Trường Sinh: Áp Giải Phạm Nhân Trăm Năm, Nhập Thế Tức Vô Địch

Chương 404: Oán khí đầu nguồn

Một bên là trời, một bên là đất.
Hiện tại bắt đầu bước vào nơi này, đơn giản chính là hệt như heo ăn cám.
Hoặc là nói, heo ăn cám còn không bằng.
Nơi này chính là như vậy, có tiền còn có thể ăn chút đồ vật bình thường.
Không có tiền?
Vậy thì chỉ có thể ăn những gì người ta bỏ thừa lại.
"Ăn cơm!"
Tiểu Cương tử đem mâm cơm đặt mạnh xuống mặt bàn.
Mấy người không hề để ý đến cơm canh trong bàn chẳng khác nào nước rửa chén.
Cứ thế từng ngụm từng ngụm bắt đầu ăn, "công công... công công... Ngài thật sự đem tin tức của ta mang ra ngoài sao?"
Người trước đó còn mặc trang phục lộng lẫy, giờ phút này đã mặc y phục rách tả tơi.
Nàng có chút đau khổ nhìn vị công công nắm giữ quyền sinh sát trong tay mình.
"Đương nhiên, lấy tiền của người ta thì phải giúp người ta giải họa."
"Cái họa này ta là giải không được."
"Nhưng cầm tiền rồi, chuyện khẳng định là sẽ làm."
Tiểu Cương tử gật gật đầu.
"Vậy... vẫn là không có tin tức sao?"
Trong mắt nàng vẫn hiện lên vẻ mong đợi.
Đáng tiếc, điều đón nhận nàng là cái lắc đầu lạnh lùng của Tiểu Cương tử.
"Không!!!"
"Ta không tin!!!"
"Chắc chắn là ngươi không có đem tin tức truyền cho bệ hạ!!!"
"Là vậy, nhất định là như vậy!!!"
"Ta biết, chắc chắn là ngươi vẫn còn hận chúng ta, hận nha hoàn của ta lúc vừa mới đến đã đắc tội ngươi!!!"
"Ta đã bảo nàng xin lỗi ngươi rồi, chúng ta quỳ xuống xin lỗi ngươi!!!"
"Băng Tâm, quỳ xuống, vả miệng!!!"
"Đánh!!"
"Mạnh tay vào!!!"
"Công công, van cầu ngươi, van cầu ngươi nhất định phải giúp chúng ta một tay!!!"
"Chờ sau khi ta ra ngoài, nhất định sẽ thật tốt báo đáp ngươi."
"Ngươi muốn gì, ta đều cho ngươi cái đó!!!"
"Coi như ngươi muốn làm tổng quản đại thái giám, ta cũng chắc chắn..."
Thấy Tiểu Cương tử lắc đầu, nương nương giống như phát điên.
"Phù phù" liền kéo theo nha hoàn té quỵ xuống đất, níu lấy ống quần thái giám đau khổ cầu xin.
Nha hoàn cũng rất phối hợp ra sức tát vào mặt mình, chỉ một lát, mặt đã sưng lên.
Các nàng tình nguyện tin rằng công công cầm tiền không làm việc, cũng không muốn tin rằng Hoàng Thượng sẽ tuyệt tình như vậy.
Đó là hy vọng của các nàng, không ai có thể đánh vỡ hy vọng ấy.
Chỉ là, các nàng không biết rằng.
Giờ phút này, trên người các nàng đã bắt đầu tỏa ra một loại khí tức u ám mờ mịt.
Đương nhiên, đám người đó không thấy được luồng khí này.
Ở đây, cũng chỉ có người vô hại như Tiểu Cương tử có thể nhìn thấy luồng khí này.
Hắn nhẹ nhàng khẽ hít, khí xám liền đã rơi vào trong miệng hắn.
Oán khí!
Oán khí mỹ vị!
Cương thi, hấp thụ thiên địa nguyên khí, xui xẻo mà sinh.
Bất lão, bất tử, bất diệt.
Đương nhiên, bất diệt có chút vô nghĩa.
Vô luận Đạo gia hay Phật giáo, đều có thủ đoạn hàng ma.
Bất quá, da dày thịt béo lại là thật.
Một cương thi hoàn mỹ, dù có để đó cho người đánh cũng không chết.
Tiểu Cương tử có thể hấp thu oán khí trên người người khác, tự nhiên chính là một cương thi.
Đồng thời, hắn cũng là phân thân của Lý Trường Thọ.
Năm đó là cương thi của Thái Tông.
Chỉ bất quá, năm đó sau khi Đại Tống đổi chủ thì hắn đã chuyển chỗ bế quan...
Đương nhiên, trong mấy trăm năm qua, hắn cũng nhiều lần thay đổi địa vị.
Nhưng không hề ngoại lệ, đều là ở trong hậu cung.
Ai bảo hậu cung, chính là nơi có nhiều oán khí nhất của một vương triều chứ!
Bao nhiêu khuê oán phụ bị khóa trong thâm cung.
Bao nhiêu chuyện u ám, diễn ra trong hoàng cung đường hoàng này.
Cũng chỉ ở nơi này.
Hắn mới có thể nhanh chóng trưởng thành.
Nhất là trong những hoàng cung mục nát của vương triều.
Nơi này oán khí tụ tập, so với hiện trường tru di cửu tộc cũng không kém bao nhiêu.
----------------
Loáng một cái, lại là một tháng trôi qua.
Trong lãnh cung, số nữ nhân còn sống chỉ còn lại có hai người.
Dù là hai chủ tớ còn lại, cũng đã không ra hình người.
Mặt vàng như nến tái nhợt.
Tóc khô cằn rối xù.
Quần áo tả tơi, đầy vết bẩn dầu mỡ.
Với cái bộ dáng này của các nàng, đừng nói Hoàng Đế sẽ coi trọng,
Ngay cả đi ra ngoài đường, cũng sẽ bị nhận thành kẻ điên.
Soạt!
Lúc phân thân cương thi của Lý Trường Thọ đi vào nơi này, một cái thắt lưng đang ném lên xà nhà.
Nương nương đứng trên ghế, ánh mắt tối tăm, chán sống.
Chậm rãi thắt một nút thắt bế tắc cho thắt lưng.
"Công công, ta cuối cùng muốn hỏi một lần."
"Vẫn là không có...."
Nhìn Tiểu Cương tử đi tới, trong mắt nương nương phát ra một tia ánh sáng nhạt không dễ phát giác.
Lý Trường Thọ nhìn cảnh tượng trước mắt, đầy lạnh lùng lắc đầu.
Thấy hắn lắc đầu, tia sáng cuối cùng trong mắt nương nương cũng chậm rãi tan đi.
Sau đó không do dự nữa, đem cổ luồn vào trong vòng dây.
Sau đó, đột nhiên hất chân ra sau.
"Bang"
Ghế theo tiếng ngã xuống đất.
"Kẽo kẹt kẽo kẹt."
Trên xà nhà vang lên vài tiếng âm thanh cũ kỹ.
Bóng người nương nương trên không trung vùng vẫy vài cái, sau đó triệt để mất đi tiếng động.
"Nương nương!!!"
Nha hoàn tên Băng Tâm, cũng khóc lên một tiếng.
Lập tức trong mắt lộ ra kiên nghị, hướng một hướng khác nhìn một chút.
Sau đó, cúi người xông lên.
"Đụng!!!"
Một tiếng trầm đục vang lên, trên đầu nàng chậm rãi chảy ra dòng máu đỏ sẫm.
Từ từ trượt xuống mặt đất, không còn tiếng động.
Toàn bộ quá trình, Lý Trường Thọ đều không hề có một chút động tĩnh.
Cứ như vậy lẳng lặng nhìn hai người chết đi.
Loại cảnh tượng này, hắn thấy nhiều lắm rồi.
Đã sớm không còn chút cảm xúc.
Trên người hai người, cũng bốc lên nồng đậm oán khí.
"Hút vào!!"
Lý Trường Thọ hút mạnh một cái, toàn bộ oán khí trong phòng liền bị hút vào bụng nó.
Tạch tạch tạch tạch tạch tạch
Sợi oán khí cuối cùng bị hút vào bụng.
Chỉ nghe thấy thân thể hắn phát ra những âm thanh răng rắc khó hiểu.
Lập tức, Lý Trường Thọ liền cảm giác thân thể có sự khác biệt rõ rệt so với trước đây.
Ngay cả lực đạo và lực lượng trong cơ thể cũng tăng lên cực lớn.
"Đây là Phá Toái Cảnh sao?"
Lý Trường Thọ bóp bóp nắm tay, cảm thụ sức mạnh mênh mông trong cơ thể.
Chỉ bất quá, loại lực lượng này so với võ giả Phá Toái Cảnh còn mạnh hơn.
Nhưng lại thấp hơn võ giả Phá Toái Cảnh thật sự.
Dù sao cũng là cương thi, cũng không có cảnh giới riêng của mình.
Thì tạm thời xem nó như là Phá Toái Cảnh vậy.
Gần ngàn năm thời gian, phân thân này của hắn cũng coi như mò tới được đỉnh điểm của thế giới.
Sở dĩ so với bản thể chậm hơn nhiều như vậy.
Chủ yếu là vì bản thể có hack, còn phân thân thì không có.
Hắn toàn bộ dựa vào oán khí trong hậu cung mà từ từ đi lên.
Cũng may oán khí đủ, nếu không, thật có chút không xong.
Thực lực tăng lên, không những giúp lực lượng của hắn đạt được bước nhảy vọt về chất.
Ngay cả tầm nhìn cũng xuất hiện những biến hóa vô cùng khác lạ.
Lý Trường Thọ đột nhiên phát hiện, trước mắt xuất hiện không ít đồ vật kỳ quái.
"Đây là... oán linh?"
Trước mắt lơ lửng hai vật u ám mờ mịt, nhìn kỹ không phải là hai chủ tớ vừa mới chết sao?
Bạn cần đăng nhập để bình luận