoàn này quả thật quá lớn.
Rõ ràng là một kẻ đi cửa sau, lại dám để bọn họ một đám thiên kiêu ở chỗ này chờ hắn.
Thật sự là...
Về cơ bản biểu cảm trên mặt mọi người đều là khó coi.
Lý Trường Thọ vừa tới, liền cảm nhận được những ánh mắt không thân thiện từ mọi người xung quanh."Tốt lắm, mọi người đã đến rồi.""Trước... vậy thì sao? Ngươi đi trước đi."
Trước Thái tử vốn định nói tiếng tiền bối, nhưng trước mặt mọi người gọi như vậy lại không được ổn thỏa, dứt khoát không gọi tên.
Chỉ là thân mật mời người qua."Được rồi, người đã đến đông đủ.""Đã như vậy, vậy chúng ta lập tức lên đường đi."
Bạn cần đăng nhập để bình luận