Trường Sinh: Áp Giải Phạm Nhân Trăm Năm, Nhập Thế Tức Vô Địch

Chương 470: Đức thượng học cung

Bộ dạng kia, phảng phất đã có chuẩn bị từ trước. Thật khó không khiến người ta hoài nghi, liệu có người nào đó đã tiết lộ hành tung của mình hay không. Những người này nói không chừng chính là vì mình mà đến.
"Báo! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! "
"Bẩm đại nhân, bên ngoài có người cầu kiến! ! ! ! ! ! ! ! ! "
Hoàng Bác chân còn chưa bước ra khỏi cửa, lại có một thân vệ chạy tới nơi này.
"Ồ?"
"Kẻ nào?"
Quân phản loạn cũng đang đánh tới, vậy mà còn có người tìm mình. Quan trọng hơn, còn có thể để thân vệ thông báo. Xem ra người vừa đến không phải là kẻ có năng lực thì cũng có thân phận. Quan trọng nhất là, vào lúc này mà tìm tới cửa thì không phải là đến giúp mình. Mà là để ám sát. Phải biết, những hành động trảm thủ không hề xa lạ ở bất cứ đâu. Chuyện này cũng không phải do hắn không cẩn thận.
"À... Hình như là một đám thư sinh, tự xưng là học sinh Đức Thượng Học Cung."
"Đến đây tương trợ Kinh Lược Sử đánh dẹp phản quân."
Thân binh có chút do dự, chỗ này nói thật hắn nghe còn chưa từng nghe qua. Hơn nữa, lại là một đám thư sinh...
Thân binh xuất thân từ quân ngũ, thứ mà hắn xem thường nhất chính là đám thư sinh nghèo kiết hủ lậu. Bọn hắn không cho rằng một đám thư sinh trên chiến trường có thể có tác dụng gì. Không gây cản trở đã là tốt rồi chứ đừng nói giúp đỡ.
Bất quá, người bên ngoài truyền vào tin tức. Hắn thân là thân vệ cũng chỉ có thể hỗ trợ thông báo.
"Đức Thượng Học Cung... Thư sinh..."
"Cái học cung này... Cái tên học cung này nghe quen tai quá, hình như đã nghe ở đâu rồi."
"Vân vân... Tê... Chờ chút... Tê... Hình như... Đúng rồi, hình như... Ngay tại..."
Hoàng Bác không phải thân binh, có thể một tay che trời tại Giang Nam Đạo. Lại có thể gánh vác được áp lực trấn giữ Giang Nam Đạo, đương nhiên không phải là hạng người tầm thường. Thế lực của hắn cũng không chỉ đi lại ở Giang Nam Đạo. Nơi này chỉ là đại bản doanh của hắn mà thôi. Về phần mạng lưới tình báo bên ngoài, dĩ nhiên là so ra kém đối với việc khống chế Giang Nam Đạo. Nhưng cũng không đến mức mù lòa điếc đặc.
Đức Thượng Học Cung, những cái khác thì khó nói, một cái học cung có cái tên kỳ lạ như vậy, hắn lập tức cảm thấy ấn tượng. Liên tục không ngừng hắn xông về thư phòng, tại một đống phong thư vừa đi vừa về tìm kiếm. Cuối cùng hắn như nhặt được chí bảo rút ra một tờ từ trong đống phong thư.
"Chính là nó! ! ! ! !"
"Đức Thượng Học Cung, đúng là học cung được mở ở vùng ngoại ô Kinh Đô."
"Những người kia tới làm gì?"
"Chẳng lẽ, bọn họ là một thế lực khác của Hoàng Đế?"
"Muốn..."
Hoàng Bác cầm lấy tờ tin, tin tức về Đức Thượng Học Cung phía trên cũng không nhiều. Điều duy nhất đáng chú ý chính là, vị trí của học cung này lại nằm ở vùng ngoại ô Hoàng Thành nơi mà Đại Thang dời đô đến gần đây. Dưới mí mắt của Hoàng gia mà xây dựng thế lực, điều này khó mà khiến người ta không liên tưởng đến việc chẳng lẽ sản nghiệp này có liên quan đến Hoàng Đế?
Nhất là những người như bọn họ đang khổ sở kiên thủ nơi biên cương, càng phóng đại hoài nghi này đến mức tột cùng.
Nếu thật là người của Hoàng Đế. Vậy chẳng phải là nói rõ, Hoàng Đế còn chưa hề từ bỏ? Đại Thang vẫn còn hy vọng? Hơn nữa phái người tới, chẳng lẽ thời cơ đã đến, sắp bắt đầu phản công?
Vậy công tích của mình trông coi Giang Nam Đạo lâu như vậy...
Ôi da da! ! !
Không dám nghĩ, căn bản không dám nghĩ...
Bất tri bất giác, Hoàng Bác bắt đầu não bổ viễn cảnh Đại Thang khôi phục, sau đó mình sẽ có được vinh dự gì.
"Tướng quân?"
"Tướng quân?"
"Người này... Ta có nên gặp không?"
Thân binh thấy chủ tử nhà mình thật lâu không nói gì, bất đắc dĩ chỉ có thể mở miệng nhắc nhở một chút. Đại chiến sắp xảy ra rồi, sao lại lãng phí nhiều thời gian như vậy?
"A... A? A... A!"
"Gặp, đương nhiên là phải gặp."
"Bất quá, thông báo cho những người khác, mai phục sẵn đi, ta ở chính sảnh gặp bọn họ một chút."
"Ngàn vạn lần phải chuẩn bị sẵn sàng, cẩn thận bọn họ... Được rồi, gọi thế thân của ta đến."
Gặp thì đương nhiên muốn gặp rồi, nhưng Hoàng Bác cũng không dám khinh thường. Nghĩ nghĩ, vẫn là quyết định gọi thế thân của mình tới. Cái người thế thân đó chính là do hắn đã phải rất vất vả mới tìm được một người dân gian có dung mạo tương tự mình. Lại thêm việc dốc lòng dạy bảo học tập. Đối với những người không quen thì cũng đủ để lấy giả đánh lừa thật.
Đối mặt với những người không rõ lai lịch, hắn luôn luôn cẩn thận. Lần này cũng không ngoại lệ, hắn càng có khuynh hướng để thế thân đi mạo hiểm như vậy. Dù có chết, cũng không thể là mình chết.
Mọi thứ chuẩn bị sẵn sàng.
Hoàng Bác trốn ở lệch thất, gặp gỡ những người đọc sách tự xưng đến từ Đức Thượng Học Cung. Người cầm đầu có khuôn mặt như ngọc, khoảng chừng bốn mươi tuổi, dáng người thẳng tắp. Vẻ ngông nghênh của người đọc sách thể hiện hết trên người hắn một cách tinh tế. Càng có một luồng khí thế không tên, khiến Hoàng Bác - một Đại tướng trấn giữ biên cương - cũng cảm giác khí tràng bị hung hăng đè ép một đầu. Đây thật sự là người đọc sách sao? Không chỉ Hoàng Bác, ngay cả những người khác cũng cảm thấy kinh ngạc. Những người này hoàn toàn khác với những người đọc sách mà họ đã từng thấy trước đây! Cái sự tự tin kia, cái khí độ lộ rõ trên mặt kia, hoàn toàn không phải đám thư sinh nghèo kiết hủ lậu mà họ đã từng thấy có thể so sánh được.
Nếu chỉ có một người thì cũng thôi đi, có thể nói là người đó thiên phú dị bẩm. Nhưng hết lần này tới lần khác nhiều người ở đây đều mang khí phách này. Điều này có ý vị sâu xa. Nhưng nếu nói bọn họ không phải người đọc sách, thì cái phong thái tri thức kia lại không thể che giấu được. Rốt cuộc những người này là ai?
"Ra mắt Hoàng Kinh Lược Sử, Kinh Lược Sử chúng ta lần này mang theo thành ý mà đến, muốn giúp đại nhân bình định."
"Cũng mong đại nhân có thể thẳng thắn đối đãi, chớ nên lừa gạt chúng ta là những người trẻ tuổi không biết chuyện."
Vượt quá dự kiến của Hoàng Bác chính là. Người cầm đầu chỉ nhìn thoáng qua thế thân giả, liền thay đổi suy nghĩ. Nhìn về phía nơi mình đang ở trong lệch thất. Không biết vô tình hay cố ý, ánh mắt của hắn chính đối diện với ánh mắt đang rình mò của mình. Hơn nữa, cái cảm giác nói chuyện kia, hình như chính là nói với mình.
Suy tư một lát, Hoàng Bác cuối cùng vẫn là đi ra ngoài.
"Để mấy vị chê cười rồi."
"Người ở trong giang hồ thân thể không còn là của mình nữa."
"Ta đây cũng là bị dọa cho sợ rồi."
"Bị chê cười, bị chê cười."
Hoàng Bác vẻ mặt tươi cười, ngược lại cũng chẳng hề lúng túng.
"Hoàng đại nhân, có thái độ thẳng thắn như vậy mới tốt."
"Chúng ta là học sinh Đức Thượng Học Cung, ta tên Trần Khai, lần này đến để giúp đại nhân bình định phản loạn."
Trần Khai chắp tay hướng Hoàng Đức ôm quyền hành lễ, nhưng không có quỳ xuống. Bộ dáng kia phảng phất như đứng trước mặt không phải là một vị Kinh Lược Sử đường đường, mà là một người bình đẳng ngồi ngang hàng.
"Ồ?"
"Không biết tiên sinh có bản lĩnh gì, mà có thể giúp ta?"
Hoàng Đức nhíu mày lại, vẫn là đè nén sự bất mãn trong lòng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận