Trường Sinh: Áp Giải Phạm Nhân Trăm Năm, Nhập Thế Tức Vô Địch

Chương 377: Gặp lại Thường Bảo

Chương 377: Gặp lại Thường Bảo, công lực cao hơn một đại cảnh giới. Đánh nhau vẫn không mang lại hiệu quả áp đảo, ngược lại thành giằng co kéo dài.
"Tình hình thế nào, tình hình thế nào, tình hình thế nào?"
Phía sau núi xảy ra chuyện lớn như vậy, tự nhiên không thể giấu giếm được đám người dưới chân núi. Nhiều đại lão cũng chạy xuống núi, trận chiến lớn như vậy. Không biết còn tưởng rằng Thiếu Lâm bị ngoại ma tấn công.
Số người ở lại Giới Luật Viện không nhiều, nhưng cũng không phải hoàn toàn không có. Vừa hay, ở đây có một người mà Lý Trường Thọ quen biết. Quản sự Giác Uyên. Hắn quản lý các sự vụ lớn nhỏ của Giới Luật Viện, tuy nói cũng giống Lý Trường Thọ, là ngồi xổm ở một chỗ. Nhưng tiền lương so với hắn thì nhiều hơn rất nhiều. Dù sao, giống như bảy mươi hai tuyệt kỹ, đồ chơi này, còn có kho của Giới Luật Viện giao cho người bình thường quản lý cũng không yên tâm. Cho nên, người ở trên hợp lại tính toán, dứt khoát nâng bổng lộc lên chút, giữ một nhân tài ở lại đây trông coi.
Giác Uyên chính là người được chọn đó. Đương nhiên, việc này cũng liên quan đến hậu trường của hắn. Nghe nói sư phụ của hắn là một trưởng lão nào đó của Giới Luật Viện. Cụ thể thì Lý Trường Thọ cũng không tìm hiểu nhiều. Chỉ là nghe người ta nhắc đến, hắn nghe lén một chút. Người khác, Giác Uyên không dám hỏi. Bất quá, Lý Trường Thọ thì…... .
Hỏi một chút ngược lại cũng không sao.
"A Di Đà Phật, Giác Uyên sư thúc tổ."
"Hành Si sư tổ điên rồi, đang cùng các vị sư tổ trên núi đại chiến."
"Nơi đây vẫn chưa an toàn, hay là chúng ta lui về phía sau một chút nói chuyện đi."
Lý Trường Thọ cũng không có giấu diếm hắn. Dù sao cũng là việc lớn của Giới Luật Viện, thân là quản sự biết cũng không phải vấn đề lớn. Huống chi, trên núi động tĩnh lớn như vậy. Đoán chừng không chỉ chốc lát, sẽ có một đám người chú ý đến. Chuyện này, dù muốn giấu diếm, cũng không giấu được.
"Cái gì!!!!!!"
"Hành Si sư tổ điên rồi?"
"Không thể nào, coi như hắn điên rồi, cũng không thể tạo ra động tĩnh lớn như vậy được?"
"Ta nhớ hắn không phải Truyền Kỳ Cảnh sao?"
"Trên kia còn có mấy vị sư tổ bối phận cao hơn nữa!"
"Sao lại có thể ồn ào ra động tĩnh lớn như vậy được?"
Giác Uyên thân là quản sự, biết rõ so với người bình thường nhiều hơn chút ít. Bất quá, Lý Trường Thọ là người mới, nếu biết quá nhiều thì lại không bình thường.
"Cái này…... Ta cũng không biết nữa... .."
"Khi ta xuống núi, có một vị sư tổ nói người dưới Truyền Kỳ Cảnh đều phải xuống."
"Sau đó chúng ta liền xuống."
Lý Trường Thọ kể hết những gì mình thấy. Còn những điều không nên biết, một mực không nói.
"Ờ…...."
"Chẳng lẽ, Hành Si sư tổ đã đạt tới Thần Thoại Cảnh giới…...."
Giác Uyên nảy ra một suy nghĩ táo bạo. Chỉ có người ở cảnh giới này mới có thể gây ra động tĩnh lớn như vậy mà thôi.
"Gà mái a…..."
Lý Trường Thọ lắc đầu, lập tức mở trạng thái hỏi gì cũng không biết. Vô luận Giác Uyên hỏi thế nào, hắn cũng một mực không biết. Cuối cùng, Giác Uyên cũng đành chịu. Dứt khoát không hỏi thêm nữa.
Trận chiến trên núi vẫn đang kéo dài. Vị cường giả Phá Toái Cảnh liên hợp mấy người khác, triển khai đánh nhau điên cuồng với Hành Si. Nhưng suy cho cùng thì người xuất gia lòng dạ từ bi. Nếu muốn không làm tổn thương tính mạng người mà bắt giữ Hành Si, thật không phải là chuyện dễ dàng. Hành Si thì điên rồi, có thể không cố kỵ gì mà sử dụng sát chiêu. Còn mấy người bọn họ thì không được. Bọn họ không những phải bảo vệ bản thân không bị Hành Si đả thương, mà còn phải khống chế lực đạo của mình, không thể đánh chết hắn. Độ khó của việc đó, tăng lên rất nhiều.
Hả?
Lý Trường Thọ đang chú ý đến tình hình chiến đấu trên núi. Bỗng nhiên phát hiện ra một bóng người không nên xuất hiện ở chỗ này trong đám người. Thường Bảo!!!!
Thằng nhóc này, không biết vì sao. Thế mà để hắn lẻn vào được Thiếu Lâm Tự. Hơn nữa, hắn hình như đang tìm kiếm thứ gì trong đám đông. Lẽ nào...... Hắn đang tìm mình?
Lý Trường Thọ không dám lơ là, thân hình lách đi. Nhân lúc đám đông hỗn loạn, đi đến bên cạnh Thường Bảo, không đợi hắn mở miệng. Liền trực tiếp phong tỏa toàn thân hắn, mang rời khỏi nơi này.
---------------
Núi hoang không người. Thiếu Lâm lớn như vậy, đương nhiên không thể nơi nào cũng có người. Lý Trường Thọ chọn một chỗ vắng vẻ, cẩn thận kiểm tra một phen, lúc này mới giải phong ấn cho Thường Bảo.
"Thường Thọ sư huynh, huynh quả nhiên ở đây!!!"
Vừa mới được giải phong ấn, Thường Bảo lập tức hưng phấn kêu lên.
"Ờ…... Ta ở đây không phải là rất bình thường sao?"
"Vấn đề là…... Vì sao ngươi ở đây?"
Lý Trường Thọ có chút bó tay rồi. Đây là tội phạm bị Thiếu Lâm truy nã, thế mà hắn còn dám nghênh ngang xuất hiện ở Thiếu Lâm Tự. Đúng là không sợ chết a!!!! Nhìn cảnh giới của hắn, Tiên Thiên…. Không mạnh cũng không yếu. Đi chỗ khác thì không sao, nhưng ở Thiếu Lâm Tự thì…... Nghĩ đến đám quái vật phía sau núi Giới Luật Viện kia, trên trán Lý Trường Thọ toát mồ hôi lạnh.
"Ta…... Ta căn bản không đi mà."
"Ta luôn luôn ở lại Thiếu Lâm, chỉ là không có vào nội viện."
"Sau khi bỏ trốn, ta không biết đi đâu."
"Liền lặng lẽ mò về, làm mấy công việc như đốt củi ở chỗ nấu cơm."
"Trước đó thì ở ngoại viện, mấy ngày này, bên trong thiếu người, mới khiến ta tiến vào."
Thường Bảo có chút đắc ý, tên tội phạm bị Thiếu Lâm truy nã như hắn mà vẫn có thể trốn ở Thiếu Lâm lâu như vậy.
"Móa!!!!!!"
"Ngươi vậy mà không bị phát hiện?"
Dưới chân đèn thì tối, Lý Trường Thọ hiểu điều đó. Nhưng Thiếu Lâm rõ ràng kiểm tra rất nghiêm khắc, sao có thể không phát hiện thêm một người sống sờ sờ ra như thế.
"Không có."
"Thiếu Lâm Tự đối ngoại thì rất nghiêm, nhưng đối nội thì…."
"Nói thật, đệ tử tạp dịch nhiều lắm, ai phân biệt được ai là ai?"
"Chỉ cần không học võ, dường như cũng không nghiêm khắc như vậy."
Thiếu Lâm Tự gia nghiệp lớn, mỗi ngày chỉ tính việc nấu cơm, làm đồ ăn, đốn củi, gánh nước, thì đã cần rất nhiều nhân lực. Mấy vị cao tăng võ lực cao kia, tốc độ đốn củi gánh nước ngược lại rất nhanh. Nhưng chịu không nổi bọn họ không làm. Mà chỉ ngồi chờ người khác hầu hạ, chỉ lo tu hành võ thuật. Mỹ danh nói là rèn luyện đệ tử. Cũng chính vì nguyên nhân này, mỗi đường khẩu cần đến những đệ tử bình thường rất nhiều. Đi con đường này, so với tham gia thi đấu để vào dễ dàng hơn nhiều. Khuyết điểm duy nhất chính là, học không được võ công. Chỉ có thể nói, cho ngươi một cơ hội ở lại Thiếu Lâm. Nếu dám trộm học võ công, kết cục sẽ rất thảm. Nhưng vẫn có nhiều đệ tử thi đấu thất bại, nguyện ý ở lại làm những việc nặng nhọc này.
Bạn cần đăng nhập để bình luận