Trường Sinh: Áp Giải Phạm Nhân Trăm Năm, Nhập Thế Tức Vô Địch

Chương 593: Kim Thân trọn vẹn nguyên nhân

Chương 593: Nguyên nhân Kim Thân hoàn mỹ Hấp thụ Quỷ Khí.
Bởi vì cái gọi là Địa ngục chưa trống, thề không thành Phật!.
Phật và Quỷ vốn là hai mặt đối lập.
Nếu không có Ác Quỷ loại tà ác này tồn tại, thì làm sao có thể có Phật Tổ phổ độ chúng sinh?
Đất trời có âm dương, không có tối thì không có sáng.
Cũng chính vì vậy, cho dù Lý Trường Thọ hấp thụ phật khí đến cực hạn, vẫn không thể khiến Kim Thân hoàn toàn trọn vẹn.
Vẫn còn thiếu một góc không hoàn hảo.
Chỉ khi đánh chết Ác Quỷ, đạt được sức mạnh vô danh trên người Ác Quỷ.
Mới có thể đạt đến Kim Thân hoàn mỹ thực sự.
Đương nhiên, một hai con chắc chắn không đủ.
Chỉ có khi Lý Trường Thọ tiêu diệt với số lượng lớn như vậy mới có thể đạt được.
Có lẽ, gọi đây là đại công đức thì hợp lý hơn.
Phật Giáo diệt trừ tà ác, đây gọi là 'thiện tai thiện tai'.
"A Di Đà Phật, thiện tai thiện tai."
Sau thời gian dài thi triển kỹ năng, Kim Thân của Lý Trường Thọ cuối cùng cũng trở nên mờ nhạt hơn.
Không phải Kim Thân bị hỏng.
Đây gọi là hào quang thu lại vào trong.
Dồn hết uy lực vào bên trong cơ thể, mới là thành tựu thật sự.
Nếu không, ngay cả khí tức quanh người cũng không kiểm soát được, đây chính là lỗi của người mới học.
Một thân khí tức hoàn toàn lộ ra ngoài.
Người ta liếc mắt liền biết đánh thắng hay không.
Đánh không lại thì sớm bỏ chạy, đánh lại. . .
Liền bị đập chết.
Cũng chính vì điều này, mới thấy sự quan trọng của việc giấu diếm hào quang.
Chỉ khi khiến đối thủ đoán không ra thực hư.
Mới có thể đảm bảo bản thân không rơi vào thế bại.
Lý Trường Thọ thích nhất là giấu thực lực.
Bất quá bây giờ nha. . . Hình như không cần giấu nữa.
Nhìn Quỷ Vương trước mắt đang dần hồi phục khả năng hành động.
Lý Trường Thọ nở nụ cười hiền hòa.
Kim Thân cố nhiên là viên mãn.
Nhưng hắn luôn cảm thấy hình như còn có thể cứng rắn thêm chút nữa.
Nhưng. . . Làm thế nào để Kim Thân càng thêm trâu bò đây?
Có kinh nghiệm từ trước, Lý Trường Thọ tự nhiên đưa mắt về phía Quỷ Vương trước mặt.
"Ngươi...ngươi...ngươi...không được qua đây a!!!!"
Trong mắt Quỷ Vương Hỏa Luân tràn đầy hoảng sợ.
Vừa rồi hắn không thể nào nhúc nhích được.
Càng không thể tấn công.
Hiện tại thì có thể động.
Nhưng với biểu hiện của Lý Trường Thọ vừa nãy.
Cảm giác sợ hãi đã lâu lại một lần nữa trào dâng trong lòng hắn.
Mẹ nó cái tên này... hắn lại quay lại rồi.
Sợ sệt, hoảng sợ, bất lực các loại cảm xúc ùa lên trong lòng hắn.
Nhất thời, hắn thậm chí không biết làm thế nào để phản kháng.
"A Di Đà Phật, thiện tai thiện tai."
"Đến?"
"Yên tâm, ta sẽ không đến!!!."
Lý Trường Thọ trên mặt lộ ra nụ cười hòa ái, bình thản nhìn Hỏa Luân Quỷ Vương trước mặt.
Càng nhìn càng thấy hắn đáng yêu vô cùng.
Nếu có ai biết ý nghĩ của Lý Trường Thọ lúc này, chắc chắn sẽ thấy hắn điên rồi.
Đáng yêu?
Chỗ nào đáng yêu?
Sao lại có người cảm thấy Quỷ Vương đáng yêu?
Nhìn cái mặt xanh nanh vàng, vẻ hung thần ác sát đó, thì biết quỷ vương này không phải hạng tốt lành gì.
Cái mặt kia rõ ràng có thể dọa cho trẻ con nín khóc.
Căn bản không hề liên quan đến hai chữ "đáng yêu"!
Đơn giản là hai chữ "dọa người"!
Chỉ là người khác đâu hiểu được.
Giờ phút này, trong mắt Lý Trường Thọ, Hỏa Luân không phải là quỷ vương gì cả.
Đơn giản là một đống công đức vàng óng ánh!
Công đức, thứ đồ chơi này, nào ai ngại nhiều, càng không chê xấu.
Chỉ tiếc. . .
Hắn thích Quỷ Vương, nhưng Quỷ Vương hình như không thích hắn!
Như vậy làm sao được chứ!
Nhất định phải khiến hắn nhìn thấy vẻ hòa ái của mình.
Cứ thế, Lý Trường Thọ một mặt hòa ái nhìn Quỷ Vương Hỏa Luân.
Vẻ mặt hiền hòa, trông như ánh mắt của cậu em nhà bên.
Trong trẻo nhưng không ngốc nghếch, vừa hòa ái lại vừa dễ gần.
Chủ yếu là nhiệt tình.
"Trường Thọ, ngươi bắt nạt Quỷ quá đáng rồi!!!!"
Sau một phút im lặng dài dằng dặc.
Quỷ Vương Hỏa Luân cuối cùng cũng không nhịn được mà bộc phát.
Sĩ khả tử bất khả nhục!!!
Hắn là một đời Quỷ Vương, cũng có tôn nghiêm của mình.
Kim Thân viên mãn thì thế nào, bản thân chưa chắc đã không đánh lại!!!
Dù sao cũng chết một lần, không bằng liều mạng, còn hơn ở đây chịu nhục nhã này.
"Oa nha nha nha nha nha nha nha nha!!!"
"Xem chiêu!!!!"
"Quỷ thiên luân!!!"
Khí tức quanh người Quỷ Vương Hỏa Luân ngưng tụ lại.
Một chiếc luân bàn màu đen khổng lồ do Quỷ Khí um tùm tạo thành hiện ra trên đỉnh đầu hắn.
Sau đó càng lúc càng lớn.
Khí sắc trên mặt Quỷ Vương Hỏa Luân cũng theo sự tăng lớn của bánh xe mà càng thêm lãnh đạm, vẻ mặt thì càng dữ tợn đến không tưởng nổi.
Rõ ràng, một chiêu này đối với hắn mà nói cũng là một gánh nặng cực lớn.
Nếu cẩn thận quan sát, thậm chí có thể thấy được Quỷ Khí trên người Quỷ Vương Hỏa Luân bắt đầu nhạt dần.
Rõ ràng, đây là hắn dốc toàn lực để chiến đấu.
Quỷ thiên luân ngưng tụ có vẻ chậm chạp, nhưng thực tế lại cực nhanh.
Chỉ thấy cự luân màu đen đạt tới vạn trượng thì Quỷ Vương Hỏa Luân mãnh liệt dùng sức.
Bánh xe xoay tròn lao về phía Lý Trường Thọ.
Cự luân xoay chuyển đến nỗi xuất hiện cả tàn ảnh.
Vẫn là tàn ảnh đứng im.
Chỉ cần nhìn thôi cũng có thể cảm nhận được khí tức sắc bén trên vành bánh xe.
Đó là một loại khí tức vô kiên bất tồi.
Càng đại biểu cho tinh thần dũng cảm công vô bất khắc.
Nhìn chiếc luân bàn to lớn, tất cả mọi người đều rơi vào trầm mặc.
Chuyện này...
Bọn họ không biết nên hình dung tâm tình của mình lúc này ra sao.
Sợ hãi...không hẳn.
Lão tổ nhà mình thật sự quá lợi hại.
Chấn kinh...thì có một chút.
Bất quá hôm nay có quá nhiều chuyện kinh hoàng.
Hết chuyện này đến chuyện khác, khiến người ta không biết dùng tâm trạng gì để đối mặt.
Bồn chồn....Có lẽ dùng từ này để hình dung thì chính xác hơn.
Lão tổ nhà mình cố nhiên cường hoành, nhưng một kích trả giá rất lớn này của quỷ vương.
Cũng tuyệt đối không dễ dàng nhận như vậy.
Không biết lão tổ nhà mình sẽ đối phó ra sao.
"A Di Đà Phật, thiện tai thiện tai."
Nói thì chậm mà khi đó thì nhanh.
Vừa thấy quỷ thiên luân sắp giáng vào người Lý Trường Thọ, chém hắn thành muôn mảnh.
Chỉ thấy Lý Trường Thọ thong thả niệm một tiếng phật hiệu.
Trong nháy mắt kim quang rực rỡ.
Một chiếc Đồng Chung cổ kính từ trong cơ thể hắn hiện ra.
Vẫn như trước đây, lại còn vượt xa trước đây.
Đồng Chung sau khi từ trong cơ thể Lý Trường Thọ đi ra thì trong nháy mắt phình to.
Một khi đã phình to thì không thể vãn hồi.
Ầm ầm ầm ầm!
Mỗi vòng Đồng Chung to ra, lại đẩy lùi Quỷ thiên luân một vòng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận