Trường Sinh: Áp Giải Phạm Nhân Trăm Năm, Nhập Thế Tức Vô Địch

Chương 722: Nói sớm đi

Chương 722: Nói sớm đi một chút, nó liền hiểu ý của Lý Trường Thọ.
"Không sai, chính là ý này."
"Muốn phi thăng, đâu chỉ có mỗi quốc vận là cách."
"Ngươi cũng biết, đám người kia đang nằm ỳ trên người ngươi mà hút máu. Ngươi sớm muộn cũng sẽ có một ngày biết đến chuyện bị hủy diệt thôi."
"Hơn nữa, ngày này không xa đâu, tin rằng ngươi cũng cảm nhận được."
"Càng ngày càng nhiều người bám vào người ngươi, ngươi chắc cũng có chút lực bất tòng tâm rồi đi."
Lý Trường Thọ bình tĩnh gật đầu, không hề có vẻ quẫn bách khi bị người ta phát hiện ra điều đó.
"Cái này…... quả thực là sự thật."
Một triều đại suy vong, đâu chỉ đơn thuần vì sức chiến đấu.
Còn rất nhiều những yếu tố khác nữa.
Nhưng có một điều rất quan trọng, đó chính là khi mới bắt đầu, các triều đại đều cường thịnh.
Nhưng rồi, càng về sau càng đi xuống dốc.
Tìm hiểu nguyên nhân, thấy công huân quyền quý chiếm đa số.
Những người này thuộc dạng hưởng âm đức của tổ tiên.
Bám vào triều đình mà hút máu.
Hơn nữa, ngày càng nhiều, càng lúc càng đông.
Hút đến cuối cùng, sẽ bị hút khô, không còn gì.
Tình hình của Kim Long bên này cũng có chút tương tự.
Tuy bây giờ thấy có vẻ người gắn bó với hắn không nhiều.
Nhưng về sau thì sao? Lại sau này thì sao?
Phải biết rằng, tuổi thọ của những người tu chân kia rất rất rất dài.
Thường thường đều có thể sống đến mấy vạn năm.
Tuổi thọ dài như vậy, có thể về sau sẽ phủ lên một chuỗi người dài bao nhiêu, thì không ai dám chắc.
Đây đều là những người muốn bám vào hắn mà hút máu đó nha.
Cái này một cái, cái kia một cái, thoạt nhìn thì không nhiều.
Nhưng nếu mà tính ra... ... .
Thì quả là không ít, hắn làm sao chịu được cảnh bị hút máu như vậy.
Cho nên, sự suy vong của triều đại có vẻ là ngẫu nhiên, nhưng trên thực tế là tất nhiên.
Giống như lần bảy trăm năm trước vậy.
Lão già kia đột phá, suýt chút nữa đã hút khô hắn.
Nếu không nhờ hắn kịp thời đột phá, cho mình trở lại được một ngụm máu, thì hắn thật sự đã không còn.
Đó là nhờ hắn thành công đột phá.
Nếu mà không đột phá thì sao? Không dám nghĩ, căn bản không dám nghĩ! ! ! !
"Ừm, bọn họ là muốn hút máu ngươi, nhưng ta chỉ là lợi dụng ngươi thôi."
"Hơn nữa ta cam đoan, sẽ không để cho ngươi tự bạo đâu."
"Như vậy, về cơ bản ngươi không có nguy hiểm gì."
"Đơn giản thôi, chỉ cần nghe người khác thôi."
"Chuyện này cũng không khác gì việc ngươi đang ở đây bây giờ."
"Hơn nữa, ta cũng không mang ngươi đi hết, chỉ mang một phần thôi."
"Phần còn lại, ngươi vẫn cứ tiếp tục ngồi xổm."
"Cũng coi như là thêm một con đường thôi."
"Nói nhiều như vậy, cụ thể như thế nào thì vẫn phải xem quyết định của ngươi."
Lý Trường Thọ lắc lắc Kim Long chùy trên tay, bình tĩnh nói.
"Cái này... ... Ngươi nói đúng thật không sai, nhưng ta hình như có chút... .... Lực bất tòng tâm."
Kim Long khẽ gật đầu, đã xiêu lòng.
Chỉ tiếc, động lòng cũng không bằng hành động.
Nó thử muốn tiến vào Kim Long chùy, lại không đúng cách.
"Hả?"
"Vì sao?"
Lý Trường Thọ hai mắt trợn trừng, có chút ngẩn người.
Không dễ dàng gì mới dụ được người ta xiêu lòng, thế mà lại phát sinh sự cố.
"Cái này... ... Có thể là do đã trói buộc quá nhiều người."
"Nên... không có bộ phận dư thừa..."
"Nếu có thể cho ta thêm một chút thời gian để tăng trưởng, có lẽ có thể nghĩ ra biện pháp tách một chút ra."
"Nhưng, chuyện này ngươi lại để ta giúp hắn..."
Kim Long có chút khó khăn nhìn Thái tử đang đứng bên cạnh.
Trong giọng nói có vẻ ám chỉ.
"À... Nếu ta có cách giúp ngươi tăng trưởng thì sao?"
Lý Trường Thọ nhíu mày, nghĩ ngợi rồi hỏi.
"Hả?"
"Có cách sao?"
"Đây chính là quốc vận đó, đâu phải thứ tùy tiện có được, trừ khi..."
"Ngươi chẳng lẽ muốn gia nhập đại danh à?"
Kim Long hơi kinh ngạc.
Trong thời gian ngắn để quốc vận tăng trưởng thì hắn chỉ nghĩ ra được cách đó.
Thực lực của Lý Trường Thọ hắn đã nhìn ra.
Có khi còn mạnh hơn cả vị lão tổ kia.
Nếu người như vậy muốn gia nhập đại danh, thật sự có thể làm cho quốc vận tăng mạnh.
Giống như lúc trước lão già kia vừa tử vừa đột phá.
Nhưng... ... . Cách kia... .
"Đương nhiên là không phải, ε=(´ο`*))) haizzz, ta cũng chỉ là thử xem thôi."
"Ngươi tạm thời chờ ta một chút."
Chuyện phiền phức như gia nhập đại danh thì hắn đương nhiên không làm.
Gia nhập thì dễ, đến lúc muốn tách ra sẽ phiền phức lắm.
Hơn nữa, nếu Kim Long bên này vừa thoát ra mà xảy ra chuyện.
Thì cho dù hắn có nói rõ ra, mọi người vẫn sẽ đổ lỗi do hắn thôi.
Nhưng... ... Muốn tăng trưởng quốc vận cũng đâu chỉ có một cách.
Nếu hắn nhớ không nhầm, hình như ở tu chân giới hắn đã có được Tín Ngưỡng chi lực.
Vẫn chưa dùng tới.
Đây là vật vạn năng.
Nếu cho Kim Long ăn... ....
Thì... ...
Lý Trường Thọ rất nhanh đã hành động.
Trong thời gian ngắn, đã lấy Tín Ngưỡng chi lực ra đưa đến trước mặt Kim Long.
"Cái này, cái này... .... Mùi vị này, thật muốn ăn! ! ! !"
Kim Long màu vàng nhìn Tín Ngưỡng chi lực mà Lý Trường Thọ mang tới, khóe miệng không kìm được chảy nước miếng.
Thứ này, thật sự quá thèm người! ! !
"Sao, thứ này có giúp được ngươi không?"
Lý Trường Thọ lắc lắc Tín Ngưỡng chi lực.
Mỗi lần lắc một cái, đầu của Kim Long lại rung theo.
"Có thể, có thể, đương nhiên có thể! ! ! ! !"
Kim Long gật đầu lia lịa.
Đây là vật đại bổ.
Không cần ăn mà hắn đã cảm nhận được rồi.
"Được, vậy ngươi thử xem đi."
Lý Trường Thọ ném hết Tín Ngưỡng chi lực ra ngoài.
Đồ này, hắn còn nhiều, rất nhiều.
Tuy ở Tu Chân giới không nhiều lắm, nhưng trong bình chướng lại có rất nhiều.
Trong bình chướng đó, hắn gần như là một vị thần.
Tín ngưỡng nhận được, có thể nói là một dòng sông lớn, liên miên không dứt.
Kim Long một ngụm nuốt hết Tín Ngưỡng chi lực.
Sau đó thì cứ như phê thuốc lắc vậy.
Cả con rồng đều phấn khởi lên.
"Gào thét..."
Kim Long hưng phấn gầm lên một tiếng.
"Được rồi, vậy thì mau lên đi."
Lý Trường Thọ cắt ngang cơn hưng phấn của Kim Long.
Hắn cũng không muốn đứng chờ ở đây mãi.
Nếu vừa rồi hắn không điều khiển trận pháp ngăn cách nơi này lại thì e là đã bị lộ rồi.
Chỉ là, loại ngăn cách này cũng chỉ có thể tạm thời mà thôi.
Nếu có ai nghĩ không ra mà muốn vào đây, thì thật... ... Phiền toái.
"Được rồi, được rồi, lập tức! ! ! !"
Kim Long hưng phấn gật đầu.
Ban đầu nó còn hơi miễn cưỡng.
Bây giờ thì nguyện ý một trăm phần trăm rồi.
Nếu sớm biết hắn có đồ tốt như vậy! ! !
Nói sớm thì đã không có chuyện gì rồi sao?
Đừng nói là để nó đi theo hắn.
Coi như là không cho đi theo, nó cũng sẽ chủ động xin đi theo.
Chỉ cần thỉnh thoảng cho nó ăn một chút đồ này thôi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận