Trường Sinh: Áp Giải Phạm Nhân Trăm Năm, Nhập Thế Tức Vô Địch

Chương 571: Tiệm sắt mở rộng

Chương 571: Tiệm sắt mở rộng
Và loảng xoảng loảng xoảng tiếng rèn sắt.
Hai loại âm thanh hòa trộn vào nhau, vang lên thành một chương nhạc tuyệt diệu.
Cuộc đối thoại của hai người kia không gây hứng thú cho Lý Trường Thọ.
Giờ phút này tâm trí hắn đã sớm phiêu diêu ngoài vạn dặm.
Cái gì?
Ngươi nói nếu hai người họ bỏ trốn thì sao?
Vậy thì đương nhiên là đổi người khác rồi...!
Chuyện rèn sắt, đâu phải chỉ có hai người bọn họ mới làm được?
Lý Trường Thọ chỉ muốn tích lũy kinh nghiệm.
Loại sự tình này, đối với hai người bọn họ mà nói thì đúng là cơ duyên hiếm có.
Đồ vật đã lọt vào mắt xanh của Lý Trường Thọ, vậy chắc chắn không tầm thường.
--------------
Thời gian thấm thoắt trôi qua hai năm.
Trong hai năm này, Lý Trường Thọ tổng cộng chỉ quay lại hai ba lần.
Ngoài việc giải đáp thắc mắc, hắn không làm thêm việc gì khác.
Hai người kia rèn sắt càng lúc càng hăng say.
Bởi vì, theo quá trình rèn sắt ngày càng chuyên sâu, bọn họ cảm nhận được những thứ khác lạ xuất hiện trong cơ thể mình.
Mặc dù không biết đó là cái gì, nhưng rõ ràng đó là thứ tốt.
Bởi vì, sức mạnh của bọn họ ngày một lớn, những phương diện khác cũng có tiến bộ vượt bậc.
Vốn dĩ chỉ đứng bên lò luyện một lúc là đã không chịu được, giờ bọn họ có thể đứng cả ngày.
Với sự tiến bộ rõ rệt như vậy, hai người lười biếng là điều không thể xảy ra.
Đây không phải là đang làm công cho người khác, là đang làm cho chính mình!
Đồ vật đều thuộc về mình cả.
Mặc dù... ... Nhưng mà... ...
Thời gian hai năm sắp kết thúc.
Theo như giao hẹn, hôm nay đã là ngày cuối cùng.
Hai người không tiếp tục rèn sắt nữa, mà đi quanh lò luyện, chậm rãi bước đi, không biết đang suy nghĩ điều gì.
"Ồ, hai người cũng ở đây!"
Một giọng nói trong trẻo vang lên, người đến chính là ông chủ tiệm rèn Lý Trường Thọ.
"Lão bản!"
"Lão bản!"
Hai tiếng gọi vang dội và nhiệt tình.
So với lần đầu gặp mặt thì thái độ khác hẳn.
Cái vẻ nhiệt tình kia không thể diễn tả hết được.
"Ừm, hai năm đã hết hạn, các ngươi... ... . . . ."
Lời của Lý Trường Thọ còn chưa nói xong, đã bị cắt ngang.
"Lão bản... ... . . Cái kia... ... . . Chúng ta vẫn muốn làm việc ở đây."
"Vậy thì sao?... ... Không cần tiền... ... . . ."
Độc Cô Vô Liêu nhanh miệng nói trước.
"Đúng đúng đúng, không cần tiền, chỉ cần nuôi cơm là được."
Tây Môn Vô Qua cũng vội phụ họa.
Hai năm qua, hắn cũng đã nhìn ra được vấn đề.
Đừng thấy hắn đang làm công không công, kiếm tiền cho người khác, trên thực tế, đây là cơ duyên lớn mà hắn có được.
Bởi vì!
Trong hai năm này.
Tiệm rèn có thể nói là không bán nổi một thanh kiếm nào.
Một là không có ai mua, hai là bọn họ không biết định giá thế nào.
Dù sao thì, tiệm sắt chẳng có một giao dịch nào thành công.
Nhưng nguyên vật liệu vẫn liên tục được chuyển đến tiệm rèn.
Không có một đồng thu nhập, mà chi phí lại cực kỳ lớn.
Cửa hàng như vậy mà vẫn không đóng cửa, mà lại còn có đồ cho họ luyện tập suốt ngày.
Nếu nói không phải làm từ thiện, đến chính hắn cũng không tin.
Đây đúng là sân tập miễn phí.
Mặc dù nói là huấn luyện rèn sắt, nhưng những thứ xuất hiện trong cơ thể họ là thật.
Lẽ nào, rèn sắt cũng có bí quyết riêng?
Biết đâu... ... ... . . . .
Bây giờ Tây Môn Vô Qua càng nhìn Lý Trường Thọ càng không giống phường trọc phú, mà giống như một vị lão thần tiên hiền hòa.
Sao lại là để cho bọn họ làm không công chứ!
Rõ ràng là đang cho bọn họ một cơ hội tạo hóa chưa từng có.
"Nuôi cơm? ? ? ?"
Mắt Lý Trường Thọ hơi nheo lại.
Cái trò này... ... ... . . .
Biến hóa trên người hai người hắn đương nhiên là đã thấy.
Bởi vì cái gọi là đại đạo ba nghìn, con đường nhập đạo nào cũng không đáng kể.
Chỉ là, hắn không ngờ rằng rèn sắt cũng có thể nhập đạo.
Vốn dĩ, hắn chỉ định cho hai người này chơi hai năm, sau đó trực tiếp hấp thu thành quả huấn luyện của bọn họ.
Cũng không hề nghĩ tới khả năng bọn họ sẽ bước chân vào con đường tu tiên.
Không ngờ, cái trò rèn sắt này lại biến họ thành Tu Chân Giả thật.
Tuy nhiên, ngẫm lại cũng không có gì là không hợp lẽ thường.
Hình như, ở dưới trướng hắn, vô luận làm gì, chỉ cần ném cho một bản bí kíp thì đều có thể thành tài.
Chuyện này quả thực là... ... ... ...
Xem ra, kế hoạch có lẽ phải thay đổi một chút.
Trực tiếp hấp thu, rõ ràng là quá không có nhân đạo.
Có lẽ, để bọn họ phát dương quang đại nghề rèn sắt mới là chính xác.
Nếu đã vậy... ... ... . . . .
"Không bao ăn! ! ! !"
"Không bao ăn! ! ! ! !"
"Lão bản, chúng ta tự lo ăn ngủ! ! ! !"
"Chỉ cầu được làm việc cho ngài! ! ! ! !"
Độc Cô Vô Liêu thấy Lý Trường Thọ bắt đầu trầm mặc, vội vàng nói.
Đùa gì vậy, cơm mới đáng giá bao nhiêu tiền?
Cơ duyên này tuyệt đối là tiền vàng cũng khó mà mua được.
Cùng lắm thì tiền cơm của Tây Môn Vô Qua hắn sẽ trả.
Dù sao thì nhà hắn cũng không thiếu tiền.
"Không bao ăn?"
"Làm không công?"
Lý Trường Thọ trợn mắt.
"Đúng đúng đúng! ! !"
"Chúng ta làm không công! ! !"
Hai người liên tục gật đầu.
Tây Môn Vô Qua mặc dù có chút không tình nguyện, nhưng bị hảo hữu kéo một phát thì lập tức phản ứng lại.
Chuyện đến nước này rồi mà hắn còn nghĩ đến chuyện ăn cơm.
Thật sự là... ... ... . . .
Thật là không có tiền đồ.
"Cũng có thể chứ, chỉ là... ... ... ."
Lý Trường Thọ do dự gật đầu.
"Chỉ là cái gì?"
"Lão bản có gì dặn dò, chúng ta sẽ làm theo, tuyệt đối không để ngài khó xử."
"Hay là chúng ta... . . . . . trả tiền để làm việc? ? ? ?"
Độc Cô Vô Liêu dò hỏi.
"A... ... . . Cái này. . . ... .""
"Cũng không cần khách khí như vậy đâu."
"Là thế này, hai năm qua, việc làm ăn của tiệm rèn chúng ta không mấy khởi sắc."
"Ta nghĩ, là do cửa hàng quá nhỏ."
"Dự định mở rộng quy mô, có câu người đẹp vì lụa, ngựa tốt nhờ yên."
"Cửa hàng lớn thì người đến mua đồ tự nhiên sẽ nườm nượp kéo tới."
"Vậy nên... ... . ."
Lý Trường Thọ thuận miệng bịa ra.
Bán hàng là lời nói dối của hắn, chiêu mộ thêm nhiều người làm không công mới là mục đích của hắn.
Nếu không thì dựa vào hai người họ, kỹ nghệ rèn sắt của mình bao giờ mới có thể trưởng thành?
"A... . . . Cái này. . . ... . Mở rộng quy mô sao?"
"Nhưng, không phải phải có làm ăn tốt thì mới mở rộng quy mô sao?"
"Làm ăn không tốt thì phải c.ắ.t. . . ... . . ."
Tây Môn Vô Qua ngây thơ vừa nói còn chưa hết câu.
Độc Cô Vô Liêu thì đã bịt miệng hắn lại.
Bạn cần đăng nhập để bình luận