Trường Sinh: Áp Giải Phạm Nhân Trăm Năm, Nhập Thế Tức Vô Địch

Chương 707: Về Hải Tông thảm án diệt môn

Chương 707: Về vụ thảm án diệt môn của Hải Tông
"Giết giết giết giết giết... ."
Tiếng hô "giết" rung trời vang dội.
"Sao có thể..."
"Ba! ! ! !"
Bạch tuộc tám xúc tu nhẹ nhàng vung móng vuốt. Dư ba liền hất văng đám người kia ra ngoài. Trong đó có mấy người, Lý Trường Thọ nhìn ra đã chết.
"Trốn! ! ! !"
Lão giả dùng kiếm thấy cảnh này thì mắt muốn nứt ra. Nhưng lại không thể làm gì. Chỉ có thể trơ mắt nhìn đệ tử của mình bị đánh bay mà chết. Đương nhiên, đám người này cũng không có uổng công bỏ mạng. Sau khi bọn họ chết, lão giả cuối cùng cũng có thừa lực mang theo những người còn lại trốn.
Chỉ thấy hắn đạp lên phi kiếm, một tay mang theo một người, vác trên lưng một người. Trên thân kiếm còn treo hai người. Cứ như vậy như một đạo cầu vồng hướng phía chân trời bay đi.
Bạch tuộc tám xúc tu đương nhiên sẽ không bỏ mặc kẻ sắp bị tru sát đào thoát. Tám xúc tu cất cánh, giống như bay theo.
Lý Trường Thọ lắc đầu, đằng nào cũng không có việc gì, liền đi theo.
Một đường đi nhanh. Rất nhanh lão giả đã đứng trước một ngọn sơn môn. Hắn cũng không muốn nghĩ, chỉ là cảnh tượng trước mắt buộc hắn phải ngừng lại. Khắp núi đều là thi thể, mang theo mùi máu tanh nồng đậm cứ như vậy trơ trơ xuất hiện trước mặt hắn. Dù cho tâm lý lão giả tốt đến đâu, cũng không chịu nổi đả kích như vậy.
"A! ! ! ! ! ! ! ! ! ! !"
"Tông chủ... Sư huynh... Sư chất... A! ! ! ! ! ! ! !"
Tiếng gào thét bi thương vang vọng trong núi, nghe mà người lạnh cả sống lưng.
Phía sau lưng, không biết từ lúc nào bạch tuộc tám xúc tu đã ở phía sau hắn.
"Ba! ! !"
Mỗi một xúc tu của bạch tuộc khổng lồ đều như một cây roi dài to lớn, mang theo tiếng gió sắc nhọn và sức mạnh vô song, bao phủ cả vùng trời đánh xuống phía dưới.
Mà vị lão giả đang chìm đắm trong bi thương vô tận kia hoàn toàn không nhận thức được nguy hiểm đang ập đến. Hai mắt hắn mờ mịt vô thần, phảng phất toàn bộ thế giới đã rời xa hắn.
Nhưng ngay trong lúc ngàn cân treo sợi tóc này, kỳ tích đã xảy ra! Có lẽ là do nhiều năm rèn luyện trong sinh tử ra bản năng. Hoặc có lẽ là trời cao chiếu cố vị lão nhân đáng thương này. Ngay khi nhìn thấy mình sắp bỏ mạng đến nơi, bản năng của lão giả lóe lên. Cái xúc tu bạch tuộc vốn phải đập vào người chắc chắn phải chết của hắn, lại sượt qua người lão giả hung hăng đập xuống mặt đất, tung tóe lên vô số bụi đất mù mịt.
Lần lóe tránh này tuy không làm lão giả bị thương chút nào. Nhưng mấy đệ tử mà hắn vừa cứu được từ cõi chết trở về lại gặp tai vạ. Lực đạo của Kim Đan, sao mấy tên Luyện Khí nhỏ nhoi có thể gánh nổi? Một cú này. Liền khiến mấy người ngã xuống đất thê thảm như mấy thi thể trong sơn môn.
"A! ! ! ! ! ! !"
"Ta liều mạng với ngươi! ! ! ! !"
Lần này lão giả thực sự nổi điên. Không hề cố kỵ xông thẳng vào trong ngực con quái vật bạch tuộc tám xúc tu. Sau đó chỉ nghe thấy một tiếng "Bành! ! ! !" Hương khí mực tanh nhàn nhạt từ trong rừng bắn ra tứ phía.
Nhìn đống thi thể, Lý Trường Thọ núp trong bóng tối rơi vào trầm tư.
Kết cục này hình như có hơi qua loa. Bất quá, người đều chết hết cả rồi. Lý Trường Thọ cũng không định tiếp tục trốn tránh, dứt khoát đi ra.
"Quy Hải Tông."
Một tấm biển tông môn sâu sắc bị máu nhuộm đỏ tận. Phải đến gần Lý Trường Thọ mới nhìn rõ. Quy mô của tông môn này thực sự không thể nói lớn. So với Luân Vân Tông mà hắn từng thấy thì tông môn trải dài hơn ngàn dặm này thật sự không đáng nhắc tới. Nhưng cũng không thể nói là quá nhỏ. Dù không đến nghìn dặm thì cũng có một ngọn núi. Nhìn số người chết vì tai họa trên mặt đất, cũng có hơn nghìn người. Lúc thịnh vượng nhất chắc cũng từng có cường giả Hóa Thần trấn giữ một tông môn huy hoàng. Chỉ là hiện tại đến cả tu sĩ Nguyên Anh có lẽ cũng không có. Hiện tại lại càng thê thảm hơn khi gặp cảnh diệt môn. Thật bi ai!
"A! ! ! ! ! ! ! ! !"
Trong lúc Lý Trường Thọ đang cảm khái. Tiếng kêu thê lương từ sau lưng hắn vang lên.
"Ai?"
Lý Trường Thọ chắp tay sau lưng, làm bộ dạng một cao nhân. Hắn vốn cho rằng người tới hẳn là tàn dư của tông môn. Nhưng đảo mắt một vòng, người tới trên người không có chút linh khí nào. Có vẻ là chưa từng tu luyện một ngày nào. Vậy nên chỉ là người bình thường.
"Ngươi... Ngươi... Hắn... Bọn họ..."
"Oa... . . . ."
Tố chất tâm lý của người tới cũng không tệ. Thấy cảnh tượng núi thây biển máu này mà không hề sợ đến mức bất tỉnh tại chỗ. Chỉ ngồi bệt xuống đất nôn mửa điên cuồng. Vật trong dạ dày nôn ra khắp nơi. Cả mật cũng trào ra. Tự nhiên cũng không có thời gian trả lời câu hỏi của Lý Trường Thọ.
"e mm mm mm mm mm"
"Dáng vẻ này của ta thật là xấu hổ!"
Lý Trường Thọ bất đắc dĩ lắc đầu. Hắn còn đang diễn đấy. Thật là mệt mỏi. Nhưng mà nhìn dáng vẻ này thì trong thời gian ngắn chắc là chưa thể ngừng được. Để tư thế này lại sau vậy.
"Cẩn thận! !"
Trong lúc Lý Trường Thọ thu tư thế xoay người thì người kia kinh hoàng kêu lớn. Con bạch tuộc tám xúc tu bị nổ thơm lừng kia thế mà không chết, vẫn vung xúc tu đánh về phía Lý Trường Thọ.
"(ˉ▽ ̄~) xí ~~~~~~~~~~ "
Lý Trường Thọ liếc mắt một cái, không quay đầu lại vung một chưởng. Trong nháy mắt, con bạch tuộc tám xúc tu bị đánh vào trong một cái hố sâu. Thật là buồn cười. Hắn không phải tên Kim Đan yếu đuối của Quy Hải Tông kia. Năm ngàn vạn năm công lực đang ở trên người đây này. Ít nhất cũng nên dành cho hắn chút tôn trọng chứ.
"Ngươi... Ngươi... Ngươi... Nó..."
Người đến là một tiểu nam hài thanh tú, ngoài âm thanh "cẩn thận" kêu nhanh vừa nãy ra. Giờ nói chuyện lại lắp ba lắp bắp.
"Nó?"
"Không sao, ngươi tới đây làm gì?"
Lý Trường Thọ lắc đầu. Con bạch tuộc tám xúc tu này tuy không chết, nhưng cũng chẳng hơn gì. Tóm lại, đã được xử lý vô hại.
"Ta... Ta là đến bái sư."
"Ta đi nửa tháng đường, thật không dễ dàng mới tới được."
Tiểu nam hài không phải người nói lắp. Có lẽ là do vừa rồi bị dọa nên mới nói đứt quãng như vậy.
"Bái sư?"
"Quy Hải Tông?"
Lý Trường Thọ chỉ vào tấm biển nhuộm máu hỏi.
"Ừm... ."
Tiểu nam hài yếu ớt gật đầu.
"e mm mm mm mmm"
"Trở về đi, tông môn đã bị diệt rồi."
"Chắc là đã đắc tội với ai đó."
Lý Trường Thọ khoát tay. Ở Tu Chân Giới chuyện tông môn bị diệt là chuyện thường xảy ra. Về nguyên nhân vì sao thì không quan trọng. Điều cốt yếu là nguyên tội.
Bạn cần đăng nhập để bình luận