Trường Sinh: Áp Giải Phạm Nhân Trăm Năm, Nhập Thế Tức Vô Địch

Chương 329: Đêm đi thiếu phủ doãn Quỷ Cốc

Chương 329: Đêm đến gặp Thiếu phủ doãn Quỷ Cốc
Nếu là người ta có việc muốn nhờ, mà sự tình lại không quá lớn. Thiếu phủ doãn vẫn quyết định đáp ứng hắn. Tiện tay làm một chuyện nhỏ, đổi lấy chút tình cảm năm xưa. Rất có lời. Đương nhiên, nếu hắn mưu tính quá lớn. Vậy thì đành phải cự tuyệt! Chức quan Thiếu phủ doãn của hắn, tuy ở Kinh Đô này ném một hòn đá là có thể đè trúng cả mảng lớn quan lại. Nhưng nói về thực quyền, thì khó mà so được với những người khác. Vị thấp mà quyền cao, đó là cách hình dung tốt nhất về Thuận Thiên Phủ.
"Phủ doãn đại nhân, xin phủ doãn đại nhân an khang."
"Thật khó tin là phủ doãn đại nhân còn nhớ tới tiểu nhân này."
"Quả thật là khiến tiểu nhân thụ sủng nhược kinh."
Phủ đệ của Thiếu phủ doãn không lớn, chỉ trong chốc lát, Quỷ Cốc trung niên đã được dẫn vào. Vừa vào cửa, Quỷ Cốc liền cúi đầu khom lưng, trông cực kỳ giống kẻ nịnh hót cầu xin.
"Sao có thể quên được, năm đó sư đồ hai người các ngươi thế nhưng là... ."
"Sư phụ ngươi khỏe chứ?"
Nhắc đến người gây ấn tượng sâu sắc nhất trong thiên lao không phải là hung thần ác sát đao phủ. Cũng không phải là giám ngục trưởng, càng không phải là lão đầu quản ngục. Trong thiên lao, người đáng nói đến nhất phải là vương cai ngục trong thiên lao. Vương Lục, lão cai ngục. Muốn nói Lý Trường Thọ này dùng tên giả Vương Lục. Có thể nói đã khai sáng một hình thức áp giải đại quan mới. Mục đích chính là khiến những người bị áp giải vui vẻ, hài lòng. Vậy mà không một vị quan viên nào bị hắn áp giải phải kêu ca khổ. Mỗi lần lên đường còn thấy vui vẻ. Thậm chí không ít đại quan, bị áp giải một lần thành nghiện. Còn nghĩ tới việc phạm lỗi chút chuyện để được hắn áp giải lần nữa. Đương nhiên, đây chỉ là cách nói cường điệu. Nhưng không thể phủ nhận, những quan viên bị Lý Trường Thọ áp giải thực sự rất vui vẻ. Điều này đã chôn một ngòi bút phục không nhỏ cho cuộc sống áp giải của người cai ngục nhỏ bé này. Động vào hắn không sao, nếu lần sau chính mình bị áp giải thì ai có thể giúp họ thoải mái? Ai có thể làm họ hài lòng? Cho nên, không ít quan viên sau khi bị lưu đày rồi phục chức đã dặn dò rõ ràng, chỉ cần Lý Trường Thọ không phạm phải sai lầm gì lớn, thì đừng để hắn xảy ra chuyện gì! Một người nói lời này có thể sẽ có sai lệch. Nhưng khi có nhiều người cùng nói, cảm giác đã khác. Những lời này nói đi nói lại, đã thành chỗ dựa lớn nhất của Lý Trường Thọ! Cũng làm nên địa vị siêu nhiên của Lý Trường Thọ hiện tại trong thiên lao. Ngươi nói ngươi muốn đắc tội hắn? Đương nhiệm Binh Bộ Thị Lang năm xưa còn phải lên tiếng. Cái gì? Ngươi nói Binh Bộ Thị Lang chưa chắc còn nhớ đến một nhân vật nhỏ như thế này? Được! Vậy ngươi đi tìm hắn hỏi thử xem sao! Cho dù Binh Bộ Thị Lang không nhớ đến hắn, vậy ngự sử đại phu thì sao? Thanh chính tư đâu? Còn có....Tóm lại, phía sau Lý Trường Thọ tựa như kết thành một tấm lưới rối rắm khó gỡ. Người này cho chút mặt mũi, người kia lại cho một chút. Cuối cùng, phần mặt mũi đó lại đổ hết lên mặt của Lý Trường Thọ. Đương nhiên, Lý Trường Thọ có thể yên ổn đón nhận nhiều mặt mũi như vậy, phần lớn cũng nhờ vào việc hắn không thích lộ diện. Không có chuyện gì thì lại rụt đầu lại như con rùa đen. Với một người không thích gây chuyện, thì cho dù năm đó những người từng phát ngôn đó quên rằng mình đã từng nói như vậy. Thì cuối cùng cũng sẽ chẳng muốn truy cứu làm gì. Ai mà tự nhiên đi kiếm thêm chuyện vào người làm gì? Hiện tại, Quỷ Cốc luôn đi theo Lý Trường Thọ học tập, hình như cũng dính phải chút phong cách này!
"Sư phụ mọi thứ đều tốt!"
"Quản ngục thấy sư phụ đã cao tuổi, không còn cho ông ấy áp giải phạm nhân nữa."
"Hiện tại, sư phụ chỉ ở trong lao trông coi phạm nhân, hưởng chút thanh nhàn thôi ạ!"
Hỏi han là những nghi thức cần thiết khi gặp mặt. Quỷ Cốc cũng không vội vàng, sớm muộn gì cũng sẽ vào chuyện chính!
"Hưởng thanh phúc là tốt!"
"Hưởng thanh phúc là tốt!"
"Chứ đâu như chúng ta..." Thiếu phủ doãn cũng không nóng vội, dù sao hắn cũng là người được cầu cạnh đến cửa, có gì mà phải vội? Cho dù có vội đến mấy, lẽ nào lại vội hơn người đến cầu cạnh mình làm việc sao?
"Phủ doãn đại nhân khiêm tốn quá.""Sư phụ của tiểu nhân dù có được hưởng thanh nhàn, cũng chỉ là ít khi ra khỏi nhà."
"Phủ doãn đại nhân thì..."
"Nghe nói phủ doãn đại nhân gần đây lại đang xét xử không ít vụ án mất tích người?" Quỷ Cốc đổi giọng, đột ngột chuyển sang đề tài vụ án.
"Chuyện này....""Sao ngươi biết?"
"Lẽ nào...nhà ngươi cũng có người mất tích?" Thiếu phủ doãn nhướng mày. Vụ án mất tích người này đã kéo dài mấy năm rồi. Chỉ là mấy tháng nay, tần suất ra tay của đối phương càng lúc càng lớn. Khiến cho Thuận Thiên Phủ không thể không can thiệp. Hơn nữa, phương thức và thủ đoạn gây án này lại khiến người ta cảm thấy có một sự quen thuộc khó tả. Tóm lại, vụ án này rất phiền phức. Nói thật, Thiếu phủ doãn chẳng muốn ngó tới. Hơn nữa, với sự nhạy bén của mình, hắn đã ngửi thấy một chút mùi âm mưu trong đó. Hiện tại, hắn đang nghĩ cách, xem có cách nào để mình đổi sang vị trí khác, thoát khỏi hoàn cảnh kỳ lạ này. Đáng tiếc... cho đến khi Quỷ Cốc tìm tới cửa, vẫn chưa tìm được cách giải quyết. Đương nhiên, hắn không cho rằng Quỷ Cốc đến là có đại sự gì. Đơn giản chỉ là trong nhà có người thân thích con cái bị mất. Muốn nhờ hắn tìm. Đáng tiếc, chuyện này hắn hình như không giúp được!
"Không không không, đại nhân hiểu lầm."
"Ta vẫn chưa cưới vợ, người thân thích cũng không ở Kinh Đô.""Ta đến đây chủ yếu là muốn nói...Ta có khả năng giúp đỡ đại nhân giải quyết phiền toái này!" Quỷ Cốc cười hắc hắc, lộ ra vẻ mặt thần bí khó lường.
"Ngươi?"
"Giải quyết chuyện này?" Thiếu phủ doãn đầu óc rung lên, trên mặt đầy vẻ không thể tin. Đùa gì vậy? Người trước mắt chỉ là một cai ngục nhỏ nhoi. Ở trong thiên lao kia thì có thể lớn tiếng nói chuyện, còn nếu ra khỏi thiên lao....khoan đã, hắn làm sao mà biết chuyện này? Thiếu phủ doãn chợt bừng tỉnh. Phải biết, có nhiều hài tử bị mất tích như vậy, đó đâu phải là chuyện nhỏ. Thuận Thiên Phủ đã sớm âm thầm phái người ém chuyện này xuống. Nếu không, một khi để bách tính truyền ra bên ngoài. Đại Khang sẽ đại loạn! ! ! ! ! Ít nhất cũng sẽ làm náo loạn lên một phen. Việc này sẽ khiến cho tình hình năm nay của Đại Khang vốn đã không được tốt lắm, có thể sẽ rơi vào một tình huống khó xử khác. Vì vậy, chuyện này chỉ có thể che đậy! Dù là để miệng vết thương kia thối rữa đến sinh dòi. Thì vẫn cứ phải để nó thối rữa như vậy. Một khi làm bung bét, mùi hôi sẽ bốc lên, ảnh hưởng càng lớn. Sự tình sẽ càng thêm ác liệt! Thế nhưng sự việc đã được che đậy kín đáo như vậy, lại dễ dàng bị người khác nói ra. Còn nói ra một cách hết sức tự nhiên. Điều này khiến Thiếu phủ doãn làm sao không kinh ngạc được?
"Không sai, ta có thể giúp đại nhân giải quyết chuyện này! ! ! "
Bạn cần đăng nhập để bình luận