Trường Sinh: Áp Giải Phạm Nhân Trăm Năm, Nhập Thế Tức Vô Địch

Chương 355: Thiếu Lâm La Hán Quyền

"Khụ khụ, nói ra có chút xấu hổ." "Sư huynh trước khi xuất gia, cũng là một tên công tử ăn chơi." "Suốt ngày la cà chốn thanh lâu, thân thể trai tân đã mất." "Cho nên..." Lý Trường Thọ có chút ngượng ngùng gãi đầu. Công pháp Thiếu Lâm chú trọng nhất là bảo nguyên thủ nhất, giữ gìn nguyên dương không để tiết ra ngoài. Người còn trinh tập võ vốn đã chiếm ưu thế, công phu đồng tử của Thiếu Lâm càng phát huy ưu thế này đến cực hạn. Khuyết điểm duy nhất là, sau khi mất trinh công lực sẽ giảm sút trên phạm vi lớn, thậm chí có nguy cơ phế bỏ võ công. Bất quá, đã xuất gia rồi, chuyện này đương nhiên có thể bỏ qua. Thường Bảo cũng giống như đại đa số đệ tử Thiếu Lâm, tu luyện công phu đồng tử Thiếu Lâm. Chỉ khi nào tu hành đến những công pháp cao thâm hơn, mới có thể chuyển đổi. Còn về Lý Trường Thọ, hắn ngoài mặt lựa chọn tu luyện một môn nội công cơ sở của Thiếu Lâm. Vì vậy, mỗi lần thực lực của hắn đều không thể biểu hiện quá mức. Nếu không, rất dễ làm cho người khác nghi ngờ. Đương nhiên, cũng không thể quá kém. Một mực đội sổ, cũng dễ dàng bị người khuyên lui. Chỉ có giữ ở mức trung bình mới có khả năng không bị người chú ý đến. "Thì ra là thế, sư huynh, hay là để ta giúp ngươi gánh thêm hai thùng nước đi." "Như vậy, ngươi cũng sẽ có thời gian sớm mà bước vào giai đoạn tiếp theo, tu hành võ công lợi hại hơn." Gánh nước mặc dù có thể rèn luyện thể phách của đệ tử Thiếu Lâm. Nhưng dù sao cũng là một việc cần kiên trì bền bỉ, mài giũa thể phách. Về mức độ quan trọng thì không còn nghi ngờ gì. Nhưng nếu chỉ xét về trước mắt, tuyệt đối không có tiến bộ lớn như những võ tăng khổ tu tại La Hán Đường. Nói một ví dụ không thích hợp thì gánh nước, đốn củi, những kiến thức cơ bản này chính là những bị động giúp tăng thêm vài phần trăm kinh nghiệm EXP. Mà việc tu hành võ công ở La Hán Đường thì lại là quá trình chiến lực ầm ầm tăng lên. Lúc mới bắt đầu, đương nhiên tu hành võ học sẽ tiến bộ nhanh hơn. Nếu là nghĩ đến tương lai thì việc rèn luyện cơ bản lại càng quan trọng. Đáng tiếc, người bình thường đều nóng vội. Những đệ tử Thiếu Lâm mới nhập môn này cũng không ngoại lệ. "Ah... Thường Bảo, ngươi có muốn nghe sư huynh khuyên một lời không?" Lý Trường Thọ nghĩ nghĩ, vẫn là không muốn để Thường Bảo lạc lối. Đây là một mầm non tốt, nếu được rèn luyện tốt thì chưa chắc không thể leo lên đỉnh cao. Cứ để nó tự sinh tự diệt như vậy, có chút đáng tiếc. Vừa hay, mình ở trong chùa, giảng cứu cái gọi là duyên phận. Nếu cái duyên này hắn tiếp nhận thì Lý Trường Thọ cũng không ngại chỉ điểm một chút. "Nghe chứ, đương nhiên nghe! Sư huynh đã cứu ta lúc nguy nan, ta không nghe ai thì cũng không thể không nghe lời sư huynh." Thường Bảo rất khẳng định gật đầu. "Được, vậy ngươi hãy cùng sư huynh một đường ở chỗ này gánh nước đốn củi, chờ khi nào sư huynh hoàn thành nhiệm vụ thì." "Ngươi lại đi tiếp một bước, được chứ?" Lý Trường Thọ cười ha hả nói. "(ˉ▽ ̄~) Xì! ta còn tưởng là chuyện gì to tát!" "Hóa ra là sư huynh muốn kéo ta ở lại cùng ngươi." Thường Bảo liếc mắt, còn tưởng rằng Lý Trường Thọ muốn giữ mình ở lại cùng hắn. "Sao? Không muốn?" Lý Trường Thọ hỏi. Nếu Thường Bảo không nắm bắt cơ hội này thì hắn cũng không ngại quay người rời đi. Dù sao, thiên tài cũng không thiếu một người. Cơ duyên đặt ở trước mặt nếu không biết nắm bắt thì cũng chẳng thể trách ai. "Muốn chứ muốn chứ, sao có thể không muốn được?" "Sư huynh cứ yên tâm đi, ta cam đoan, ngươi không đi thì ta cũng không đi." "Sau khi mỗ mỗ mất đi, trên đời này thì ngươi đối tốt với ta nhất rồi." "Dù sao đi đâu cũng vậy, ở lại bầu bạn cùng sư huynh cũng tốt." Thường Bảo vốn là cô nhi, nếu không vì kiếm miếng cơm thì hắn cũng chẳng muốn từ bỏ thế giới phồn hoa bên ngoài mà vào Thiếu Lâm Tự tu thanh tịnh. Vốn dĩ cũng không có ý chí hoành đồ đại sự, nên hắn không ngại lãng phí vài năm. Dù sao, ăn no là được rồi. "Tốt, vậy thì tiếp tục gánh đi." ------------------ Xuân qua thu đến, lại thêm năm năm lạnh nóng. Lý Trường Thọ ở Thiếu Lâm đã được sáu năm có lẻ. Trong sáu năm này, cuối cùng hắn cũng hoàn thành tất cả chương trình học cơ bản. Trà trộn vào La Hán Đường, tu luyện võ học. La Hán Đường còn được gọi là ngõ Mộc Nhân. Tất cả các đệ tử mới nhập môn, sau khi trải qua khảo hạch cơ bản, đều sẽ vào La Hán Đường tập võ. Chỉ bất quá, bọn họ cũng không thể tính là đệ tử của La Hán Đường. Chỉ khi nào thông qua khảo hạch, đạt được sự cho phép của thủ tọa La Hán Đường, thì mới được tính là đệ tử chính thức. Bất quá, La Hán Đường với tư cách là cơ cấu tập võ lớn nhất Thiếu Lâm, tự nhiên cũng có sự độc đáo của riêng mình. Ngõ Mộc Nhân được thiết lập tại nơi đây. Đệ tử Thiếu Lâm nhiều vô số kể, còn có vô số tục gia đệ tử. Tự nhiên không thể mỗi một người cũng đều vào đường khẩu. Đại đa số vẫn là đệ tử bình thường, được Thiếu Lâm phái ra ngoài. Hành thiện trừ ác, phát dương quang đại danh tiếng Thiếu Lâm. Mà ngõ Mộc Nhân này chính là dùng để đánh giá xem đệ tử Thiếu Lâm có đạt đến trình độ xuất sư hay không. Mỗi một đệ tử Thiếu Lâm, sau khi hoàn thành quá trình học tập, khi rời khỏi Thiếu Lâm đều phải đi qua ngõ Mộc Nhân. Chỉ khi đánh xong ngõ Mộc Nhân thì khi bước ra ngoài mới có thể được gọi là đệ tử Thiếu Lâm chính thức. Nếu không qua được ngõ Mộc Nhân, đó chính là đệ tử Thiếu Lâm chưa đủ tiêu chuẩn, không thể xưng danh Thiếu Lâm. Đương nhiên, ngõ Mộc Nhân chỉ là một cơ bản. Đại đa số đệ tử tục gia trên cơ bản đều có thể vượt qua. Không còn cách nào, ai bảo hậu trường người ta vững chắc. Đi vào thì học tập một vài công phu cao thâm. Nội công, khinh công, ngoại công, đều là tuyệt học của sư phụ truyền lại. Nếu như vậy mà vẫn không qua được thì quả thật quá mất mặt. Về phần đệ tử Thiếu Lâm chính thức thì có chút khó khăn. Rất nhiều người lăn lộn hơn nửa đời người, vẫn còn quẩn quanh với công phu đồng tử Thiếu Lâm, La Hán quyền, phục hổ quyền, thao tung thuật những công pháp cơ bản này. Nếu có thể dựa vào những công pháp này xông ra Thiếu Lâm, thực lực tối thiểu cũng phải là tồn tại ở mức thủ tọa các đường của Thiếu Lâm. Nhưng nếu có thực lực đó, thì sao lại có thể chỉ tu luyện những công pháp cơ bản này. Đây tạo thành một nghịch lý. Vì vậy, đa số đệ tử Thiếu Lâm vẫn sẽ bị lưu lại trên núi. Hoặc là đến phía trước núi tiếp đãi khách khứa, hoặc là thì ở lại hậu sơn làm một lão tăng quét rác, gánh nước. Mỗi một bánh răng, đều phải phát huy tác dụng của mình mà! Lý Trường Thọ bên này tiến bộ tuy chậm, nhưng cũng may việc làm những việc cơ bản đó không tính là tu luyện. Chỉ khi vào La Hán Đường, mới chính thức bắt đầu hành trình tập võ của mình. Cho nên, những người như Lý Trường Thọ và Thường Bảo, dừng chân ở giai đoạn nấu nước thật ra không phải là ít. Chỉ là không có ai dừng chân lâu như Lý Trường Thọ và bọn họ mà thôi. Khi vào đến La Hán Đường, môn học đầu tiên đương nhiên chính là La Hán quyền. La Hán quyền lấy từ thế tay của mười tám vị La Hán, còn được gọi là "Nguyên Thủy Thập Bát Thủ". Tổng cộng có mười tám biến hóa, có thể nói là một đường quyền pháp cơ bản.
Bạn cần đăng nhập để bình luận